Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

NGUYỄN THI THANH BÌNH LỜI TUYÊN CHIẾN VỚI ÁC QỦY

NGUYỄN THI THANH BÌNH
LỜI TUYÊN CHIẾN VỚI ÁC QỦY
                                                                        Ngô Quốc Sĩ

          Nguyễn Thị Thanh Bình sinh tại Huế, học Đại học tại Sài Gòn, qua Mỹ năm 1975.  Cô Nguyên là phụ tá chủ bút báo Nguyệt San Non Nước Hiện đang chủ trương tạp chí văn chương Gió Văn. Nguyễn Thi Thanh Bình được biết tới qua nhiều tác phẩm đã xuất bản gồm: Ở Đời Sống Này, Giọt Lệ Xé Hai, Cuối Đêm Dài,  Trốn Vào Giấc Mơ Em,  Dấu Ấn

          Qua văn thơ đã phổ biến, người ta có dịp chia sẻ nỗi lòng của Nguyện Thi Thanh Bình, luôn luôn thiết tha với quê hương dân tộc và những oan khiên chồng chất của đất nước sau khi cộng sản đem búa liềm và cờ đỏ về tắm máu dân tộc. Cho đến nay, đã 42 năm xa quê hương, lòng Nguyễn Thi Thanh Bình vẫn luôn luôn khắc khoải hướng về quê hương khổ đau, chờ đợi một ngày đất nuớc thanh bình, dân tộc an vui..
          Trước hết, Nguyễn Thị Thanh Bình đã cảm thấy mất mát lớn lao khi phải xa quê hương mà còn mãi ôm ấp những hình ảnh  đất mẹ yêu dấu:
                   sao tuyết Virginia không lạnh
                   bằng mắt ai
                   tìm về đâu
                   ngực trái
                   để thấy biển Nha Trang
                   nhớ cát đến cháy lòng
                   mà mây vẫn buồn
                   tuyết vẫn rũ
                   mênh mông mênh mông
          Quê hương yêu dấu ngày xưa đâu còn nữa! Việt Khang đã hỏi Việt Nam tôi đâu? Thì Nguyễn Thi Thanh Bình cũng nhìn thấy Việt Nam hôm nay không còn là Việt Nam truyền thống, mà chỉ là vũng lầy sa đọa rác rưởi với dâm loạn và giả đối:

                   em lạc loài đi tìm ai
                   để hỏi cho ra lẽ
                   về những đường trinh con gái
                   về máu và những giọt xương tủy
                   về con số hơn mười ngàn nhà thổ
                   vẫn nhe răng như quỷ ám
                   và còn vô số những con số
                   những rửng mở trá hình
                   nỗi vuốt ve khả ố
                   trẩy hội dâm ô
                   ồ ồ ạt ạt..
          Thế đó, Việt Nam hôm nay chỉ còn là nơi hoan lạc của kẻ thống trị, của bọn vô tâm và bất nhân, sống phè phỡn trên mồi hôi, nước mắt và xương máu của dân tộc. Qua hình ảnh những cô gái Việt Nam bị bọn cuồng dâm vò nát, Nguyễn Thi Thanh Bình  đã muốn ám chỉ đất nước Việt Nam cũng đang bị bọn cuồng Hán giày xéo một cách nhục nhã với những mỹ từ vuốt ve giả trá tiêu biểu như “4 Tốt “ và “16 chữ Vàng”:
                   một cuộc bề hội đồng
                   hoan lạc đến nhừ tử
                   ơi, những cái liếc mắt đa tình xảo trá
                   những cú nhắp mồi thử
                   anh anh em em rất đỗi ngoại lai
                   mà rồi chúng ta cũng đã ngắc ngoải
                   không phải chỉ một lần duy nhất
                   mà hai, ba, bốn, năm lần liên tục như xâu chuỗi
                   đan kẹt giữa những sợi dây cuồng vĩ
                   thứ não trạng của những thống soái
                   trên những xác người
                   trên đồi hoang vu
          Thế là Việt Nam đã đã mất hoàn toàn, mất lãnh thổ, mất văn hóa, mất lịch sử vào tay nội thù và ngoại tặc. Dân Việt đã từng ngẫng mặt hãnh diện với trên 4 ngàn năm văn hiến, nay phải cúi mặt tủi hận đền nỗi  cô giáo Lam đã than thở “ Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn, Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm”thì ở đây, Nguyễn Thi Thanh Bình cũng thổn thức trước sự tủi nhục của mẹ Việt Nam đang bị hãm hiếp:
                    ôi, mẹ Việt Nam da vàng mũi tẹt
                   chúng ta cũng đã có mặt như từ cổ đại hoang sơ
                   có nghe lại không vì chừng như đã xa lắm
                   xa hơn lũ nắng trên bờ tường quá khứ
                   những đường hôn rát bỏng như những mũi tên
                    thế kỷ mười ba
                   cắm vào ngực
                   vết rợ Mông Cổ
          Nhìn quê hương khổ đau, rồi nhìn lại phận mình như tên mất nuớc, như kẻ không nhà, lang thang nơi đất khách quê người, Nguyễn Thị Thanh Bình đã nức nở than cho kiếp sống lưu vong mãi lưu lạc trên chuyến xe  đời:
                   cuối năm rồi
                   cuộc đời thêm trống trải
                   tôi vẫn làm người di dân
                   mong ngóng mãi
                   chuyến xe nào mang tôi về quê hương
          Hình như tuyến đường chỉ một chiều, nên Nguyễn Thị Thanh Bình cảm thấy đường về mất hút, mịt mờ khói sương, và đành phải đứng đợi như kẻ lạc loài trong thổn thức:
                   ngày tháng chết chuyến xe đời
                   mệt mỏi
                   dẫu thế nào tôi cũng xin làm người
                   đứng đợi
                   hơn nửa đời
                   kiệt lực với hụt hơi
                   đêm 30 không đen
                   mà khoảng tối trắng mờ
          Chờ đợi khắc khoải nhưng không tuyệt vọng, bởi lẽ Nguyễn Thị Thanh Bình vẫn tin mãnh liệt vào sự tất thắng của chính nghĩa dân tộc. Đó là chính nghĩa của tự do dân chủ và nhân bản:
                   chúng ta đã tức tưởi chờ
                   và vẫn nức nở đợi
                   cuộc tẩy trần của tự do
                   ánh sáng ban mai thật thà cũng sẽ đến
                   bàn giao chiếc chìa khóa
                   mãnh liệt và bạo liệt
                   sáng tạo và đổi mới
                   mở cửa cùng viết cho xong
                   bài thơ tình thế giới
                   đầu thế kỷ hai mốt
                   dang dở
          Một khi bài thơ tình thế giới viết xong, là bài ca chiến thắng của dân Việt vang vọng. Lúc ấy, bóng tối âm u của màn sắt sẽ tan biến, nhường chỗ cho ánh sáng t do công lý, và dân Việt sẽ mở ra trang sử mới, sạch những vết nhơ tội lỗi của thời sử đen:
                   hãy đến đó
                   nhặt nhanh giùm bé thơ Việt Nam
                   những mảnh mìn còn sót lại thời chiến xa xưa
                   mà ngỡ những mảnh pháo thanh bình xuân đẹp
                   hãy tháo gỡ đi
                   những kẽm gai rào cản
                   những hầm chông nghiệt ngã
                   ôi, những tàn dư làm vỡ vụn đời nhau
          Từ niềm tin tưởng mãnh liệt vào lẽ tất thắng, Nguyễn Thị Thanh Bình đã dõng dạc tuyên chiến, như thể cuộc chiến của những vì sao:
                   và nơi đâu nữa trên trái đất
                   hãy nghe đây lời thánh chiến
                   của những siêu sao
          Lời tuyên chiến của Nguyễn Thị Thanh bình đã được Mẹ Nấm thực hiện bằng con tim khao khát tự do, hiên ngang chấp nhận tù tội, làm cho nhà thơ cảm thấy vừa hãnh diện vừa tủi thẹn:
                   Em dũng cảm quá làm tôi hèn
                   Mười năm đằng đẳng sao chẳng khóc
                   Hai mắt sáng mời mặt trời mọc
                   Nhìn em thổi tắt vầng trời đen
          Thật não nề nhưng cũng thật oai hùng. Dân Việt sẽ toàn thắng. Ngọn roi Phù Đỗng, tiếng bom Sa Diện, ngọn lửa Bến Nghé, bàn tay Vũng Áng, bàn chân Quỳnh Lưu và tim óc Mẹ Nấm đang thổi tắt vầng trời đen.Dân Việt sẽ toàn thắng,  bởi lẽ đó là chiến thắng tất nhiên của chính nghĩa dân tộc…


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét