Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2018

Việt Minh tiêu diệt đối lập chính trị


Việt Minh tiêu diệt đối lập chính trị
(Sách “Trần Văn Thạch”, trang 164-169)

Sau khi Ủy Ban Nam Bộ ban hành lịnh kháng chiến, tản cư ngày 23-9-1945, truyền đơn được rải khắp nơi: Ai còn ở lại Sài Gòn là Việt gian, sẽ bị bắt và trừng trị.” 


Thừa dịp tình trạng hỗn loạn, các đội Quốc Gia Tự Vệ và ban trinh sát của Duơng Bạch Mai, Tây và Trấn săn lùng, thủ tiêu những lãnh tụ chính trị, nhân sĩ đối lập hoặc không đảng phái nhưng không theo Việt Minh. Hàng trăm nhà trí thức, chính trị gia, thương gia, nhà văn, nhà báo, cựu quan chức thời Pháp, v.v... khắp miền Đông và miền Tây Nam Bộ bị sát hại. (“Đào tận gốc, trốc tận rễ bọn Trí Phú Địa Hào.”). 

Phần đông bị thủ tiêu, nhưng một số bị đem ra xử tử ở những nơi công cộng để cảnh cáo quần chúng. Họ bị hành quyết ngay sau khi nghe bản cáo trạng buộc tội mình. Xử tử Việt gian xảy ra khắp nơi, nổi tiếng nhứt là ở Cần Thơ, Bến Tre, Trà Vinh, Vĩnh Long, Tân An, Mỹ tho.

Những lãnh tụ Cộng sản miền Nam quyền hành nhứt lúc đó là Trần Văn Giàu (Ủy trưởng Quân sự) và Dương Bạch Mai (Ủy trưởng Quốc gia Tự vệ cuộc, kiêm Thanh tra Chính trị miền Đông). Kế đó là Nguyễn Văn Trấn, được Mai phong làm Giám đốc Quốc gia Tự vệ Cuộc, được tổ chức theo mô hình cơ quan mật thám Guépéou (GPU) của Nga.

Giàu, Mai, Trấn đều được huấn luyện ở trường Staline, Nga Xô, và là những người Cộng sản Đệ Tam chính thống, cứng rắn, chịu nhiều ảnh hưởng của chính sách và chiến lược Liên Xô. Đối với họ Đệ Tứ là kẻ thù nội tại nguy hiểm nhứt. Toàn ban lãnh đạo nhóm Tranh Đấu (La Lutte ca Đệ T) và nhiều cộng tác viên bị Cộng sản Đệ Tam tiêu diệt: Thâu, Hùm, Thạch, Chánh, Số, thày giáo Lợi, Lê Văn Vững (thơ ký Ủy ban Sài Gòn-Chợ Lớn của nhóm Tranh Đấu), và Lê Thành Long (cựu ký giả tờ La Lutte). Ngoài ra hai trí thức tên tuổi, luật sư Hình Thái Thông và Lê Bá Cang, không đảng phái, nhưng có thể là cảm tình viên của nhóm Tranh Đấu, cũng bị thủ tiêu. (Hài cốt của Thông được tìm ra vào năm 1951 trong một hố chôn tập thể gần 100 người tại Quởn Long, Chợ Gạo, Mỹ Tho.)

Ngoài Bắc còn có một lãnh tụ Cộng sản Đệ Tam chính thống và cứng rắn hơn Giàu, Mai, Trấn bội phần, một người vô cùng ngưỡng mộ Liên Xô và Staline, căm thù chủ nghĩa Trotski. Đó là Tổng bí thư Trường Chinh. Ông nguyền rủa những người trốtkít là bọn phản động... phun nọc độc... hoàn toàn làm chó săn cho Nhật.

Cả nhóm Lương Đức Thiệp ở Bắc bị tàn sát vì họ có liên hệ với Tạ Thu Thâu. Rất nhiều đồng chí và cảm tình viên Đệ Tứ đã tiếp đón Thâu ở Quảng Ngãi cũng bị sát hại.

Ngày 14-9-1945, trong khi lãnh đạo nhóm Đệ Tứ Liên Minh đang họp với đại diện các tổ chức quần chúng, người của Giàu và Mai ụp vào, tịch thu vũ khí, đập phá trụ sở, và bắt tất cả các đại biểu tống giam vô Khám Lớn. (May mắn cho họ là khi kiểm soát Khám Lớn, quân Anh giao họ cho Mật thám Pháp. Nhờ đó họ thoát được chiến dịch Việt Minh tiêu diệt những người Đệ Tứ.)

Mối thù Đệ Tứ cũng dẫn đến cái chết oan uổng của nhiều chiến binh kháng chiến chống Pháp. Một chiến sĩ Đệ Tứ sống sót tường thuật: Trong những trận xáp chiến đầu tiên thợ thuyền và chiến sĩ trốtkít chiến đấu dưới ngọn cờ Đệ Tứ Quốc tế. Những chiến binh các trận đầu tiên này đều tự phát và tự tổ chức. Trần Văn Giàu không cho tiếp tế lương thực, vũ khí và đạn dược tới chỗ họ. Trong khu vực Thị Nghè, trong số 214 chiến binh Đệ Tứ thì 210 đã tử trận. Đến ngày xáp trận thứ ba, Trần Văn Giàu cho rải truyền đơn ra lịnh tước vũ khí toàn bộ lực lượng kháng chiến của nhóm Tranh Đấu vì đã chiến đấu không có lệnh chính phủ của ông ta.

Ngày 12-10, quân Anh-Ấn tấn công Chợ Lớn, Ủy Ban Nam Bộ kéo về Cái Bè, rồi Bến Tre, Mỹ Tho. Lính Quốc Gia Tự Vệ vừa chạy giặc Pháp, vừa dẫn theo đoàn “tù chính trị”, hơn 200 người, ròng rã hơn ba tháng trời, từ Chợ Đệm đến Kim Quy, một làng quê hẻo lánh nằm trên con rạch nhỏ, giữa Bạc Liêu và Cà Mau.

Ngày 9-10 trên đường đưa gia đình di tản về Sa Đéc, lãnh tụ Cao Đài Trần Quang Vinh bị Việt Minh bắt đem nhốt ở Chợ Đệm cùng với hơn 200 người trong đó có nhiều nhà trí thức, thương gia, chính trị gia, cựu quan chức thời Pháp, v. v.. Trong đám tù, Vinh nhận ra một số người ông quen biết, trong đó có Vũ Tam Anh, ông Thế (người Long Xuyên, Đỗ Bá Thế?), ông Phú Hữu (Nguyễn Thanh Cường), Hồ Văn Ngà, và mấy người con của Bùi Quang Chiêu. Ba mươi lính Quốc gia Tự vệ giữ họ, chờ lịnh của Mai và Trấn.

Cựu lãnh tụ đảng Lập Hiến Bùi Quang Chiêu, 72 tuổi, từ lâu không còn hoạt động chính trị. Ông và bốn người con trai (Louis, bác sĩ, 43 tuổi; Camille, 33 tuổi; Albert 23 tuổi, sinh viên năm thứ 3 trường Nha Y Khoa, Hà Nội, Gaston 16 tuổi) bị Việt Minh thủ tiêu. Theo Vinh thì Chiêu bị Việt Minh đem xử bắn ở chợ Cậu Mười Bảy, Hàm Vồ, khoảng thượng tuần tháng 10-1945. Sau Chiêu thì đến Phủ Hoài bị xử tử vì tội làm Phủ thời Pháp rồi đến một người đàn bà vẻ hiền lành đạo đức nhưng mắc tội có chồng Tây.

Về trường hợp Hồ Văn Ngà, Vinh kể lại như sau. Khi đoàn tù đang nằm ở Họng Chàng Bè, giữa Gia Rai và Cà Mau, lính Quốc Gia Tự Vệ được lịnh trả tự do cho Ngà nhờ một số học trò cũ của Ngà can thiệp. Nhưng lúc đó quân Pháp đang tràn xuống miền Tây, đường trở về Sài Gòn rất nguy hiểm, Ngà theo ghe Quốc Gia Tự Vệ chờ thời cơ. Vinh và Ngà từ giã nhau ngày 28-12-1945. Đến ngày 25-1-1946, khi nhóm của Vinh áp đảo được toán Quc Gia T V, phá khám, trả tự do cho hơn 200 người tù, thì lại thấy Việt Minh dẫn Ngà trở lại Kim Quy. Sau đó Ngà bị giết tại đây.

Sau cuộc biểu tình ngày 8-9-1945, Hòa Hảo bị Việt Minh đàn áp thẳng tay. Cả trăm tín đồ cùng những người chỉ huy biểu tình bị bắt trong đó có nhà thơ Nguyễn Xuân Thiếp, bí danh Việt Châu (mà Việt Minh gán cho tội danh trốtkít), Huỳnh Phú Mậu, em của Huỳnh Phú Sổ, và Trần Văn Hoành, trưởng nam của Trần Văn Soái. Cả ba bị xử bắn ở sân vận động Cần Thơ ngày 17-10.

Chiến dịch khủng bố, ám sát nhân sĩ, lãnh tụ không cùng xu hướng với Việt Minh kéo dài trong nhiều năm sau khi Pháp tái chiếm Nam Bộ. Huỳnh Phú Sổ, thủ lĩnh Hòa Hảo bị tướng Nguyễn Bình gài bẫy bắt vào tháng 4-1947 và sau đó đem giết ông. Giáo sư Nguyễn Văn Lịnh (gia nhập nhóm Liên Minh vào tháng 8 năm 1945) và một đồng chí Đệ Tứ Trung Hoa được mời tham dự một cuộc họp bí mật với Việt Minh ở Biên Hòa để thảo luận vấn đề phái Đệ Tứ tham gia kháng chiến. Họ bị sa bẫy ngày 13-5-1950 và mất tích luôn từ đó.

Nguyễn Văn Sâm bị Việt Minh ám sát ngày 10-10-1947 trên một chuyến xe buýt từ Sài Gòn vô Chợ Lớn. Trần Tấn Phát bị ám sát ngày 29-3-1946, Nguyễn Văn Thạch ngày 4-4-1946. Lâm Ngọc Đường (trong nhóm Quốc gia Độc lập của Sâm, Ngà, Ân) bị giết năm 1947.

Ở miền Trung và Bắc cuộc thanh trừng các lãnh tụ chính trị và nhân sĩ cũng diễn ra ngay sau khi Việt Minh nắm chính quyền và kéo dài trong nhiều năm. Ngày 23-9-45, Phạm Quỳnh nhà văn, nhà báo và quan đại thần triều Nguyễn bị Việt Minh bắt cùng với cựu Tổng đốc Quảng Nam Ngô Đình Khôi và Ngô Đình Huân (con ông Khôi). Cả ba bị thủ tiêu. (Mãi đến năm 1956 người ta mới tìm được ngôi mộ chung của ba người trong một cánh rừng ở Quảng Trị.)

Nguyễn Thế Nghiệp và Nguyễn Ngọc Sơn, lãnh tụ VNQDĐ bị giết vào tháng 9-1945 tại làng Thụy Phương, cách Hà Nội 10 cây số. Trương Tử Anh, lãnh tụ Đại Việt Quốc Dân Đảng, đột ngột bị mất tích cuối năm 1946. Nhiều người cho rằng ông bị Việt Minh bắt đem đi thủ tiêu. Lý Đông A, lãnh tụ Đại Việt Duy Dân cũng bị mất tích năm 1946. Nhà văn Khái Hưng (Trần Khánh Giư) cùng gia đình tản cư về huyện Nam Chân (Nam Định), bị Việt Minh bắt giam cuối năm 1946. Đầu năm 1946 bị áp tải ngang qua nhà, ông được phép vào ăn cơm với gia đình. Đó là lần chót gia đình gặp mặt ông, về sau mới biết là ông bị giết ở bến đò Cựa Gà (Nam Định). Nhượng Tống, lãnh tụ VNQDĐ bị Việt Minh ám sát tại Hà Nội năm 1949.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét