Thứ Sáu, ngày 11 tháng 1 năm 2013

Song Chi: Đảng cộng sản VN đã chọn lựa dứt khoát từ lâu rồi!

Đảng cộng sản VN đã chọn lựa dứt khoát từ lâu rồi!
Fri, 01/11/2013 - 00:42 — songchi
Song Chi.


Trong lịch sử cầm quyền kéo dài 68 năm trên miền Bắc và 38 năm trên toàn đất nước VN, không biết bao nhiêu lần đảng cộng sản đã có những quyết định, chọn lựa sai lầm, bỏ lỡ rất nhiều cơ hội đưa VN trở thành một nước tự do dân chủ, giàu mạnh, hội nhập với dòng chảy chung của thế giới. Nhưng điều đáng nói hơn, và ở đây, cái tội của đảng cộng sản với lịch sử, với đất nước, dân tộc sẽ càng nặng hơn gấp nghìn lần, đó là không biết bao nhiêu lần, thay vì tìm cách đưa đất nước, dân tộc thoát ra khỏi cái bóng của TQ, thoát khỏi nguy cơ VN sẽ trở thành Tây Tạng hoặc Tân Cương thứ hai, thì đảng cộng sản lại tự nguyện đút đầu vào tròng nô lệ và càng ngày càng lún sâu hơn.
Những ngày gần đây, quan sát tất cả những diễn biến trong mối quan hệ giữa hai đảng-hai nhà nước Việt-Trung, quan sát những gì đang thực sự xảy ra ngoài biển Đông, đối chiếu với những động thái từ phía nhà cầm quyền VN đối với nhà cầm quyển TQ và đối với nhân dân, người dân VN và cả thế giới càng nhận ra một sự thật rõ ràng: Nhà cầm quyền VN đã công khai chọn lựa con đường tiếp tục đi theo TQ, công khai đầu hàng TQ, chối từ mọi con đường dân chủ hóa, tiếp tục đặt quyền lợi của đảng lên trên lợi ích của đất nước, dân tộc-như từ trước đến nay vẫn thế, nhưng bây giờ càng rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hãy điểm lại hàng loạt những diễn biến xảy ra giữa hai đảng-hai nhà nước và những động thái của nhà cầm quyền VN.
Vào ngày 21 tháng Sáu năm 2012, khi Quốc hội thông qua Luật Biển VN, nhiều người dân đã có ý mừng rằng cuối cùng rồi VN cũng có được một bộ luật chặt chẽ để xử lý, giải quyết những vấn đề có liên quan đến chủ quyền của VN trên biển, đảo trước âm mưu bành trướng của TQ. Ngược lại, TQ thì hậm hực thấy rõ. 
Cũng vì Luật biển VN mà phía TQ đã trả đũa bằng hàng loạt hành động nhằm củng cố “đường lưỡi bò” trên biển Đông, củng cố “chủ quyền” trên quần đảo Hoàng Sa đã đánh chiếm được của VN-nơi mà bây giờ họ đã và đang đẩy mạnh việc xây dựng cái “thành phố Tam Sa”. Đồng thời tỉnh Hải Nam tung ra một quy định mới cho phép bộ đội biên phòng “chặn và lục soát tàu nước ngoài” trên biển Đông mà ai cũng thấy rõ là nhằm vào ngư dân VN.
Cả Luật biển VN cũng như quy định ““chặn và lục soát tàu nước ngoài” của TQ cùng có hiệu lực từ ngày 1.1.2013. Về phía họ, TQ vừa ráo riết tăng cường thêm tàu chiến cho đội tàu hải giám để thêm sức mạnh tuần tra, giám sát thường xuyên; hàng chục hàng trăm thuyền đánh cá “khủng” của ngư dân TQ được sự khuyến khích của nhà nước và sự yểm trợ của đủ loại tàu hải giám, ngư chính các loại tiếp tục ào ạt tiến vào biển Đông, vào sâu cả khu vực thuộc chủ quyền của VN, và nếu nhác thấy tàu đánh cá của ngư dân VN đánh bắt xa bờ một chút là đẩy, đuổi. Thuyền trưởng tàu cá ĐNa 90072 Lê Văn Ninh vừa trở về từ Hoàng Sa đã kể lại việc này trên báo Tiền Phong (“Thuyền trưởng tàu Hoàng Sa kể chuyện bị tàu Trung Quốc đẩy, đuổi”).
Tàu hải giám và cả máy bay trinh sát Trung Quốc còn phối hợp tiến hành tuần tra gần vịnh Bắc bộ, nhưng “không nêu rõ các tàu và máy bay kể trên có đi vào vùng biển và không phận thuộc chủ quyền của Việt Nam hay không”. (“Tàu hải giám Trung Quốc tuần tra gần vịnh Bắc bộ”, VNExpress).
Ngược lại, về phía mình, nhà cầm quyền VN đã làm những gì để chuẩn bị cho cái ngày Luật biển VN có hiệu lực, để xử lý những vụ xâm phạm chủ quyền trên biển từ phía tàu cá, tàu chiến TQ chắc chắn sẽ xảy ra? Không ai thấy họ làm gì cả. Biển Đông đang sôi sùng sục như cái lò chảo, Philippines, Hàn Quốc, Nhật Bản đều có những tranh chấp biển, đảo với TQ và mỗi lần như vậy đều tỏ rõ thái độ sẵn sàng cứng rắn với TQ để bảo vệ chủ quyền bằng cả pháp lý lẫn đối đầu quân sự.
Trong khi đó thì các ông lãnh đạo cao nhất của VN hoàn toàn câm lặng trước những sự việc tương tự. Cả người phát ngôn Bộ Ngoại giao cũng trốn mất tiêu, thi thoảng mới thấy xuất hiện lặp lại như vẹt những lời phản đối chuyện này chuyện kia.
Từ ông đại tá Trần Đăng Thanh, Học viện Chính trị, Bộ Quốc phòng cho đến ông Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng còn đi “rao giảng về hòa bình”, về tình hữu nghị Việt-Trung, công khai bày tỏ sự không thiện cảm với Mỹ. (Mời đọc lại “Đại tá Trần Đăng Thanh giảng về biển Đông cho lãnh đạo các trường đại học”, Nhật báo Ba Sàm và bài nói chuyện của ông tướng Vịnh “Không ai quên lợi ích quốc gia, dân tộc” trên báo Tuổi Trẻ. Để thấy dù một bên ông đại tá Thanh có ngôn ngữ bỗ bã, tư duy lộn xộn, một bên ông tướng Vịnh có vẻ kín kẽ, mỵ dân hơn nhưng tư tưởng, quan điểm chính trị thì vẫn giống nhau, mà có người nhận xét, đều là “lẫn lộn bạn thù, tù mù chiến lược” một cách vô cùng nguy hiểm).
Vẫn chưa đủ hèn đủ nhục, nhà cầm quyền VN, như “hối hận, sợ hãi” vì đã dám chọc giận TQ bằng Luật Biển VN và có thái độ đu dây giữa Hoa Kỳ và TQ trong một giai đoạn nào đó trước đây, đã tìm mọi cách để “vuốt giận”, lấy lòng Bắc Kinh. 
Khi tàu TQ lại cắt cáp tàu thăm dò dầu khí Bình Minh 02 vào ngày 30.11.2012, khác với lần trước VN phản đối khá mạnh, lần này khi báo chí vừa đưa tin “cắt cáp” thì ngay sau đó, các quan chức VN tìm cách làm nhẹ vấn đề bằng cách bằng cách “lệnh” cho báo chí xuống giọng, điều chỉnh từ “cắt cáp”, “phá hoại” thành ra “vô tình làm đứt cáp”.
Trong cuộc họp giao ban báo chí vào ngày 11 tháng 12, cả phó vụ trưởng Vụ Báo Chí Xuất Bản-Ban Tuyên Giáo Trung Ương, bà Doãn Thị Thuận, lẫn phó trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương, ông Nguyễn Thế Kỷ, đã phê bình báo chí không chấp hành sự chỉ đạo từ trên, đưa tin làm nóng thêm tình hình. Ông Nguyễn Thế Kỷ còn đe sẽ xử lý các báo, các cá nhân vi phạm cả về mặt đảng lẫn bên nhà nước.
Để khẳng định với TQ rằng VN đã đã có sự chọn lựa dứt khoát đứng về phía TQ, nhà cầm quyền VN tổ chức những hoạt động rầm rộ kỷ niệm những sự kiện có liên quan đến “chiến thắng” trong cuộc chiến tranh chống Mỹ trước kia, chẳng hạn, “chiến dịch Điện Biên Phủ trên không”, nhắc đi nhắc lại mối thù cũ với “đế quốc Mỹ xâm lược”. Trong khi đó thì hèn hạ, khiếp nhược đến độ gần đây, nhân dịp cải táng hài cốt Lê Đình Chinh, Anh hùng liệt sĩ đầu tiên trong cuộc Chiến tranh Biên giới phía Bắc 1978-1979 chống bọn Trung Quốc xâm lược, báo chí không dám gọi đúng tên kẻ thù đã gây ra cái chết của Lê Đình Chinh.
Hàng loạt tờ báo từ VNExpress, Nhân Dân, Tiền Phong…chỉ dám viết anh Lê Đình Chinh hy sinh khi đang chiến đấu chống “quân xâm lược”, “quân xâm lược từ bên kia biên giới” hoặc “những tên côn đồ từ bên kia biên giới kéo sang” như báo Dân Trí, hoặc không nói như báo Tuổi Trẻ, chỉ mỗi báo Thanh Niên gọi đúng tên “quân xâm lược Trung Quốc” (“Kẻ thù nào đã giết anh Lê Đình Chinh 35 năm trước ở Biên giới phía Bắc?”, Nhật báo Ba Sàm)…
(Với một tinh thần khiếp nhược như vậy thì làm sao nhà nước VN dám đem Luật Biển VN ra mà đối thoại hay xử lý những trường hợp xâm phạm biển, đảo của TQ?)
Ngày 7.2013 quan chức VN lặng lẽ, lén lút đón tiếp 3 tàu chiến đồ sộ của TQ với thủy thủ đoàn gần 800 người ghé thăm cảng Sài Gòn mà không cho báo chí truyền thông cũng như người dân được tiếp cận khu vực cảng, đưa tin. Chỉ đến khi 3 tàu TQ đi rồi, báo chí mới được đưa tin.
Trong lúc các quan chức lãnh đạo VN đang nhiệt liệt hoan hỉ đón tiếp phái đoàn của 3 tàu chiến TQ thì có hai sự kiện cay đắng, chua xót và đáng phẫn nộ khác diễn ra, càng làm nổi bật diện mạo “hèn với giặc, ác với dân” của nhà cầm quyền VN: Ngày 8.1, hai tàu cá của ngư dân đang đánh cá thì bị hỏng máy, xin vào Hoàng Sa trú bão và sửa chữa hư hỏng nhưng bị hải quân TQ không cho vào, phải neo đậu ngoài khơi trong điều kiện gió cấp 6, cấp 7. Báo chí VN đưa tin chỉ trong cơn bão đầu năm 2013, hải quân TQ đã chặn hơn 20 tàu cá VN không cho vào Hoàng Sa tránh bão.  Cũng trong ngày 8.1, tòa án tỉnh Nghệ An đã đưa 14 thanh niên Công giáo và Tin Lành ra xét xử về tội danh “hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân”.
Và sau 2 ngày xét xử, với một phiên tòa chỉ thấy toàn công an trong phòng xử án, người thân của những người bị xử án cũng không được phép vào, công an, cảnh sát, dân phòng bủa đi các ngả bao vây, ngăn chặn, xách nhiễu, bắt bớ tất cả những ai tới tham dự phiên tòa, kết quả: tổng cộng 83 năm tù giam và 43 năm quản chế sau khi mãn hạn tù dành cho 14 người, trong đó có 3 người bị kết án nặng nhất là 13 năm tù giam cộng 5 năm quản chế.
Bản án quá dã man khiến người dân VN cho đến thế giới bàng hoàng, phẫn nộ. Ngay lập tức, quốc tế lên tiếng chỉ trích. Tòa Ðại Sứ Mỹ ở Hà Nội cũng lên tiếng phản đối nhà cầm quyền Việt Nam. Thế giới bày tỏ sự lo ngại trước tình trạng nhân quyền ngày càng thụt lùi ở VN. Khi dư luận về bản án quá nặng dành cho 3 blogger của CLBNBTD với blogger Điếu Cày lãnh 12 năm tù, blogger Công lý và Sự thật 10 năm tù, hay vụ bắt luật sư Lê Quốc Quân ngày 27.12.1012 còn chưa kịp lắng xuống, thì nay lại đến bản án dã man này.
Người ta tự hỏi phải chăng cái nhà nước này ngu, điên hay quẫn trí khi đang giữa lúc tình hình cực kỳ khủng hoảng về mọi mặt, kinh tế nát bét, nợ nước ngoài ngập mặt, nội bộ lủng củng phe phái đánh nhau, lòng dân oán ghét chửi thấu trời xanh, bên ngoài thì tàu TQ tràn ngập biển Đông, ngay cả trong khu vực thuộc chủ quyền của VN, và chưa biết lúc nào TQ sẽ đánh úp để chiếm nốt những cái đảo còn lại của Trường Sa…Giữa lúc như vậy mà họ lại phạm vào 2 điều tối kỵ nhất: 
Đối ngoại, đã không có đồng minh chiến lược, không có bạn bè để nhờ cậy nếu bị xâm lược mà lại còn tự đẩy mình xa ra với các nước dân chủ tiến bộ trên toàn cầu và với Hoa Kỳ khi công khai bày tỏ sự nghi kỵ với Hoa Kỳ và tiếp tục thành tích tệ hại về nhân quyền bất chấp phản ứng của quốc tế. Đối nội, không khoan sức dân, tận thu thuế, song song với việc gia tăng sự đối đầu với nhân dân bằng những vụ cưỡng chế đất đai nói thẳng ra là cướp ngày, bắt bớ, giam cầm những người yêu nước, tìm mọi cách ngăn chặn thông tin, ngăn chặn mọi tiếng nói phản biện trên mạng v.v…
Họ có ngu, điên hay quẫn trí không? Có thể. Những chế độ gần đến ngày tàn, khi hệ thống lý luận bị phá sản, cả lý tưởng, tính chính danh, cả niềm tin của nhân dân lẫn thiện cảm/đồng cảm của thế giới cũng không còn thì thường hành xử như vậy.
Chỉ có điều, với tất cả đội ngũ quan chức đầu óc mê sảng và cực kỳ ích kỷ bám chắc vào ghế, với đội ngũ quân đội, công an chìm nổi tích cực làm tay sai, điên cuồng bám giữ chế độ, bám giữ quyền lợi, cộng thêm số đông người dân vẫn còn sợ hãi hoặc thờ ơ với vận mệnh đất nước như hiện nay thì quá trình giãy chết của đảng cộng sản VN không thể mau như người dân hy vọng. Quá trình này càng lâu thì cái hậu quả phải dọn dẹp và làm lại sau đó, thời hậu cộng sản càng nặng nề.
Mặt khác, tất cả những diễn biến nói trên trong thời gian gần đây đã chứng minh: Một lần nữa, đảng cộng sản VN đã có sự chọn lựa dứt khoát. Vận mệnh đất nước, vì vậy, chỉ còn tùy thuộc vào sự tỉnh thức của người dân VN.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét