Thứ Năm, 24 tháng 5, 2018

TRẦN VÀNG SAO NHÁT BÚA TẠ BỔ XUỐNG ĐẦU CHẾ ĐỘ


 TRẦN VÀNG SAO
NHÁT BÚA TẠ BỔ XUỐNG ĐẦU CHẾ ĐỘ
                                                                                 
 Ngô Quốc Sĩ
       Tâm thức tỉnh ngộ và phản kháng càng ngày càng đậm nét trong thi ca qua những vần điệu uất ức phẫn nộ của Bùi Minh Quốc, Phan Huy, Trương Chi, Nguyễn Trầm Nguyễn…Đồng hành trong dòng thơ phản kháng đó, phải kể tới Trần Vàng Sao, một nhà thơ lão thành vừa ra đi, để lại nhiều tiếc thương ngậm ngùi..

       Là một sinh viên tranh đấu, một nhà giáo theo cộng sản, nhưng rồi thất vọng ê chề khi nhìn thấy bộ mặt thật của chế độ. Ông viết nhật ký bày tỏ nỗi lòng bất mãn u uất, khiến ông bị bắt, đấu tố và cô lập đến nỗi cảm thấy mình không còn được coi là con người mà đã thành “một con vật, một con chó”...
       Ông nổi tiếng với bài thơ mang tên “Bài thơ của một người yêu nước mình.” Năm 2012, ông cho xuất bản tập trường ca Gọi tìm xác đồng đội và được chọn trao giải thưởng của Quỹ Phùng Quán vào ngày 20/2/2013.
       Phải nói ngay rằng, Trần Vàng Sao, cũng như nhiều người trẻ khác, là những người có lòng yêu nước thiết tha, nhưng đã lầm đường theo cộng sản chỉ vì bị tuyên truyền phỉnh gạt và đầu độc. Khi nhận ra mình đã lầm, đa số đành im lặng “một mình mình biết một mình mình hay” có thể vì qúa đau khổ, không nói nên lời, hay sợ bị trả thù. Trần Vàng Sao trái lại, đã can đảm nói lên sự thật của lòng mình đối diện với sự thật của đất nước. Hãy nghe ông khai tuyên chiến bằng những đòn mạnh mẽ quyết liệt như bão nổi;
              Tau chưởi thẳng vào mặt bây
              không bóng không gió
              không chó không mèo
              mười hai nhánh họ bây đem lư hương bát nước
              giường thờ chiếu trải sắp hàng một dãy ra đây
              đặng nghe tau chưởi
       Không phải ông chỉ chửi thẳng vào mặt những tên cộng sản đang vênh vang hưởng thụ trên ngai vàng đao phủ, mà phải lôi hết dòng dõi tông đường, kể cả những tên đang rữa nát dưới đáy mộ ra mà chửi:
              tau chưởi cho tiền đời dĩ lai bây mất nòi mất giống
              hết nối dõi tông đường
              tau chưởi cho mồ mả bây sập nắp
              tau chưởi cho bây có chết chưa liệm ruồi bu kiến đậu
       Lý do ông nặng lời như thế, chỉ vì ông là nguời yêu nước, đã đem tuổi trẻ dâng hiến cho non sông, nhưng tất cả chỉ là uổng phí, vì bị chế độ phản bội, không phải chỉ phản bội cá nhân ông, mà phản bội cả một dân tộc.
       Trước hết, hãy nghe ông bày tỏ lòng yêu nước thiết tha, tình tự dân tộc đậm đà trong làn gió mát, trên ngọn cỏ may, hoà với tiếng chim hót mỗi sáng tinh sương:
                     Tôi yêu đất nước này như thế
                     Mỗi buổi mai
                     Bầy chim sẻ ngoài sân
                     Gió mát và trong
                     Đường đi đầy cỏ may và muộng chuộng
       Yêu đất Việt trong lành, và nhất là yêu c0n dân đất Việt đáng được sống hài hòa hạnh phúc với non sông gấm vóc. Nhưng oái oăn thay, chế độ đã nhận chìm hạnh phúc của cả một dân tộc trong khổ cực đói nghèo.
              Tôi yêu đất nước này cay đắng
              Những năm dài thắp đuốc đi đêm
              Quen thân rồi không ai còn nhớ tên
              Dĩ vãng đè trên lưng thấm nặng
       Dân Việt bị đày đọa trong bất hạnh, tiêu biểu là những bà mẹ già  goá bụa đơn chiếc vẫn phải còng lưng vất vả ngược xuôi để nuôi con thơ dại. Hình ảnh con cò mà đi ăn đêm trong ca dao đã được vẽ lại với những nét qúa gợi cảm:
              Từng cọng rau hột muối
              Vui sao khi con bữa đói bữa no
              Mẹ thương con nên cách trở sông đò
              Hàng gánh nặng phải qua cầu xuống dốc
              Đêm nào mẹ cũng khóc
              Đêm nào mẹ cũng khấn thầm
              Mong con khôn lớn cất mặt với đời
       Yêu mẹ tha thiết, nhà thơ cũng yêu em thiết tha, với tuổi học trò hoa mộng, áo trắng, phượng đỏ, bước chân chim rón rén:
              Tôi yêu đất nước này và tôi yêu em
              Thuở tóc kẹp tuổi ngoan học trò
              Áo trắng và chùm hoa phượng đỏ
              Trong bước chân chim sẻ
              Ngồi học bài và gọi nhỏ tên tôi
       Thế rồi, những hình ảnh thân thương đó đã biến mất. Trần Dần “bước đi không thấy phố không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ”, thì Trần Vàng Sao giờ đây cũng không còn nhìn thấy mặt trời,  chỉ thấy cơn mưa trút xuống đầu dân Việt những oan khiên:
              Tôi bước đi
              Mưa mỗi lúc mỗi to,
              Sao hôm nay lòng thấy chật
              Như buổi sáng mùa đông chưa thấy mặt trời mọc
              Con sông dài nằm nhớ những chặng rừng đi qua
              Nỗi mệt mỏi, rưng rưng từng con nước
              Chim đậu trên cành chim không hót
              Khoảng vắng mùa thu ngủ trên cỏ may
       Thê thảm nhất là dưới làn mưa oan nghiệt đó, lòng dân Việt  không còn quy về một mối như bọc mẹ trăm trứng, mà chỉ thấy chia lìa ly tán. Nói là thống nhất, mà chỉ có chia rẽ ngăn cách, dân Việt sống như kẻ lạc loài, nhức nhối đến rỉ máu:
              Gặp toàn người lạ
              Chưa ai biết chưa ai quen
              Không biết tuổi không biết tên
              Cùng sống chung trên đất
              Cùng nỗi đau chia cắt Bắc Nam
              Cùng có chung tên gọi Việt Nam
              Mang vết thương chảy máu ngoài tim
              Cùng nhức nhối với người chết oan ức
       Cả một dân tộc sống trong bất hạnh, bị lưu đày trên chính quê hương mình! Thật vậy! Loa  tuyên truyền cộng sản vẫn hô to “làm theo khả năng, hưởng theo nhu cầu”, mà một củ khoa củ sắn cũng bị đảng cướp mất, nên người dân phải bán lon, hốt rác, làm đĩ để sống qua ngày:
              Nhân dân ơi
              mỗi lon gạo lon bắp
              mỗi củ khoai củ sắn trồng trên đất này
              chưa được tự do ăn
              nên còn đẩy xe thuê
              làm đĩ
              lượm lon
              hốt rác
              mỗi ngày
       Thế đó! Tất cả chỉ là oan khiên mà nguyên nhân là chính là chế độ cộng sản bất nhân phản bội. Trần Vàng Sao đã không ngại vạch trần bản chất dối trá và bạo lực của cộng sản gian manh:
     bây ỉ thế ỉ thần
     cậy nhà cao cửa rộng
     cậy tiền rương bạc đống
     bây ăn tai nói ngược
     ăn hô nói thừa
     đòn xóc nhọn hai đầu
     ngậm máu phun người..
     bây sâu độc thiểm phước
     bây thủ đoạn gian manh
Thật không còn gì để nói. Chỉ cám ơn Trần Vàng Sao đã thay dân Việt, dáng xuống chế độ những nhát búa tạ, có khả năng đấp nát búa liềm cờ đỏ..


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét