Tinh thần
dân tộc, kích động hay đè nén?
Friday,
February 15, 2013 3:38:28 PM
Song Chi
Song Chi
Trong những năm gần đây, thế
giới đang chứng kiến một đất nước Trung Quốc với tinh thần dân tộc dâng
cao do “được” (hay “bị”) Bắc Kinh khéo léo kích động, qua các cuộc tranh
chấpbiển, đảo với các nước láng giềng Việt Nam, Philippines, Nhật Bản...
Mặt khác, họ thường xuyên nhắc lại nỗi nhục bị phương Tây đánh bại
tan tác trong quá khứ. Vẽ lên hình ảnh một Trung Quốc muốn chung sống
một cách hòa bình và luôn luôn đối xử tốt với các nước láng giềng nhỏ bé
hơn, nhưng lại bị các nước này vô ơn hoặc lấn lướt, lấy cắp dầu khí,
tài nguyên trên biển...Chưa hết, lại còn bị bao vây, kềm chế bởi các
nước phương Tây, nhất là Mỹ, do ganh tỵ và lo sợ trước sự trỗi dậy của
TQ, v.v...
Sự cực đoan của tinh thần dân tộc đó đã bộc lộ ra qua những bài báo
với lời lẽ hiếu chiến, đầy hận thù đăng trên báo chí truyền thông chính
thức của TQ. Qua các cuộc biểu tình hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn người
Trung Quốc phản đối Nhật Bản trong vụ tranh chấp đảo Sensaku/Ðiếu Ngư,
đốt xe, đốt phá các cửa hàng Nhật Bản trên đất TQ, tẩy chay hàng hóa
Nhật và các tour du lịch đến Nhật...
Tinh thần tự tôn dân tộc ở một chừng mực nào đó là điều tốt, khiến
người dân tự hào với đất nước và có tinh thần đoàn kết. Tinh thần tự
hào, tự tôn dân tộc giúp cho một quốc gia có được sức mạnh chống lại sự
xâm lăng từ bên ngoài của các nước khác, bằng nhiều con đường khác nhau:
Bằng văn hóa, kinh tế, quyền lực mềm cho đến dùng sức mạnh quân sự, gây
chiến tranh.
Ngược lại, cũng không ít những ví dụ tiêu cực một khi lòng tự hào, tự
tôn dân tộc được nhà cầm quyền lèo lái, sử dụng vào mục đích khác.
Các lãnh tụ hay các chế độ độc tài thường sử dụng tinh thần dân tộc
để xây dựng tính chính danh cho họ, tạo nên sự gắn bó trung thành của
nhân dân với chế độ trước những mối hiểm họa có thật hay tưởng tượng từ
bên ngoài.
Nhìn vào Trung Quốc bây giờ, người ta thấy lại điều đó.
Trong những cuộc tranh chấp biển, đảo đang xảy ra giữa Trung Quốc và
các nước láng giềng, thế giới cũng nhìn thấy tinh thần dân tộc và lòng
yêu nước được khơi dậy ở Nhật Bản hay Philippines, nhưng chỉ riêng với
Trung Quốc điều đó lại trở nên đáng ngại.
Bởi TQ không chỉ là nước lớn, đang mạnh và sẽ mạnh hơn, nhưng còn vì
cái cách phát triển bằng mọi giá bất chấp mọi quy ước, luật lệ quốc tế,
đạo đức lương tri hay sự ô nhiễm môi trường, cũng như cách ứng xử với
các nước khác đầy tính chất bắt nạt, đe dọa, của nước này.
Ðối lập với lòng tự tôn là lòng tự ti dân tộc. Lòng tự tôn hay tự ti
dân tộc đều là những con dao hai lưỡi, có thể đem lại lợi hay hại tùy
theo những người đứng đầu đất nước trong một giai đoạn nào đó có biết
cách sử dụng hay không.
Nhật Bản chẳng hạn, là một quốc gia mà những người đứng đầu rất ý thức về điều này.
Ngay từ khi còn bé, trẻ em/học sinh Nhật Bản đã được dạy rằng Nhật bị
thua nặng trong chiến tranh, phải làm lại gần như từ đầu, là một quốc
gia không có tài nguyên thiên nhiên, tất cả chỉ trông cậy vào Con Người.
Tuy nhiên, khác với TQ, chính phủ Nhật Bản nhắc nhở người dân về quá
khứ thất bại không phải để nuôi thù hận, mà để người Nhật phải làm sao
cho thế giới kính trọng trở lại đất nước mình, dân tộc mình.
Và quả thật, thế giới đã nể trọng Nhật Bản không chỉ vì ý chí của dân
Nhật, không chỉ vì họ đã hồi sinh nhanh chóng sau thất bại, trở thành
một quốc gia giàu có.
Mà còn vì sự văn minh, trật tự, dân chủ trong xã hội Nhật Bản, vì
chất lượng, giá trị của những thương hiệu hàng hóa sản phẩm made in
Japan, tinh thần trọng chữ tín, trọng danh dự, lịch sự, lễ phép, chu
đáo, tinh tế... của người Nhật trong làm ăn cũng như trong đời sống hàng
ngày, quan hệ hòa bình, thân thiện, tin cậy, thật sự giúp đỡ các nước
khác... của Nhật Bản. Tức là “quyền lực mềm” của Nhật. Là cái mà TQ chưa
có.
Còn VN, cũng đang có tình trạng tranh chấp với TQ, thậm chí còn gay
go hơn các nước khác vì vị trí địa lý và mối quan hệ lịch sử đặc biệt
giữa hai quốc gia, nhưng tình hình lại khác.
Dưới sự kiểm soát, khống chế của nhà cầm quyền, chưa bao giờ trong
lịch sử Việt Nam, lòng yêu nước và cả tinh thần dân tộc của người dân
lại bị đè nén, bóp nghẹt bằng mọi cách như vậy.
Trước đây, trong cuộc chiến tranh với Pháp, với Mỹ, đảng cộng sản đã
rất biết cách khơi dậy lòng yêu nước, tinh thần dân tộc trong người dân
bằng nghệ thuật tuyên truyền, điều khiển thông tin, bằng sự lừa bịp, dối
trá và mỵ dân.
Ðó là một trong những nguyên nhân quan trọng đưa đến chiến thắng của
đảng cộng sản VN trước hai “kẻ thù” lớn mạnh hơn gấp nhiều lần, ngoài
những điều kiện khách quan thuận lợi bên ngoài và sự hỗ trợ của các nước
đồng minh.
Trước đây, đặc biệt là giai đoạn sau khi chiến thắng cả hai nước
Pháp, Mỹ, giành được quyền lãnh đạo duy nhất trên cả nước, nhà cầm quyền
cộng sản Việt Nam trở nên cực kỳ kiêu ngạo. Bất cứ cái gì do phe thắng
cuộc nói hay làm đều hay, đều tuyệt đối đúng, và ngược lại.
Người dân Việt Nam từ trẻ đến già được nhồi nhét, tuyên truyền hàng
ngày về sự vĩ đại của đảng, về thế đứng cao vòi vọi của quốc gia và dân
tộc... Nhà cầm quyền tự tôn nhưng cũng biết cách bơm tinh thần tự tôn
dân tộc cho người dân.
Tuy nhiên, hậu quả từ “sự lãnh đạo sáng suốt của đảng ta” ra sao, đã
được chứng minh bằng thực tế nhãn tiền trên đất nước Việt Nam suốt gần
40 năm qua sau chiến thắng, và chắc chắn sẽ còn để lại hệ lụy lâu dài
hàng chục, hàng trăm sau khi chế độ cộng sản chấm dứt.
Ði từ cực đoan này qua cực đoan khác. Một thời thì cực kỳ kiêu ngạo.
Một thời thì kích động tối đa chủ nghĩa yêu nước, tinh thần tự tôn dân
tộc, coi kẻ thù như “cái đinh rỉ.” Còn bây giờ thì hoàn toàn trái ngược.
Mặc cho Trung Quốc công khai lấn lướt trên biển, đánh, bắt ngư dân
Việt, “gặm” dần từ đất đai ông bà tổ tiên Việt Nam để lại cho đến đảo,
biển ngày càng chật hẹp. Mặc cho TQ lũng đoạn kinh tế, làm cho kinh tế
Việt Nam bị lệ thuộc ngày càng nặng nề. Mặc cho TQ đầu độc người dân
Việt chết dần chết mòn bởi vô vàn sản phẩm độc hại tuồn qua biên giới
bằng đường chính thức lẫn buôn lậu, v.v...
Nhà cầm quyền Việt Nam cứ một mực nhịn nhục, lâu lâu chỉ phản đối mồm
yếu ớt, còn lại gần như tự buông súng đầu hàng trên mọi lĩnh vực. Họ sợ
TQ. Họ còn khiến người dân phải sợ theo. Họ khuyên người dân không nên
manh động, không nên biểu tình phản đối chọc giận TQ, phải giữ cho được
hòa bình (dù đánh đổi bằng cái giá như thế nào).
Chẳng trách gì bây giờ một bộ phận người dân cũng đâm ra sợ TQ, sợ
chiến tranh, tự ti dân tộc, bạc nhược, thậm chí vô cảm trước thời
cuộc...
Rất nhiều người Việt Nam khi được hỏi nếu xảy ra chiến tranh với TQ
thì sẽ thế nào, đều cho rằng TQ mạnh lắm, đánh làm sao nổi mà đánh!
Rất nhiều người cho đến giờ này vẫn không biết Việt Nam đã mất Hoàng
Sa, mất một phần thác Bản Giốc, ải Nam Quan,... và xem những người đi
biểu tình chống TQ là một lũ điên, dở hơi. Hoặc không có ý thức về tinh
thần dân tộc như tiếp tục mua bán, tiêu thụ những sản phẩm hàng nhái
hàng dỏm hàng độc hại từ TQ, tiếp tay TQ làm hại dân mình.
Không ai khác chính nhà cầm quyền phải chịu trách nhiệm về điều này.
Không những thế, họ cũng đang lãnh hậu quả trái đắng do chính họ tạo ra.
Nếu bây giờ chiến tranh xảy ra, Việt Nam thua không chỉ vì yếu thế hơn
về mọi phương diện, vì không có bạn bè đồng minh chiến lược, mà còn vì
tinh thần bạc nhược, chủ bại ngay từ đầu.
Mọi sự cực đoan đều không hay. Kích động tinh thần tự tôn dân tộc
thái quá hay đàn áp, bóp nghẹt, làm cho dân tộc trở thành tự ti, bạc
nhược. Ðặc biệt trong bối cảnh hiện nay khi Việt Nam đang phải đối mặt
với mối họa lệ thuộc lâu dài, thậm chí mất nước, thì việc tự tay tước bỏ
hai vũ khí mạnh nhất - lòng yêu nước, tinh thần dân tộc, là một việc
làm vô cùng thiếu khôn ngoan của nhà cầm quyền.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét