Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2019

NƯỚC MẮT MÙA XUÂN


 NƯỚC MẮT MÙA XUÂN
Ngô Đức Diễm

Xuân về rồi! Sao quê hương thiếu nắng?
Trăm con Việt lòng buốt giá trời đông
Thương làm sao những mảnh đời héo úa
Biết bao giờ máu tươi nở đào hồng

Chợ xuân, hoa thắm muôn hương sắc
Áo lụa hồng bay theo gió thướt tha
Bên vỉa hè cha già ngồi run rẫy
Thương cháu con đánh mất tuổi ngọc ngà

Chiều óng ánh trên ngai vàng biệt phủ
Hoang thú vui cười ngạo nghễ cuồng điên
Trẻ thơ bới rác tìm hạt cơm đắng ngắt
Mẹ già thất thểu nghe ruột thắt từng cơn

Đường cao tốc trài dài bằng xương máu
Đưa dân Việt vào ngõ tối hoang sơ
Bờ sông nhỏ chiếc cầu tre đưa võng
Em tôi đó lần mò dệt tuổi thơ

Thành phố lên đèn cao ốc ngất nghểu
Nước mắt dân oan đẫm ướt công viên
Thiên đường xã hội, chao ôi! Là thế!
Người hưởng sang giàu kẻ nhấp oan khiên

Quê hương tôi nõn nà từng tấc đất
Cớ sao lâm cảnh  nước mất nhà tan?
Phồn vinh đó ư? Muôn ngàn giả tạo
Ai đành vô tâm bán rẻ giang san?

Đón xuân này hẹn xuân sau tái ngộ
Mai đào đua nở rộn muôn lòng
Pháo nổ dòn như tiếng xuân vạn thuở
Bốn phương về cùng nâng chén xuân nồng..
                             Ngô Đức Diễm









Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét