“GIỜ THỨ 25” HAY LÀ HỘI CHỨNG TÔN VINH THƠ DỞ CỦA HỘI NHÀ VĂN VIỆT
NAM
Trần Mạnh Hảo
Trên trang blog của nhà văn
Nguyễn Tường Thụy, ngày 17-01-2013, nhà phê bình văn học Nguyễn Hoàng Đức trong
bài : “ Thư ngỏ gửi Hội nhà văn về giải thơ năm 2012” nói về sự đạo văn trắng
trợn của nhà thơ Phạm Đương, tác giả tập thơ được giải thưởng Hội nhà văn Việt
Nam 2012 :” Giờ thứ 25”, có viết như sau :
“Tôi chính thức muốn nói cùng các vị: Giờ
thứ hai mươi lăm” của nhà văn Roumanie Constantin Virgil Gheorghiu, có trước
cách đây nhiều thập kỷ.Tên sách là một thương hiệu tổng quát không thể bị đánh
cắp một cách “trọn gói” như vậy. Thời buổi này, người ta cấp bằng sở hữu tên
gọi, ngay cả hai cửa hàng cũng không có quyền mang tên giống nhau, nói gì hai
tác phẩm?!Việc Hội Nhà văn trao giải cho tên gọi tập thơ này đủ thấy trình độ
của các vị rất ấu trĩ, không chịu đọc sách gì cả, giống như sự ấu trĩ mới đây
các vị đã giành cho Hoàng Quang Thuận với tập thơ thiền bịp thần bịp thánh. Tôi
đề nghị phế truất giải thưởng của tập thơ này. Lý do, chúng ta không thể đạo
văn vô văn hóa trắng trợn như vậy được. Nhà văn, nhà thơ phải là người có văn
hóa và liêm sỉ.” (Nguyễn
Tường Thụy)
Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, một người xưa nay vốn
có cảm tình với tác giả Phạm Đương, có vẻ cũng đồng tình với lời phản đối trên
đây của anh Nguyễn Hoàng Đức :
“NTT: Có người tiếc cho Phạm Đương đã “cóp” tên cuốn tiểu thuyết nổi
tiếng “Giờ thứ 25” (The 25th hour) của nhà văn Roumanie Constantin Virgil
Gheorghiu để đặt tên cho tập thơ đoạt giải thưởng Hội Nhà Văn 2012 vừa được
công bố. Tôi cũng nghĩ thế, vì đó là một ý tưởng độc đáo của… người khác.”(Nguyễn
Trọng Tạo)
Tại sao ban sơ khảo của giải thưởng
này toàn những nhà thơ nổi tiếng, và ban chung khảo gồm các nhà văn nhà thơ nổi
tiếng hơn, chẳng lẽ chưa ai từng đọc một tác phẩm vào hàng kiệt tác thế giới :
“Giờ thứ 25” của văn hào Rumania
– một linh mục Chính thống giáo tên là C. Gheorghiu ? Đây là cuốn tiểu thuyết
có một tên gọi độc đáo nhất thế giới, không dễ có một ai chưa từng nghe tên
cuốn sách này mà có thể sáng tạo ra tên gọi : “Giờ thứ 25”.
Có người tò mò hỏi chúng tôi :
hay là ông chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam, người đang mang cái án đạo thơ
nổi tiếng nhất xưa nay, coi việc đạo văn đạo thơ là một thành tích, nên khuyến
khích xu hướng đạo…này chăng ? Có người lại cho rằng, có thể ông chủ tịch muốn
chơi khăm nhà thơ trẻ Phạm Đương, để anh này được giải rồi bị dư luận chê cười
đạo tên sách, đặng chia lửa với ông, chứ cứ để mình ông mang tội đạo thơ nghe
nó cô đơn lắm…
Cứ đà này, vài ba năm tới, các
nhà thơ trẻ lại chả thi nhau đạo tên các tác phẩm nổi tiếng thế giới làm tên
trường ca của mình, mong giật giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam. Biết đâu,
từ hiện tượng đạo tên sách nổi tiếng : “Giờ thứ 25” này, các trường ca nhái tên
sách như :” Người thứ 41”, “ Trăm năm cô đơn”, “ Những người khốn khổ”, “ Chiến
tranh và hòa bình”, “Ông già và biển cả” …sẽ ra đời để tiếp nối truyền thống
đạo …của ngài chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam…Riết rồi, sẽ có một nền văn học ăn
cắp ra đời làm rạng rỡ một dân tộc đang bị thế giới khinh như mẻ này hay sao ?
Năm ngoái, Hội nhà văn Việt Nam đã tôn vinh
ba tập thơ dở nhất nước, bằng việc tặng cho chúng ba giải thưởng lớn, gồm : “Bầu
trời không mái che” (Mai Văn Phấn, NXB Hội Nhà Văn), “Hoan ca” (Ðỗ Doãn Phương,
NXB Hội Nhà Văn), “Ngày linh hương nở sáng”(Ðinh Thị Như Thúy, NXB Hội Nhà
Văn).
Đến nỗi, trong lễ trao giải
thưởng văn học của Hội nhà văn Việt Nam ( HNVVN) năm nay, ngày 29-01-2013, ông
Hữu Thỉnh cũng phải công nhận giải thưởng thơ năm ngoái “ Chỉ có cách tân mà không có dân tộc”, tức là ông phủ nhận giải
thưởng thơ năm ngoái là một giải thưởng mà HNVVN TÔN VINH CÁC TẬP THƠ DỞ…
Xin xem danh sách các tên tuổi bị bệnh mù thơ,
chỉ cần sờ con voi thơ, hô biến, để biến thơ dở thành thơ hay một cách hết sức
vô trách nhiệm :
DANH SÁCH 8/9 THÀNH VIÊN HỘI ĐỒNG THƠ LÀM
NHIỆM VỤ SƠ KHẢO:
1)- Nhà thơ BẰNG VIỆT
2)- Nhà thơ NGÔ THẾ OANH
3)- Nhà thơ INRASARA
4)- Nhà thơ ĐẶNG HUY GIANG
5)- Nhà thơ TRƯƠNG NAM HƯƠNG
6)- Nhà thơ THI HOÀNG
7)- Nhà thơ TUYẾT NGA
8)- Nhà thơ TRẦN QUANG QUÝ (không
tham gia bỏ phiếu vì có tác phẩm dự giải)
9)- Nhà thơ NGUYỄN KHẮC THẠCH
HỘI ĐỒNG CHUNG KHẢO:
1. DANH
SÁCH 9 ỦY VIÊN BAN CHẤP HÀNH LÀM NHIỆM VỤ CHUNG KHẢO NĂM 2012:
1)- Nhà thơ Hữu Thỉnh
2)- Nhà văn Nguyễn Trí Huân
3)- Nhà LLPB Lê Quang Trang
4)- Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều
5)- Nhà LLPB Phan Trọng Thưởng
6)- Nhà văn Đào Thắng
7)- Nhà văn Đình Kính
8)- Nhà thơ Văn Công Hùng
9)- Nhà văn Vũ Hồng
Thưa ông Hữu Thỉnh, năm nay, giải
thưởng thơ của các ông còn dở hơn giải thưởng thơ năm ngoái bội phần. Xin xem
nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, phó chủ tịch HNVVN, kiêm chủ soái trường thơ Tân
con cóc, ca ngợi : “Giờ thứ 25” một cách vô lối, trơ trẽn, bịa đặt, vu vơ, ngớ
ngẩn như sau :
“Giờ thứ 25 của nhà thơ Phạm Đương đặt chúng ta đứng
vào giữa những hiện thực đời thường bề bộn, thô nháp và đầy thách thức của đời
sống mà chúng ta đang sống. Và từ hiện thực đó mà đôi khi là những hiện thực
nhỏ bé chúng ta ít để ý và có lúc bước qua, nhà thơ đã khám phá ra vẻ đẹp cho
dù đôi khi nó thật mong manh. Giờ thứ 25 là văn bản của những ngôn từ giản dị,
trực diện, da diết và trắc ẩn, với kết cấu chặt chẽ và sự triển khai mạch lạc
của mỗi đơn vị bài thơ cùng với sự dồn nén tối đa của cảm xúc đã tạo ra nhiều
bất ngờ và đôi khi như một sự bùng nổ.” Văn
VN
Chúng tôi muốn nói về một tập thơ
đại dở, đại nhảm nhí là tập thơ : “ Giờ thứ 25” làm xấu hổ tên kiệt tác văn
xuôi mà nó ăn cắp.
Xin các vị đọc một số bài thơ của
tập thơ Phạm Đương, trích trong : “Giờ thứ 25”, xem nó có thơ ở chỗ nào hay chỉ
là một thứ văn nói năng xuống dòng gọi là tấu, lảm nhảm, vô duyên, gượng ép,
dông dài, lăng nhăng, miên man khôn xiết kể
:
“BIỆN
HỘ CHO NHỮNG GIẤC MƠ KHÔNG CÓ THẬT
1.
Có
chiếc răng trắng khác thường trên hàm răng
là
chiếc răng giả
mơ
một hàm răng thật trắng
nhưng
không phải răng giả
kem
đánh răng Hynos quảng cáo cả trong giấc mơ
răng
trắng-không giả-kem Hynos
vừa
đánh răng vừa huýt sáo
đó
không phải là giấc mơ của những anh chàng Sơn Đông mãi võ
đánh
răng giả vừa huýt sáo thật
lẩn
thẩn với những chiếc răng
tôi
tự làm nghèo giấc mơ của mình
2.
Sáng
nay nghe một chuyện không vui không buồn
người
đàn bà sáu mươi tuổi bất ngờ gặp lại người tình cũ
trong
trại an dưỡng thương binh nặng
một
gã du kích cách đây đã bốn mươi mốt năm
bà
thì nhận ra ngay còn ông thì lơ đễnh như kẻ xa lạ
theo
ký ức mù sương của bà thì họ đã một lần hôn nhau
nhưng
không dám bước qua lằn ranh ám ảnh về những cuộc kiểm điểm liên miên thời chiến
quan
hệ bất chính là cụm từ đã giết chết bao giấc mơ thiếu nữ
trong
đáy thẳm gã du kích năm xưa
người
ấy luôn luôn mười chín tuổi
trinh
trắng hơn mọi sự trinh trắng nếu như nụ hôn không bị khép vào tội bất chính
làm
sao quay ngược được kim đồng hồ thời gian
để xé
tan tành những cuộc họp vô bổ
nhưng
biết làm sao được
những
giọt nước mắt lặng lẽ chảy dọc theo chiều dài bốn mươi mốt năm
giấc
mơ được thoải mái ôm nhau ngày hòa bình
đã
vĩnh viễn gửi lại cánh rừng mười chín tuổi
đó là
giấc mơ nặng nhọc nhất mà cả hai phải gồng gánh suốt chặng đường còn lại
3.
Con
được vào đại học là giấc mơ của tất cả các bậc cha mẹ
dù
chúng vẫn thích chơi điện tử hơn là học chữ
“mày
không đỗ thì mày chết với tao
còn
tao sẽ chết nếu như mày đỗ!”
chín
mươi phần trăm dân số là nông dân
luôn
luôn đọc câu kinh trên đây trước ngày tiễn con ra trận
con
thi đỗ thì cha sẽ chết
nhưng
thà chết như thế may ra còn được sống
nuôi
giấc mơ được cày ải trên cánh đồng chữ
vẫn
dễ chịu hơn là cày trên mảnh ruộng đầy hóa chất và thuốc trừ sâu
cày
trên đất cằn khô được bón phân đểu
hàng
triệu đứa trẻ nông thôn luôn nuôi giấc mơ không có thật
bằng
những phép màu rạ rơm
tôi
từng mơ như các em
bằng
giấc mơ bo bo mì lát
nào
hãy mơ đi các bạn
đừng
sợ
không
ai đánh thuế giấc mơ bao giờ!
4.
Ngày
lập hạ
ba
mươi chín độ năm chưa phải là con số cuối cùng mùa nắng nóng
tôi nuôi
giấc mơ Đà Lạt, Sa pa chạy dọc miền Trung
bất
ngờ điện cúp không báo trước
mồ
hôi trộn với cơn mơ
mang
hình chiếc tủ kem ngày không có điện
lập
hạ 2007
BIÊN TẬP
hình
như là thừa một câu
“anh
yêu em”
anh
nghĩ, chiếc gối ngủ chiếc mền ngủ chiếc đèn thức
đã
mòn nhẵn mồ hôi sau hai mươi năm giường chiếu
thì
nói câu ấy làm gì
và
anh đọc lại
rồi
cắt!
hình
như là thừa bó hoa
nhân
ngày sinh nhật
em
đợi mòn mắt
anh
nghĩ, hai mươi năm mặt tối mày tắt
gạo
đong từng bữa mắm tính từng hào
anh
quen mua rau chứ mấy khi mua hoa
hoa
chi cho thừa
và
anh tự cắt!
hình
như là thừa một điều gì đó
một
chút quan tâm
ánh
nhìn âu yếm
một
lời hỏi han
nửa
câu thề hẹn
anh
nghĩ, những điều ấy thuở hai mươi năm trước thì được
còn
bây giờ tất tật đều thừa
cắt!
rồi
một ngày em gom hết lại
hoa
tươi với yêu thương
mắm
muối và chiếu giường
hỏi
han và thề hẹn
những
gì anh cắt
những
gì anh vất vào sọt rác
em
restore
lập
tức
anh
bị đuổi khỏi chân biên tập!
ĐÁM ĐÔNG CÓ LÚC
có
lúc
anh
giơ tay theo đám đông
mà
không cần hiểu
nhất
trí trăm phần trăm
sau
cú giật mình
không
giống một hai ba dzô trăm phần trăm
đám
đông ồn ào đám đông to tiếng
đám
đông lờ đờ đám đông chết lặng
lúc
nào cũng được nhân danh
anh
thành kẻ a dua
anh
thành kẻ té nước theo mưa
anh
thành người khác
có ai
ý kiến gì không?
không!
nhất
trí trăm phần trăm
cạn
ly nhất trí
bao
năm anh lẫn vào đám đông
lúc
nào cũng sợ mà không biết mình sợ điều gì
sợ cả
sự lặng thinh lẫn những nơi to tiếng
rồi
một ngày
anh
thành đám đông lúc nào không hay
một
cánh tay chai sần một cánh tay tê liệt
sau
bao lần nhất trí
nhất
trí thứ gì
không
biết!”
( hết
trích thơ Phạm Đương)
Nếu các vị hội đồng thơ, các vị Chủ khảo giải
thưởng HNVVN tìm thấy các đoạn lảm nhảm hết sức dông dài, nói vớ vẩn linh tinh
lang tang trên thơ ở chỗ nào, câu nào là thơ, tứ nào là thơ, người viết bài này
sẽ chết liền à !
Xin các vị độc giả chịu khó đọc nốt bài thơ mang
tên của tập thơ, bài “ Giờ thứ 25” xem nó là thơ hay là thứ bá láp gì :
“GIỜ
THỨ HAI LĂM
Bỏ
lại mọi toan tính phía sau lưng
Anh
có giờ thứ hai lăm khuya khoắt
Giờ thứ
hai lăm ngọt nhạt
Giờ
thứ hai nhăm bồn chồn
Hai
mươi bốn giờ đi qua nhìn anh bằng đôi mắt khác
Một
tên khùng trong bóng đêm
Một
gã rồ trước nến
Viết
thứ gì mà đêm nào cũng như ngồi thiền ?
Chuyện
gì mà mặt khô đăm đăm
Chỉ
có giờ hai lăm hiểu anh
Vì
sao mặt khó đăm đăm
Vì
sao ngồi thiền góc khuất
Vì
sao lúc thiên hạ cười vui thì anh ủ dột
Vì
sao em không có mặt
Trong
giờ thứ hai lăm mỗi ngày
Anh
chẳng đem lại gì cho em
Trong
giờ thứ hai lăm khuya khoắt
Ngoài
những câu thơ như khói thuốc
Những
câu thơ không nhiễm độc bao giờ…”
Chao, cái gọi là thơ của cả tập : “Giờ thứ 25”
mới dừng lại ở thể nói, thể tấu, tuyệt nhiên không phải là thơ : phi hình ảnh,
phi hình tượng, phi cảm xúc, phi khái quát, phi tư tưởng, phi nội hàm, phi ý
tứ, phi hàm súc, cứ lấc cấc, nhâng nhâng nói toẹt ra mọi sự chẳng cần hàm xúc,
dư ba...
Phạm Đương mới dừng lại ở ý tưởng, ở các câu nói
rời, lảm nhảm, dông dài, linh tinh, vớ vẩn, năng xuống dòng. Nó ( thơ P. Đ.) như
một thứ bản nháp mà ông vua lảm nhảm là Thanh Thảo vất đi, chợt Phạm Đương nhặt
được đem in để lĩnh giải, theo tác giả Vũ Trường Giang trên VC + cho biết :
“Nhưng Thanh Thảo
cũng khoái cái ý rằng mình làm thơ, bài nào được ký tên Thanh Thảo,
bài nào dở vất bố thí công chú em Phạm Đương cúc cung tận tụy cho nó nếm
chút danh trên văn đàn. Dân Quảng Ngãi rỉ tai Phạm Đương là phó bản Thanh
Thảo, Thanh Thảo 2, á Thanh Thảo là từ giai thoại này mà ra!” Blog
Văn Chương Plus
Nếu thơ như một nàng xinh đẹp thì tập thơ này của
Phạm Đương mới là nàng thơ ở dạng xương cốt của một con ma. Nàng thơ “ Giờ thứ
25” than ôi, mới chỉ có bộ xương chưa có da thịt…Nó cần phải đưa vào bảo tàng
để làm công cụ nhát ma con nít.
Trao giải thưởng cho thứ thơ kinh hãi này là một
cách để Hội nhà văn VN tuyên bố xử bắn cả nền thơ quốc doanh vậy..,.
Sài Gòn ngày 6-02-2013
Trần Mạnh Hảo
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét