Không có Quân đội đứng ngoài chính trị
Thứ Ba, 19/02/2013, 21:14 (GMT+7)|
Basamnews - Trung tướng, PGS, TS NGUYỄN TIẾN BÌNH:
Không có Quân đội đứng ngoài chính trị
(QĐND). “Dù do ai đưa ra và với động cơ chính trị gì, thì quan điểm đó
cũng không thể chấp nhận được, bởi lẽ thực tiễn tổ chức và hoạt động của
quân đội trong lịch sử nhân loại đã chứng minh và khẳng định: Không có quân đội
đứng ngoài chính trị”. Ngụy biện! Quân đội phải phi chính trị, trừ
khi quân đội nằm dưới sự lãnh đạo các nước độc tài thì quân đội mới phục vụ
cho một đảng phái chính trị, bảo vệ đảng đó. Quân đội ở các nước đều có nhiệm
vụ chống giặc ngoại xâm, bảo vệ dân, bảo vệ tổ quốc. Quân đội của một đất nước
phải bảo vệ lợi ích chung của quốc gia, dân tộc, không có quyền phục vụ một
nhóm lãnh đạo hay một đảng phái chính trị nào.
Bổ sung: 7h30′ – Độc giả
L.N.L. gửi email: “Tôi nghĩ nhiều tay bồi bút đang cố tình đánh tráo khái
niệm (và có thể nhiều độc giả bình thường khác cũng dễ bị hiểu nhầm hoặc khó
phân biệt) giữa “chính trị,” “tính chính trị,” và “đảng phái.” Đúng là xét
theo nghĩa rộng thì không có gì đứng ngoài chính trị hết, cái gì cũng có tính
chính trị. Nhổ một bãi nước bọt nơi công cộng, hành vi đó cũng rất chính trị,
nó thể hiện năng lực công dân, trình độ dân trí, và do đó là năng lực cầm
quyền và quản lí xã hội của những nhà cầm quyền. Song điều đó nghĩa là tính
chính trị là thuộc tính của con người. Nói như Aristotle, con người là một
động vật chính trị. Song điều đó không đồng nghĩa với ‘đảng phái chính trị’.
Quân đội không phải là quyền sở hữu sai khiến của bất cứ đảng phái chính trị
riêng rẽ nào, không được phục vụ chỉ riêng cho bất kì một đảng phái nào, mà
phải là phục vụ cho đất nước. Có lẽ bác phân tích rõ thêm theo cái ý đó, phân
biệt giữa ‘chính trị’ và ‘đảng phái’ để vạch mặt bọn bồi bút”.
|
QĐND -
Trong khi góp ý vào Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, có quan điểm yêu
cầu “quân đội phải trung lập, đứng ngoài chính trị”. Dù do ai đưa ra và
với động cơ chính trị gì, thì quan điểm đó cũng không thể chấp nhận
được, bởi lẽ thực tiễn tổ chức và hoạt động của quân đội trong lịch sử
nhân loại đã chứng minh và khẳng định: Không có quân đội đứng ngoài
chính trị.
Về bản chất, quân đội
bao giờ cũng là công cụ bạo lực của một giai cấp, nhà nước, đảng chính
trị để tiến hành đấu tranh vũ trang nhằm thực hiện mục đích chính trị
nhất định. Tính chất chính trị của quân đội thể hiện tập trung rõ nét ở
mục tiêu chiến đấu, tổ chức lực lượng, cơ chế lãnh đạo, chỉ huy và chức
năng, nhiệm vụ của quân đội, phụ thuộc vào quan điểm, đường lối chính
trị của giai cấp, nhà nước, đảng chính trị tổ chức ra quân đội.
Những quân đội đầu tiên
xuất hiện trong xã hội chiếm hữu nô lệ. ở phương Tây, trong xã hội Hy
Lạp, La Mã cổ đại, quân đội là bộ phận cơ bản hợp thành “Nhà nước lý
tưởng” theo tư tưởng của Platon (427-347 trước công nguyên (tr.CN)-nhà
triết học kiệt xuất nhất thời cổ đại và là đại biểu tư tưởng của giai
cấp chủ nô quý tộc. Đó là tổ chức quân sự bao gồm các công dân tự do
dưới sự chỉ huy của các chủ nô, trong đó kỵ binh gồm những công dân giàu
có được trang bị tốt nhất, còn bộ binh nhẹ gồm những người nghèo khổ
(đẳng cấp thứ tư) được trang bị kém. Quân đội đó có nhiệm vụ bảo vệ Nhà
nước chủ nô, trấn áp sự chống đối của nhân dân, điển hình là đàn áp rất
tàn bạo cuộc khởi nghĩa nô lệ do Xpactacut lãnh đạo (73-71 tr. CN); tiến
hành chiến tranh thực hiện mục đích chính trị của giai cấp chủ nô, điển
hình là các cuộc chiến tranh Hy Lạp - Ba Tư (500-449 tr.CN), chiến
tranh Pêlôpônedơ giữa Aten với Xpacta (431-404 tr.CN)… nhằm giành quyền
bá chủ ở khu vực Địa Trung Hải, thống trị Hy Lạp và tranh giành quyền
lực giữa các phái chủ nô quý tộc và chủ nô dân chủ.
Ở phương Đông, những đế
chế hùng mạnh với tư duy chính trị-quân sự “nước lớn” và ưu thế về sức
mạnh kinh tế, quân sự đã sử dụng quân đội không chỉ để bảo vệ Nhà nước
phong kiến, mà còn để chinh phục các nước, thực hiện tham vọng bành
trướng. Không phải ngẫu nhiên mà “Binh pháp Tôn Tử” (của Tôn Vũ, ra đời
thời Tây Chu, khoảng 496-453 tr.CN), “Binh pháp Ngô Tử” (của Ngô Khởi,
ra đời thời Đông Chu, khoảng 440-381 tr.CN) chứa đựng những tư tưởng chỉ
đạo tác chiến của quân đội trong các cuộc chiến tranh nhằm tranh bá đồ
vương và thôn tính các nước.
Tư duy chính trị-quân sự của dân tộc Việt Nam
khởi nguồn từ chiều sâu văn hóa, với tư tưởng chủ đạo “hòa bình và tự
vệ”. Dưới sự lãnh đạo của những minh quân- những nhà tư tưởng uyên bác
và các nhà chỉ huy quân sự kiệt xuất, quân đội được tổ chức và hoạt động
nhằm bảo vệ chế độ, bảo vệ độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia, gìn giữ
hòa bình. “Binh thư yếu lược” của Trần Hưng Đạo mang tư tưởng chỉ đạo
hoạt động của quân đội và nhân dân trong xây dựng tiềm lực và sức mạnh
quốc phòng, tiến hành chiến tranh chính nghĩa nhằm bảo vệ độc lập, chủ
quyền của quốc gia dân tộc.
Trong từng thời kỳ lịch
sử và ở mỗi quốc gia dân tộc, tổ chức và hoạt động của quân đội có những
đặc điểm riêng gắn với điều kiện lịch sử-cụ thể, nhưng đều tuân theo
vấn đề có tính quy luật “quân sự phục tùng chính trị”, đều do quan điểm,
đường lối chính trị của giai cấp, nhà nước, đảng chính trị tổ chức ra
quân đội quyết định, không có quân đội nào đứng ngoài chính trị.
Trong thế giới đương
đại, quan điểm “quân đội phải trung lập, đứng ngoài chính trị” thường
xuất hiện ở các nước có đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, nhất là
khi sự tranh giành quyền lực giữa các đảng phái chính trị diễn ra gay
gắt, dẫn đến khủng hoảng chính trị kéo dài. Quân đội Hoàng gia có vai
trò rất quan trọng trong nền chính trị Thái Lan-một đất nước kể từ khi
thiết lập chế độ quân chủ lập hiến năm 1932 đến nay đã xảy ra 18 cuộc
đảo chính quân sự. Chính phủ và các đảng phái chính trị nắm quyền lực
đều ra sức tranh thủ sự ủng hộ về chính trị của quân đội.
Trong nền chính trị với
cấu trúc lưỡng đảng ở Mỹ, tuy Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ thay nhau
cầm quyền nhưng về thực chất là những hình thái tổ chức đại diện cho các
“tập đoàn lợi ích” khác nhau của giai cấp tư sản, cho dù sự tranh giành
quyền lực giữa hai đảng diễn ra rất gay gắt. Đúng như Clin-tơn Rô-xi-tơ
(Clinton Rossiter) - nhà nghiên cứu chính trị Mỹ đã nhận xét: “Các đảng
phái Hoa Kỳ đạt được nhiều thành công trong việc đối lập hơn là trong
việc cai trị”. Không ít trường hợp tổng thống và nhiều quan chức cao cấp
trong chính phủ là người của một đảng, còn Quốc hội lại thuộc quyền
kiểm soát của đảng kia. Trong bối cảnh đó, nhiều chính khách và
tướng lĩnh quân đội yêu cầu “quân đội cần trung lập, đứng ngoài chính
trị”, về thực chất là muốn quân đội đứng ngoài cuộc đấu tranh của các
đảng phái chính trị nhằm giành quyền kiểm soát các cơ quan quyền lực nhà
nước. Còn trong thực tế, quân đội Mỹ không hề đứng ngoài chính trị.
Chỉ tính từ năm 1990 đến
nay, quân đội Mỹ đã liên tục can dự vào đời sống chính trị của các nước
và các khu vực, kể cả tiến hành chiến tranh như ở vùng Vịnh năm 1991,
Nam Tư năm 1999, áp-ga-ni-xtan năm 2001, I-rắc năm 2003…, kích hoạt làn
sóng “Mùa xuân ả-rập” dẫn đến biến động chính trị ở khu vực Bắc Phi -
Trung Đông từ năm 2010 đến nay. Chính sách đối ngoại Mỹ phụ thuộc nhiều
vào quân đội, vào các tướng lĩnh điều hành các sở chỉ huy của Mỹ ở nước
ngoài. Quân đội Mỹ cũng không đứng ngoài những xung đột chính trị trong
nước. Ngày 21-8-2012, tướng Martin Dempsey - Chủ tịch Hội đồng tham mưu
liên quân chỉ trích các cựu sĩ quan Mỹ vì đã tiến hành một chiến
dịch chống lại Tổng thống Ba-rắc ô-ba-ma (Barack Obama). ông yêu cầu
“quân đội phải đứng ngoài chính trị”, song vị tướng bốn sao này lại bị
những người thuộc Đảng Cộng hòa cho là thiên vị Đảng Dân chủ trong bầu
cử tổng thống năm 2012.
Quân đội nhân dân Việt
Nam là một quân đội kiểu mới do Đảng Cộng sản Việt Nam tổ chức, lãnh
đạo, giáo dục và rèn luyện, mang bản chất cách mạng của giai cấp công
nhân, đồng thời có tính nhân dân và tính dân tộc sâu sắc, là lực lượng
chính trị, lực lượng chiến đấu trung thành và tin cậy của Đảng, của Tổ
quốc XHCN và nhân dân. Tính chất chính trị của quân đội kiểu mới thể
hiện tập trung rõ nét ở lý tưởng chiến đấu vì độc lập dân tộc và chủ
nghĩa xã hội, vì hạnh phúc của nhân dân; ở các quan hệ chính trị-xã hội
sâu rộng, cốt lõi là sự trung thành tuyệt đối với Tổ quốc, với Đảng, Nhà
nước XHCN và gắn bó máu thịt với nhân dân; ở cơ chế lãnh đạo, chỉ huy
thực hiện nguyên tắc Đảng lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt đối
với quân đội; ở việc thực hiện các chức năng, nhiệm vụ của đội quân công
tác, đội quân chiến đấu và đội quân lao động sản xuất có ý nghĩa chính
trị-xã hội sâu rộng. Chúng ta luôn coi trọng hàng đầu việc xây dựng quân
đội vững mạnh về chính trị, làm cơ sở để nâng cao chất lượng tổng hợp
và sức mạnh chiến đấu toàn diện của quân đội, kiên quyết chống “phi
chính trị hóa quân đội”. Đây thực sự là một nguyên tắc chiến lược và
mang tính cấp thiết, có ý nghĩa sống còn không chỉ đối với quân đội, mà
còn đối với sự ổn định và phát triển bền vững của đất nước.
Trong bối cảnh cuộc đấu
tranh trên lĩnh vực chính trị-tư tưởng đang diễn ra rất quyết liệt và
phức tạp, chúng ta càng cảm nhận sâu sắc lời cảnh tỉnh của V.I.Lê-nin:
“Chừng nào người ta chưa biết phân biệt được lợi ích của giai cấp này
hay giai cấp khác ẩn đằng sau những câu nói, những lời tuyên bố và những
lời hứa hẹn có tính chất đạo đức, tôn giáo, chính trị và xã hội thì
trước sau bao giờ người ta cũng vẫn là kẻ ngốc nghếch, bị người khác lừa
bịp và tự lừa bịp mình về chính trị”(*).
. Trung tướng, PGS,TS NGUYỄN TIẾN BÌNH
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét