Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2018

CHƯỞI VÀ CHỬI


CHƯỞI VÀ CHỬI
                                   Ngô Quốc Sĩ

       Đấu tranh bất bạo động có nhiều hình thức. Nào là xuống đường biểu tình hay tọa kháng. Nào là hội thảo kiến nghị hay tuyên cáo. Nào là  hội luận hay cầu  nguyện hiệp thông..Nhưng mới đây, xuất hiện một hình thức đấu tranh, tuy cổ điển, nhưng có thể nói là hữu hiệu và hợp thời, đáp ứng tình hình sôi bỏng tại Việt Nam hôm nay. Đó là chửi hay chưởi theo tiếng Trung…

       Chưởi, mà chưởi độc, thì phải nêu tên Trần Vàng Sao, là một người đã từng “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản”, sau đó thức tỉnh, làm thơ chửi cộng sản với những lời lẽ cay độc hết chỗ nói. Nhất là khi từ “chưởi” đi với chữ “tau” thay vì “tao”, thành cụm từ “tau chưởi” càng có tính cách bình dân đại chúng như văn chương dân gian phỉ nhổ chế độ.
       Nếu hỏi chưởi  ai thì hãy nghe nhà thơ thẳng thắn trả lời là chưởi cả dòng họ, từ người sống cũng như người chết, không trừ một ai, nội ngoại cha con cháu chắt của lũ người bán nước buôn dân:
              Mười hai nhánh họ bây đem lư hương bát nuớc
              Giường thờ chiếu trải sắp hàng ra  đây
              Đặng nghe tau chưởi
       Mười hai nhánh họ gồm những ai? Trước tiên là “tụi bây”, bọn côn đồ đang vỗ ngực tự hào là kẻ chiến thắng. Tác giả chửi thẳng vào mặt, không cần nói cạnh khóe, không cần bóng gió:
              Tau chửi bây
              Tau chưởi thẳng vào mặt bây
              Không bóng không gió
              Không chó không mèo
       Và chưởi luôn cả cha mẹ con cháu, đứa mới biết đi cũng như đứa đã lớn, tất cả đều phải  chết thảm trong vạc dầu sôi, vất xác liệng hồn xuống đáy địa ngục:
              Tau chưởi cho cha mẹ bây có chết cũng mồ xiêu mả lạc
              Đọa xuống ba tầng địa ngục bị bỏ vào vạc dầu..
              Tau chưởi cho con cái bây đứa mới đi đứa đã lớn
              Sa chân sẩy tay đui què sứt mẻ nửa đòi nửa đoạn
       Nếu hỏi tại sao phải chưởi thì câu trả lời khẳng quyết là vì chế độ hôm nay chỉ là bầy sâu ác độc, là lũ rắn gian manh, là đàn cú nham hiểm, ngày đêm chỉ rình mò đem nọc độc và con mắt cú vọ để hãm hại dân tộc:
              bây sâu độc thiểm phước
              bây thủ đoạn gian manh
              bây là rắn
              toàn là rắn
              như cú dòm nhà bệnh
              đêm bây mò
              ngày bây rình
              dưới giường
              trên bàn thờ
              trong xó bếp
       Bầy sâu lũ rắn đàn cú đó đã sử dụng mọi thủ đoạn để hại người, để giết chết dân tộc bằng miệng nói ngược nói xuôi, thay trắng đổi đen, ngậm máu phun người:
              bây ăn tai nói ngược
              ăn hô nói thừa
              đòn xóc nhọn hai đầu
              ngậm máu phun người
              bây bứng cây sống trồng cây chết
              vu oan giá hoạ
              giết người không gươm không dao
       Không nói ra thì ai cũng biết, thế nào là ngậm máu phun người? Chỉ cần biểu tỏ lòng yêu nước, chống ngoại xâm, thì bị kết án là “phá rối trật tự an ninh.” Chỉ cần lên tiếng đòi tự do dân chủ trị thì bị luận xử là “âm mưu lật đổ chế độ.”  Hay “bị kích động do thế lực thù địch.”
       Còn chưởi để làm gì thì rõ ràng không phải chỉ là chưởi cho suớng miệng, cho hả dạ, mà cốt yếu là một chiêu thức đấu tranh, một ngón đòn độc hiểm nhằm giật sập lâu đài đao phủ, rồi liệng tất cả bọn phản bội xuống đáy địa ngục để làm sạch xã hội, để cứu rỗi trần gian:       
              tau chưởi cho bây chết hết
              chết sạch hết
              không còn một con
              không còn một thằng
              không còn một mống
              chết tiệt hết
              hết đời bây
       Hòa theo tiếng chưởi của Trần Vàng Sao, còn vang vọng tiếng chửi của Lão Báng, cũng không kém cay độc. Nhà thơ đã chỉa thẳng mũi dùi vào những tên cộng sản đầu sỏ, mà không nói thì ai cũng biết, đó là tập đoàn Trung Ương đảng gồm khoảng 200 đứa, và cả lũ đàn em đang cúi đầu làm tay sai cho Tàu chệt:
              Có bọn da Việt óc Tàu
              Không nhận là tay sai
              Chúng nó 200 đứa
       Lão Báng cũng không nương tay với những người dân Việt tại quê nhà, muốn an thân, như lúa lép bay vèo trước gió, làm nhục cả truyền thống dận tộc hào hùng, bôi đen cả lịch sử oanh liệt:
              Một bọn ở dưới ngây ngây
              Dại dại
              Dân Việt đếm được chín tư triệu
              Lúa lép
              Gió thổi bay vèo
              Chịu làm thân chùm gửi
       Đặc biệt, Lão Báng còn hướng về một số người Việt hải ngoại, nỡ quên căn cước tị nạn và thân phận lưu vong của mình, chạy theo lối sống  đua đòi dị hợm, quên cả cội nguồn, quay lưng với những nỗi đau chất ngất của đồng bào tại quê nhà:
              Cái điều muốn chửi thề văng tục
              Là bọn hải ngoại
              Chết tiệt
               Ăn cho mập dư mỡ động cỡn lên cơn
              Nước mất nhà tan trốn biệt
       Nhóm người lưu vong này đã bị tha hóa, vui chơi phè phỡn bên lề thời cuộc. Ngày đêm son phấn lòe loẹt, áo mũ nghêng ngang, khoe sang khoe giàu, mặc kệ ai xuống đường biểu tình yểm trợ quốc nội, cử hành lễ chào cờ tôn vinh chính nghĩa quốc gia.  Thay vì hòa đồng vào tiếng hát chuyển lửa về quê hương của Trúc Hồ, Việt Khang, Phan Văn Hưng, Thu Sương ,Đình Đại, lại rủ nhau xếp hàng nghe nhạc ru ngủ, kể cả tiếng hát của những văn công từ Hà Nội gửi ra trong chủ trương giao lưu văn hóa:
              Ca nhạc tốn tiền rủ nhau sắp hàng
              Đánh má phấn bận áo vét
              Di coi người khác biểu tình
              Cử hành lễ chào cờ..
       Mặc cho đồng bào rẫy chết tại quê nhà. Mặc cho cộng đồng tị nạn biểu tình yểm trợ đấu tranh trong nước. Mặc cho dân Việt bị đóng đinh trên khổ giá búa liềm, bọn người vong thân cứ vùi đầu trong những thú vui rẻ tiền, thản nhiên ngồi uống cà phê tán dóc, dương mắt chó mà không dám sủa trước bất công và bất nhân của bọn đao phủ đang hủy diệt cả một dân tộc:
              Một bọn ngồi cà phê
              Dương mắt chó
              Biểu đừng chửi sao được
              Con bà nó
              Bắn mẹ hết cho xong!
       Trần Vàng Sao, Lão Báng, và còn biết bao nhà thơ khác đang cùng với các ca nhạc sĩ, gieo vần thơ, bấm nốt nhạc, đốt lên ngọn lửa đấu tranh. Đó là tiếng thi ca yêu nước, làm bừng dậy cuộc cách mạng dân chủ đang được châm ngòi tại Việt Nam..

      
      
      


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét