Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011


Bờ Vực Sụp Ðổ Của Bạo Quyền Libya Và CSVN
Ngày 2 tháng4 năm 2011
H,

 Chiều 30 tháng 3 năm 2011, lúc 4 giờ 30 chiều, Giáo Già bàng hoàng được tin anh Nguyễn Văn Khiêm, trước năm 1975 là cựu Giám đốc Trung tâm Sinh hoạt Thanh niên ở đường Duy Tân, Sài Gòn, vừa qua đời tại San Francisco, Bắc California, Hoa Kỳ [Xem hình anh Nguyễn Văn Khiêm (đi đầu) khi tham dự tang lễ anh Trần Quang Trí ở nhà quàn Oak Hill, San Jose, California, Hoa Kỳ, ngày 6.9.2009].

Sau lúc lắng lòng cầu nguyện cho người bạn cao niên được bình an bên kia cõi sống, người đã suốt đời noi theo và cùng đi trên đường đấu tranh cho một nước Việt Nam Ðộc lập, Tự do, Dân chủ, Pháp trị của cố Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, Giáo Già nhận được trên email mấy lời của anh Hoàng đình Tao, nhân danh “Người Ði Sau”, viết:

Từ ngày chia tay ở trại Long Thành cho đến nay không gặp lại, nay biết tin anh thì đã ra người thiên cổ. Thành thật gởi lời chia buồn đến gia đình anh. Có một điều chắc chắn là anh vẫn trung thành với lý tưởng”.

 Cả đời anh theo cố Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy đấu tranh cho lý tưởng; trong lao tù anh âm thầm nuôi dưỡng lý tưởng; khi ra hải ngoại làm người tỵ nạn Cộng sản anh cũng không ngừng đấu tranh cho lý tưởng; nên Ban Tổ Chức Tang Lễ hân hạnh được hội HO San Francisco chuẩn bị tiến hành nghi thức phủ cờ Việt Nam Cộng Hòa và Ðảng Tân Ðại Việt [Phân Khu Bộ Bắc California] cũng chuẩn bị tiến hành nghi thức phủ cờ Ðảng Tân Ðại Việt lên quan tài anh, vào ngày Thứ Ba, 5 tháng 4 năm 2011.

Từ cái chết của anh, Giáo Già nghĩ đến cái chết cũng của một người bạn cao niên khác, người cũng suốt đời đấu tranh cho quê hương Việt Nam “ngạo nghễ”, đấu tranh cho lý tưởng tự do, vừa qua đời trước đó mấy ngày [lúc 4 giờ sáng Chủ Nhật, 27 tháng 3 năm 2011] tại Nam California, Hoa Kỳ. Ðó là nhạc sĩ Nguyễn Ðức Quang [xem hình], con chim đầu đàn của Phong Trào Du Ca Việt Nam, được thành lập tại Sài Gòn năm 1966. Những ca khúc nổi tiếng của anh để lại cho đời gồm “Việt Nam quê hương ngạo nghễ,” “Bên kia sông,” “Vì tôi là linh mục,” “Về với mẹ cha,” “Xin chọn nơi này làm quê hương”... Nhưng, đặc biệt, “Không phải là lúc...” là bài hát được Mai Thanh Truyết [xem hình, người thư 2 từ trái sang phải] thuộc nằm lòng và thường hát trong những buổi họp mặt, từ năm 1968, lúc Truyết đang du học ở Besanson, Pháp quốc.
Lúc báo cho Giáo Già hay tin Quang qua đời, từ Nam California, Truyết đã nhắc lại kỹ niệm cũ và [qua điện thoại viễn liên] say mê hát cho Giáo Già nghe... “Không phải là lúc ta ngồi đặt vần đề...” Truyết nói rằng anh đã nghe Quang và Ðinh Quang Anh Thái hát trong một buổi du ca tại nhựt báo Người VIệt cách đây không lâu, lời ca vẫn còn văng vẳng đâu đây; rồi Truyết say mê hát tiếp... “...làm việc đi không lo khen chê, làm việc đi hãy say và mê cứ bắt tay gan lì chúng ta giải quyết. Mình chậm chân đi sau người ta, mà ngồi đây mãi lo viễn vông, thắc mắc ngại ngùng biết bao giờ... mới làm xong”. Truyết cho biết đó là những lời ca đã làm kim chỉ nam cho Truyết không chỉ ở những ngày còn là thanh niên, mà vẫn còn tiếp tục trong Truyết, một “ông già” chỉ còn một tuổi nữa và được xếp vào “thất thập cổ lai hy”.

Truyết nói với Giáo Già rằng Truyết “Không đặt vấn đề với anh em, nhưng chắc chắn Truyết đặt vấn đề những người đang tàn phá Ðất và Nước của chúng ta...”. Ðó cũng là điều Truyết muốn thưa với Nguyễn Ðức Quang, thưa với hương linh người vừa qua đời...

Những người Truyết muốn “đặt vấn đề” đã đành là Cộng sản Việt Nam, là kẻ thù phương Bắc đang hình thành “Ðại Họa Mất Nước”; nhưng cũng có những người khác Truyết muốn “đặt vấn đề. Ðó là những kẻ cuối đời bon chen danh lợi, bất kể cố ý hay vô tình, bị rơi vào cái bẫy danh lợi của Cộng sản, cái bẫy của “cây gậy và củ cà rốt” với cây gậy đập trên đầu mà củ cà rốt không cho ăn, cái bẫy của Cộng sản muốn mượn tay người Quốc gia “bôi đen” người Quốc gia chống Cộng, cái bẫy “gây rối cộng đồng” vì những lời qua tiếng lại của những người “dễ bị chọc giận”; những kẻ dễ đánh mất thân phận làm “người” của mình, bất kể đó là loại “người” gì; lắm khi đó là những con “ếch” muốn làm con “bò”, cho dầu “ếch” hay “bò”, “nhỏ” hay “lớn”, vẫn không phải là... “người”.
Nói rõ ra, đó là những kẻ mà Truyết không nở nặng lời, chỉ dám khuyên là... “...nên nghĩ lại về tư cách của chính mình...” khi họ nặng lời phê phán cố Tổng thống Trần Văn Hương [xem hình], vị Tổng thống Hiến định sau cùng của Việt Nam Cộng Hòa, với văn phong của kẻ “không được dùng nên hờn oán”, kẻ cao ngạo có tài nhỏ bằng “hột tiêu” cứ tưởng mình lớn như “trái dừa”, kẻ không hiểu tường tận thế nào là Tổ QuốcDanh Dự; không hiểu những hoàn cảnh tế nhị đòi hỏi sĩ phu tiết tháo yêu nước thương dân phải “hy sinh Danh Dự cho Tổ Quốc”, giữa cơn xáo trộn của các thế lực sẵn sàng triệt hạ nhau, bất kể Tổ Quốc lâm nguy đang cần mọi con dân dồn hết mọi nỗ lực đối đầu với Cộng sản xâm lược.

Ðồng thuận với Truyết, Giáo Già nhắc lại chuyện cũ, nói rằng khi viết tác phẩm “Bài Học Thầy[Mekong-Tỵnạn tái bản năm 2005]Kẻ hèn này xin Cụ [cố Tổng thống Trần Văn Hương] cho được gọi Cụ bằng Thầy, vị Thầy tác giả không có diễm phúc được học một giờ nào, nhưng lại có vinh hạnh được học quá nhiều bài học về Tổ QuốcDanh Dự, về sự dấn thân trị nướctiết tháo ở đời; và xin Truyết đừng đặt vấn đề thêm nữa với những kẻ đến cuối đời vẫn mãi mê bon chen danh lợi nên không hiểu hết các bài học đó; họ đã viết “hồi ký” như không ít người trước đó đã viết “hồi ký” chỉ nhằm 1 hoặc cả 3 mục đích:

  1. Giải bày tâm sự [theo cách nói của Võ Long Triều] như một cách biện minh cho những tội lỗi của mình (trong quá khứ và hiện tại) và bè bạn thân quen, với thượng cấp và thuộc cấp có nhiều ân oán với mình, trước khi qua đời.
  2. Tự đề cao mình cách này hay cách khác, trực tiếp hay gián tiếp, để tự mình đêm đêm kê đầu nằm ngủ, tìm kiếm giấc ngủ cô đơn đầy mộng mị về cái thuở vàng son lắm khi ít người biết đến, hay không có ai biết đến; bởi nó là vàng giả và son là màu đỏ của loại nước sơn dễ tróc.
  3. Triệt hạ các người mình không ưa vừa để hạ họ xuống cho mình được đứng cao hơn, cho dầu thân phận mình chỉ là tên lùn đứng cạnh nhà thờ Ðức Bà.

Thôi, bây giờ “Không phải là lúc ta ngồi đặt vần đề...với những người anh em cùng chiến tuyến chống cộng nữa; mà hãy đặt vấn đề với những kẻ bên kia đường ranh xanh đỏ; những kẻ đang từng ngày giết hại dân oan, những công an giết người tàn tệ chỉ để thõa mãn thú tính của loài “chó má”, những Mafia Ðỏ, những Thái thú đang đưa đất nước vào Ðại Họa Mất Nước.

Về vấn đề công an “chó má”, không kể vô số trường hợp từ sau 36 năm Cộng sản Bắc Việt hoàn tất cuộc xâm lăng Miền Nam Việt Nam, chỉ kể riêng trong mấy ngày đầu tháng 3 năm 2011 đã có ít nhứt ba người Việt Nam bị công an đánh chết, hoặc “chết” trong đồn công an. Ðó là:
  1. Ngày 6 tháng 3, ông Nguyễn Lập Phương 46 tuổi tắt thở sau khi bị công an Huyện Thủy Nguyên (Hải Phòng) giam giữ 4 ngày.
  2. Ngày 8 tháng 3, ông Trịnh Xuân Tùng, 54 tuổi, đã chết sau khi bị một Trung tá Công an dùng gậy đánh gãy cổ.
  3. Ngày 14 tháng 3 năm 2011, ông Ðặng Ngọc Trung, 48 tuổi, xô xát với một phụ nữ trước quan Karaoke ở Thị xã Ðồng Xoài (Bình Phước), bị bắt, rồi sáng hôm sau thấy chết ở trụ sở công an.
Trong vô số chuyện công an đánh chết người còn có những chuyện công an đánh người... không chết, tuy bị thương tích nhưng vẫn bị “xử êm” vì người dân vẫn còn “sợ”, chưa dám... chống lại sự dã man của công an, chưa dám chống lại bạo quyền, như trường hợp vừa xảy ra tối ngày 20.3.2011 tại trạm Cảnh sát Giao thông Cửa Ô, Hưng Phú, Hậu Giang; được ông Nguyễn Quang A ghi lại, cho đăng trên Boxitvn ngày 31.3.2011; tóm lược như sau:

Thiếu tá Công an Bùi Minh Thắng, con của Ðại tá Bùi Hoàng Bào, Giám đốc Công an tỉnh Hậu Giang, say rượu đánh anh Ðỗ Quốc Thái, lái xe Taxi Mailinh, rồi sau đó dọa nạt Cảnh sát Giao thông trạm Cửa Ô. Anh Thái đã kiện việc Thiếu tá Công an Thắng bắt anh vượt đèn đỏ và đánh anh khi anh không chịu vượt. Ngày 29.3.2011, tuy mọi chuyện đều được xác nhận là có thật; nhưng Thiếu tá Công an Thắng chỉ bị xử phạt hành chính; mặc dầu tội đánh người gây thương tích là một tội hình sự được quy định tại Ðiều 104 của Bộ Luật hình sự... can phạm có thể bị phạt cải tạo không giam giữ đến 3 năm hay phạt tù từ sáu tháng đến 3 năm... khi có yêu cầu của người bị hại. Như vậy là đã có sự “dàn xếp” giữa các bên (không rõ là giữa các bên nào: Công an Hậu Giang, Hãng Taxi Mailinh, hung thủ và người bị hại?) cho nên anh Ðỗ Quốc Thái đã bãi nại, đã rút đơn kiện và không đòi bồi thường, chỉ coi đó là tai nạn rủi ro (!),dẫu vẫn giữ nguyên lời khai ban đầu của mình. Dư luận cho rằng có lẽ hãng Taxi ngán đụng với công an vì còn phải làm ăn dài dài ở địa bàn của Ðại tá Bào và Thiếu tá Thắng nên có thể cũng đã “biết điều” để khuyên nhân viên của mình giải quyết vụ việc cho “êm”; bởi “lợi nhuận” của hãng Taxi là trên hết, chứ số phận người lao động có đáng chi. Nghĩ mà rùng mình” [xem hình nạn nhơn và vết thương bị công an đánh còn ghi dấu ở lưng].

Chính cái “nỗi sợ” của người dân và “lợi nhuận” của kẻ làm ăn chỉ thấy có lợi nhuận, những kẻ có tầm nhìn không xa hơn “túi tiền” và “lạc thú” cá nhơn, những kẻ theo chủ trương “Mackeno” [Mặc kệ nó], dựa vào Nhà nước, dựa vào những kẻ ung dung đòi “thủ tục đầu tiên” [nói lái thành “tiền đâu”] cho được yên thân, khiến công an dễ lộng hành và niềm đau của dân oan còn triền miên trong đêm đen thống khổ.

Bước sang vấn đề liên quan tới “Thái Thú với Ðại Họa Mất Nước”, mới đây WikiLeaks đã lập lại chuyện: Trung quốc đã trả cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng 150 triệu đô la và Tổng Bí Thư Nông Ðức Mạnh 300 triệu đô la để hai nhơn vật này để cho Tàu khai thác quặng Bauxite ở Cao nguyên Trung phần, bất kể tương lai đất nước có bị rơi vào vòng đô hộ giặc Tàu.

 Ðã có không ít người coi đó là “chuyện nhỏ” vì nó ở... xa tít trên Cao nguyên Trung phần, và di hại diệt chũng cũng còn... quá xa; bởi đó là cuộc xâm lăng không tiếng súng của bá quyền phương Bắc dân đâu có nghe. Thôi thì xin để “chuyện nhỏ ở xa” đó đẩy các Thái thú tham lam khiếp nhược bước tới trên đường hình thành Ðại Họa Mất Nước. Xin bàn tới chuyện lớn của con tàu gần chìm Vinashin, tưởng như đã giết chết Thái thú “Dũng Viashin”, lại khiến tên Mafia Ðỏ này chẳng những “trường thọ” trên chiếc ghế Thủ tướng thêm 5 năm nữa, mà còn giúp cho nó và đồng bọn ung dung rửa tiếp những đồng tiền đỏ thành xanh, thành trắng, thành vàng... trong thời gian sắp tới [xem hình trích từ Dân Làm Báo]; bởi Vinashin có làm tiêu tan hơn 4 tỷ 4 đô la thì đồng tiền tiêu tan đó đâu phải là tiền túi của chúng, trái lại còn làm đầy thêm túi tiền vốn đã quá đầy của chúng; đó là công quỹ, đó là tiền vay của quốc tế mà người dân đời nay và đời sau phải trả; chớ “Dũng Vinashin” và đồng bọn có trả đồng nào đâu mà lo; trái lại chúng vay mà dân trả.

Do đó, Bộ Chính trị Ðảng CSVN đã tỉnh bơ bỏ phiếu “Quyết định sẽ không xử lý kỷ luật đối với các tập thể, cá nhân trong chính phủ có liên quan đến những sai phạm của Vinashin”; rồi chỉ đạo cho Thái thú Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Sinh Hùng trong phiên khai mạc kỳ họp thứ 9 Quốc hội khóa XII, ngày 21.03.2011, tuyên bố rằng:

“Chính phủ, Thủ tướng và một số thành viên trong chính phủ đã phạm sai lầm trong vụ Vinashin, phải chịu trách nhiệm trong việc để cho Vinashin thua lỗ nghiêm trọng về tài chính, lên tới 4,4 tỷ đô la, tương đương 4,5% tổng sản phẩm quốc nội của Việt Nam trong năm 2009, khiến 10 cựu lãnh đạo của tập đoàn Vinashin bị điều tra, khởi tố, trong số này có 7 người bị bắt tạm giam, chờ ngày ra tòa; nhưng căn cứ theo kết quả bỏ phiếu, Bộ Chính trị quyết định không xử lý kỷ luật đối với các tập thể và cá nhân, yêu cầu nghiêm túc tự phê bình, rút kinh nghiệm, tiếp tục chỉ đạo tái cơ cấu tập đoàn Vinashin”.

Quyết định này đã khiến Giáo sư Hà văn Thịnh của Ðại học Huế nói với Ðài RFA, rằng:

“Khi tôi ra ăn trộm một chiếc xe đạp ngoài đường là bị tống giam liền nhưng một trăm ngàn tỷ của dân thì chẳng ai chịu trách nhiệm cả.”

Ði sâu vào vấn đề, mọi người hẳn thấy chỉ riêng hai vụ Bauxite và Vinashin Nguyễn Tấn Dũng đã làm giàu bằng tiền tham nhũng và cho đàn em làm giàu cũng bằng tiền tham nhũng, để Dũng dùng những đồng tiền đó làm của riêng; đồng thời dùng những trường hợp tham nhũng làm quà cho đàn em, nó cũng là đòn bắt bí đàn em, khiến chúng phải trung thành để vừa hưởng lợi cấp thời, vừa xây dựng vốn liếng tương lai cho con cháu đi ra ngoại quốc học rồi trở về làm ông làm cha dân oan...; nếu chẳng may Cộng sản sụp đổ thì cũng may ra có chỗ dung kiếp vong thân cuối đời tội lỗi.

Từ đó, người theo dõi con đường Vinashin không chỉ ra biển khơi mà còn trải rộng trên đất liền; nên ở bất cứ lãnh vực nào kiếm được nhiều tiền là Vinashin mang danh Thái thú Dũng nhảy ngay vào, khiến các đối thủ đối tác khác phải vội vàng “đi chỗ khác chơi”. Ðiều này đã giúp Vinashin càng lúc càng phình lớn với 200 công ty con chẳng liên quan gì đến “chuyên ngành” của nó, từ nhiệt điện, thủy điện, xi măng, bảo hiểm, du lịch, nghỉ mát, đến triển lãm... v.. v... và v.. v... Vốn vay ngân hàng coi như “thả cửa”, vay bao nhiêu cũng được, bán trái phiếu ra ngoại quốc cũng quá dễ dàng. Những món nợ quá hạn được Dũng cho lịnh chánh phủ âm thầm làm ngơ... để kinh doanh lỗ được báo cáo lời... cho đến khi nó đứng bên bờ sụp đổ!

Một trong những cái “khốn nạn” nhứt của Vinashin là nó đã tạo thành vô số “dân oan”, bên cạnh trùng trùng dân oan, vốn đã có từ lòng tham của bạo quyền địa phương cấu kết với bọn “đầu tư địa ốc”. Tất cả làm thành giai cấp tư bản đỏ ngày càng đông bám cứng trên cái đuôi lòng thòng quái đản của nền kinh tế thị trường theo định hướng Xã hội Chủ nghĩa. Bởi, bất cứ nơi nào Vinashin muốn có đất, muốn có “mặt bằng sản xuất, kinh doanh” là chánh quyền nơi đó phải bằng mọi cách đuổi dân lấy đất cho Vinashin làm ăn, khiến ủy ban thanh tra chính phủ có 14 lần thanh tra cũng đều có đủ 14 lần bó tay, với 14 tờ trình những sai phạm, lại nhận được 14 lần tỉnh bơ báo cáo lời... thay cho... lỗ.

Cái lưu manh của Dũng và đồng bọn là qua Vinashin, và những tập đoàn kinh doanh quốc doanh khác, đã tạo nên những kẻ “ăn theo” hùng hậu, tạo thành giai cấp trung lưu ăn bám, giai cấp dây leo, giai cấp ký sinh làm giàu theo từng chế độ bao cấp, ưu đãi... khiến chúng ngày đêm ca ngợi sự “đổi mới tuyệt vời” của chánh phủ, tuyên truyền cho chánh phủ, ca ngợi chánh phủ xây dựng xã hội phồn vinh với đủ trò xa hoa trụy lạc; cho dầu tất cả đều xây dựng trên sự lầm than cơ cực của đa số dân nghèo không đủ ăn, đủ mặc, không nơi cư trú; chúng ca tụng chánh phủ, muốn chánh phủ trường tồn để chúng được “ăn theo”, bởi chúng sợ chánh phủ đổ thì chúngỳ cũng đổ theo. Ðó là bài toán cần lời giải của các nhà đấu tranh Dân chủ hóa Việt Nam; lời giải phản tỉnh của các thế lực “tự diễn biến” trong hàng ngũ công an và quân đội; lời giải hết sợ của quần chúng bất mãn dám nói lên sự bất mãn của mình; lời giải của tuổi trẻ dấn thân đòi hỏi tự do dân chủ pháp trị...

Ðây cũng là trường hợp tới nay Kadhafi ở Libya vẫn chưa đổ, vì bọn lính đánh thuê thiện chiến được cung cấp võ khí tối tân hùng hậu và được trả nhiều tiền vẫn tiếp tục nhận nhiều tiền để đánh thuê; trong khi không đánh cho Kadhafi thì chúng “thất nghiệp”, đâu biết làm gì khác để có tiền, đi ăn cướp cũng không biết đâu để ăn cướp, đó là chưa kể ăn cướp thì bị tù; chi bằng đánh cho Kadhafi lấy tiền làm vốn về quê sinh sống khi Kadhafi sụp đổ.

Nhưng, dầu vậy, sự sụp đổ của Kadhafi coi như được tính từng ngày sau khi Bộ trưởng Ngoại giao Moussa Koussa của Kadhafi đào thoát và tuyên bố từ chức ngay sau khi đến Luân Ðôn hôm 30.03.2011. Ðược biết, năm nay 59 tuổi, ngoại trưởng Moussa Koussa [xem hình] từng là giám đốc ngành tình báo của Libya suốt 15 năm từ 1994 đến 2009, là cột trụ trong Hội đồng Cách mạng, cột sống của chế độ Libya và là người thân tín của Kadhafi trên tất cả các hồ sơ nhạy cảm từ Châu Phi đến Tây phương, nên việc đào thoát của ông có thể làm cho chính quyền sụp đổ nhanh chóng. Theo nhận định của cựu đại sứ Libya tại Liên Hiệp Quốc, Abdelraman Chalgham, người đã từ nhiệm cách nay vài tuần, thì ông Moussa Koussa sẽ gây nhiều thiệt hại nghiêm trọng cho Kadhafi nếu ông tiết lộ thông tin bí mật. Còn cựu Bộ trưởng Di trú Ali Errishi, từ chức hồi giữa tháng hai, thì cho rằng “chế độ Kadhafi đã đến ngày tàn”. Mất cánh tay mặt và cố vấn thân tín nhất, Kadhafi chỉ còn dựa vào mấy người con. Cũng cùng nhận định này, ngoại trưởng Anh William Hague tuyên bố: “Sau hàng loạt vụ đào nhiệm quan trọng khác, chứng tỏ chế độ Kadhafi bị chia rẻ trầm trọng, bị áp lực và sẽ sụp đổ từ bên trong”.

Ðã vậy, hãng Thông tấn Al Jazeera, và một số tờ báo Ả Rập, vừa cho biết có thêm ít nhất ba nhà ngoại giao cao cấp của Libya tuyên bố từ chức và đào thoát sang Ai Cập và Tunisia, số còn lại chưa rõ. Người thứ nhất là ông Ali Abdessalam Treki, người gần đây đã được đưa ra đại diện Libya tại Liên Hiệp Quốc, hiện đang ở Ai cập. Người thứ hai là ông Abu Al Mohammad Qassim Al Zawi, đứng đầu Ủy ban Nhân Dân Libya, tương đương với chức chủ tịch quốc hội, hiện đang ở Tunisia. Người thứ ba là ông Abu Zayed Dordah, cựu thủ tướng của Libya trong thời gian từ 1990-1994, giữ chức vụ giám đốc Cơ Quan Tình Báo Libya, hiện đang ở Tunisia.

 Từ Libya nhìn lại Việt Nam, mọi người hẳn thấy có cái tương đồng là cả hai chế độ độc tài đang đứng bên bờ vực sụp đổ; khi bọn ăn theo rời bỏ tội lỗi, khi bọn ký sinh hết bám những thân cây mục, khi người dân hết sợ công an, hết sợ bạo quyền... mà diễn biến gần nhứt cho thấy, theo bản tin được Khánh An, phóng viên RFA, viết từ Bangkok, ngày 30.3.2011, cho biết Giáo xứ Thái Hà ở Hà Nội đã kêu gọi các giáo dân của giáo xứ đến tham dự 2 buổi thắp nến cầu nguyện vào tối Thứ 7 và Chủ nhật tuần này (ngày 2 và 3.4.2011) để cầu nguyện cho Công lý và Sự thật khi chỉ còn vài ngày nữa là diễn ra phiên tòa xét xử Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ [xem hình] (4.4.2011). Bản tin cũng cho biết Giáo xứ Thái Hà nhận thấy trong vụ án Cù Huy Hà Vũ có nhiều điều khuất tất, nhiều điều không được rõ ràng, có những cái xem ra vi phạm nghiêm trọng vấn đề công bình và nhân phẩm, có những cách hành xử không được trong sáng trong vụ bắt và xử Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ. Vì thế, không phải chỉ vì cá nhân của anh Cù Huy Hà Vũ nhưng mà vì cái vấn đề chung của xã hội là cần sự trong sáng, cần quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, cần một sự thẳng thắn về mặt pháp lý. Trả lời phỏng vấn của Khánh An, Linh mục Vũ Khởi Phụng, chánh xứ giáo xứ Thái Hà nói:

“Chúng tôi làm việc này không phải là nhằm tới một kết quả gì cho thật cụ thể, nhưng mà có cảm thấy một yêu cầu bức thiết là xã hội chúng ta phải trong sáng hơn, phải thẳng thắn hơn, công khai hơn. Chúng tôi hy vọng là những sự việc xảy ra như vậy có thể góp phần mỗi ngày một tí để làm cho xã hội trong sáng và công bình hơn”.
 
Ðến hôm qua, 1.4.2011, trong cuộc Hội luận Chánh trị với Thông tín viên Việt Hùng của đài RFA, khi được hỏi “Trước vụ án mà Tòa sẽ xử Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ tới đây, không ít ý kiến cho rằng, vụ án Cù Huy Hà Vũ là sự thử lửa giữa ‘lòng dân - ý đảng’?” thì Luật sư Nguyễn Văn Ðài nói:

Quan điểm của tôi thì điều đấy cũng có thể đúng một phần nào đấy... bởi vì vụ án của ông Cù Huy Hà Vũ đã thu hút được sự quan tâm đông đảo dư luận quốc tế và đông đảo dư luận người dân trong nước, giới quan chức trong nước cũng quan tâm đến vụ án này. Theo tôi diễn biến và kết quả của phiên tòa sẽ ảnh hưởng lớn đến cục diện ở trong nước vào thời điểm hiện nay”.

Phần Ông Nguyễn Bắc Truyển cũng nói:

“Tôi xin được tiếp lời anh Nguyễn Văn Ðài, trường hợp bắt giữ và truy tố ông Cù Huy Hà Vũ không chỉ nhằm trấn áp những tư tưởng muốn thay đổi thể chế chính trị. Ở đây tôi còn thấy một hành động mang tính ‘đáp trả cá nhân’, qua việc tạo tình huống bắt ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ ở Sài Gòn, một nơi mà ông Hà Vũ không có nhiều hậu thuẫn, rồi truy tố ông vào một tội danh khác... Tôi thấy ông Cù Huy Hà Vũ đã phá vỡ những nguyên tắc bình thường trong một chế độ độc tài toàn trị khi tiến hành kiện các nhà lãnh đạo lạm quyền trong những vấn đề quan trọng của quốc gia. Hay là ông đã đứng về phía người dân để phản kháng những quyết định độc đoán ảnh hưởng xấu đến đời sống nhân dân trong việc thu hồi đất đai ở Ðà Nẵng và Sài Gòn. Những việc đó đã đưa ông Hà Vũ đối kháng với lãnh đạo nhà nước là những người không quen nghe chỉ trích. Ðộng cơ tranh đấu của ông Cù Huy Hà Vũ tôi thấy là trong sáng. Vụ án của ông được rất nhiều người dân trong nước quan tâm, trái với lệ thường là người dân ít quan tâm đến chuyện chính trị. Trước ngày xử ông, người dân đã thể hiện sự kính trọng công khai đối với ông bằng cách mang hoa đến tặng cho gia đình, bà con giáo dân thì cầu nguyện cho ông. Ðó là hình ảnh rất đẹp bày tỏ quan điểm của người dân đối với nhà bất đồng chính kiến hay là đối với bản án mà nhà nước CSVN đang buộc tội ông”.
Và hôm nay, 2/4/2011, tin được CTV Dân Làm Báo phổ biến cho biết: “Hôm nay, tại nhà thờ giáo xứ Thái Hà, Hà Nội, thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, Thánh lễ cầu nguyện cho Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ và cho Công Lý Sự Thật do Cha Chánh xứ Vũ Khởi Phụng chủ lễ với sự tham dự của Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, chị Cù Thị Xuân Bích [vợ và em gái của Ts Vũ], các nhân viên Văn phòng Luật Cù Huy Hà Vũ, cùng với hơn 3 ngàn giáo dân... Buổi lễ cầu nguyện đã diễn ra trang nghiêm, cảm động và tinh thần bà con rất mạnh mẽ trước sự bất công mà gia đình Luật sư Cù Huy Hà Vũ phải chịu đựng. Cùng lúc, tại nhà thờ Hàm Long, địa phân Hà Nội, các giáo dân cũng tổ chức thắp nến cầu nguyện cho Luật sư Cù Huy Hà Vũ và Công Lý Sự Thật. Tại Vạn Phúc, hàng trăm sinh viên Công Giáo cũng đã tổ chức thắp nến cầu nguyện cho gia đình anh chị Luật sư Cù Huy Hà Vũ. Ngày mai sẽ có thêm một thánh lễ cầu nguyện”.

Cùng ngày, bản tin được Thanh Phương đưa lên đài RFI cho biết: “Tổ chức nhân quyền của Mỹ Human Rights Watch vừa ra thông cáo kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do ngay lập tức cho nhà bảo vệ nhân quyền và môi trường, Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, sẽ ra tòa ngày 4/4 tới tại Hà Nội với tội danh ‘tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam’.” Theo Human Rights Watch, ông Cù Huy Hà Vũ bị xét xử vì “đã đương đầu một cách ôn hòa với tình trạng lạm quyền, bảo vệ các nạn nhân những vụ trưng thu đất đai và bảo vệ môi trường”. Ông Phil Robertson, Phó giám đốc phụ trách châu Á của Human Rights Watch cho rằng:

“Cù Huy Hà Vũ đáng được ca ngợi vì đã dùng tòa án để đấu tranh cho quyền của người dân được sống trong một môi trường lành mạnh, cho quyền tự do ngôn luận và cho một hệ thống tư pháp công bằng”.

Theo ông Phil Robertson, nhà cầm quyền Việt Nam “xem những nghĩa vụ quốc tế về nhân quyền của mình như một trò đùa, khi truy bức những nhà hoạt động như Tiến sĩ Hà Vũ, vốn đang nỗ lực sử dụng hệ thống pháp lý để yêu cầu truy cứu trách nhiệm quan chức Nhà nước và đòi hỏi một nền pháp trị”. Ông Robertson cho rằng, “việc bắt giữ và xét xử Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ cho thấy hệ thống tư pháp ở Việt Nam chỉ nhằm phục vụ cho những lợi ích chính trị, và các luật sư, các nhà hoạt động nào dám đệ đơn kiện sẽ phải gánh chịu hậu quả cho cá nhân”... và Ông kết luận bản thông cáo bằng câu hỏi:
“Làm sao Việt Nam có thể thành một quốc gia có nền pháp trị, khi mà chính quyền tiếp tục trừng phạt những người đấu tranh cho pháp luật?” [Xem biếm họa của Babui trích từ DCVOnline]

Mong rằng ngày xử Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ 4.4.2011 tới đây sẽ là ngày xử bọn công an đã dàn dựng “phạm trường” trơ trẽn với hai bao cao su đã qua sử dụng mà không ai dám chắc chúng sẽ có để trình tòa như thứ tang vật chỉ có nơi tòa án của Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Nó cũng sẽ là ngày xử cái gọi là tòa án bất cần luật của bọn Thái thú gian tham ngồi ở Bắc bộ phủ Hà Nội. Xin chờ xem.

Hẹn con thư sau,
Giáo Già

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét