Thứ Tư, 6 tháng 11, 2019

VNTB - Nếu đã là tu sĩ Giáo hội Phật giáo Việt Nam, thì đừng giả vờ tự trọng, mà hãy tự trọng thật sự.


VNTB - Nếu đã là tu sĩ Giáo hội Phật giáo Việt Nam, thì đừng giả vờ tự trọng, mà hãy tự trọng thật sự. 
Đàm Ngọc Tuyên


(VNTB) - Biết nơi chốn ấy gió tanh mưa máu, hà cớ vì sao, là người chân chính, hơn nữa là một tu sĩ, ta còn ngồi xuống cùng mâm, nhỡ dính máu thì sao, hay quyết dây máu ăn phần? Mấy ngàn năm trước, một vị vua đã từ bỏ công danh, Ngài chọn đi tu, cứu nhân độ thế, chỉ có một mình Ngài, chứ không thấy sách vở nói đến việc Ngài phải đàn đúm mới thành chánh quả, kia mà!


Những ngày qua, cộng đồng Tăng, Ni quốc doanh (tu sĩ thuộc Giáo hội Phật giáo VN), cũng như nhiều cây bút (hay) viết về Phật giáo, không tiếc lời chỉ trích (kể cả hằn học) bài trả lời phỏng vấn của ông TS do nhà báo Hoài Thanh thực hiện, đăng trên tờ Zing. Bên cạnh đó, nhiều kênh đấu tố ông TS được lập ra, kêu gọi chính quyền phải xử lý nghiêm ông ta, có cả việc yêu cầu cơ quan nơi ông TS công tác kỷ luật ông. Cụ thể mời đọc điển hình bài Thích Trung Hữu link ở đây:


Tôi lặng lẽ quan sát trung dung, vô cùng thận trọng, để đi đến quyết định, là phải viết về câu chuyện này, hầu mong có cái nhìn đa chiều góp phần bảo vệ lẽ phải, bảo vệ cái đúng. Mà nếu được như vậy, cũng có nghĩa là bảo vệ Phật pháp ở VN, đang từng ngày sa vào ma đạo, dưới sự thao túng của tổ chức được đảng dựng lên năm 1981, với danh xưng, mà mới nghe qua, tưởng chừng "Phật pháp vô biên": Giáo hội Phật giáo VN. Bối cảnh ra đời của "Công ty cổ phần Phật giáo VN", hay gọi "Tập đoàn Phật giáo Quốc doanh VN" này, quý vị có thể tham khảo thêm trên xa lộ thông tin internet, vì khuôn khổ bài viết tôi không thể sơ lược được.


Tôi chọn viết về điều này, đích xác là chọn bảo vệ cho những điều mà ông TS Dũng chỉ trích, phê phán thẳng mặt GHPGVN, tu sĩ nói chung trực thuộc Giáo hội này. Bởi vì lí do tiên quyết đầu tiên, ngày hôm nay, những điều ông TS Dũng chỉ trích là hoàn toàn đúng với thực trạng Phật giáo Quốc doanh, nhưng chúng ta quay lưng với ông ta, thì ngày sau, còn ai dám lên tiếng bảo vệ cái đúng, nói chung, cũng như phê phán những điều sai quấy mà không ít tu sĩ Phật giáo, có chức sắc từ tỉnh đến TW đang lấp liếm bằng màu vàng của tà áo cà sa trân quý, cũng như giáo lý truyền thống Phật giáo! Tất nhiên, những điều ông TS chỉ trích, có đúng hay sai, cá nhân tôi thiển cận, xin được đưa ra một vài luận chứng tiếp sau, hầu mong quý vị minh mẫn tỏ tường. Và, cá nhân cũng vô cùng cảm kích, lắng nghe ý kiến của tất cả, tuy nhiên, trước khi có phản biện, thì xin vui lòng trả lời minh định cho những câu hỏi, mà tôi đưa ra, trong bài viết này.


Trước tiên, phải xác tín bối cảnh không gian, thời gian, đối tượng chủ thể bị ông TS Dũng phê phán, chỉ trích. Đó là thực trạng của tu sĩ Phật giáo Quốc doanh ở VN, nói chung. Đó là Giáo hội Phật giáo Quốc doanh VN. Thời gian là từ sau năm 1981 đến nay, thời điểm Giáo hội Phật giáo Quốc doanh ra đời, như đã nói ở trên. Đồng thời, cần phải minh định những điều ông TS chỉ trích không nhắm vào giáo lý Phật giáo truyền thừa mấy nghìn năm qua. Bởi, đọc những bài viết kêu gọi trừng trị nghiêm ông TS vì những gì ông nói, tôi nhận thấy rằng, hầu hết, người ta cố tình nhập nhoạng, tròng tréo giữa hai phạm trù này, hòng đạt được dã tâm kết tội ông TS phỉ báng giáo lý Phật giáo truyền thừa. 


Bên cạnh đó, bằng ngòi bút tâm ma nhưng nhân danh bảo vệ Phật pháp, rồi từ đó, dùng câu chữ văn chương, nguy biện lung lạc người nghe, người đọc để kết tội ông TS. Mà đúng ra, đừng nói là tu sĩ, chỉ cần một người bình thường, một lương dân thôi, khi chúng ta bị chỉ trích, điều đầu tiên phải lắng lòng, bình tâm nhìn nhận thấu xét nhiều lần, soi rọi bản thể, là những điều mình bị phê phán đó, là mình sai hoàn toàn (hoặc có phần sai trong đó) hay người ta cố tình vu vạ cho mình. Tôi tin rằng, bất kì ai có lòng tự trọng, có liêm sỉ đều sẽ như thế. Đằng này, đọc qua không ít bài viết chỉ trích hay kêu gọi trừng trị nghiêm ông TS, đều cho tôi (và tôi chủ quan nghĩ rằng quý vị cũng thế) cảm giác, tuy là một tu sĩ Phật giáo, nhưng họ nhảy cẫng lên như đỉa phải vôi, nhảy cẫng lên, vung trôn đá đít, xói xỉa, ăn thua đủ với ông TS Dũng vậy. Xin cho hỏi, Phật Thích Ca nào dạy môn đồ của ông sân si hơn cả người thường như thế không? Xin hãy trả lời tôi đi.


Hẳn nhiên, tôi đoán chừng, bản chất lấp liếm, hầu mong che đậy sự mục ruỗng của không ít những tâm hồn mượn đạo tạo nghiệp (chứ tôi không nói tạo đời), sẽ lại hét toáng lên, dù có là thánh nhân, nhưng trước sự việc ông TS lăng mạ, phỉ báng Tăng, Ni của Giáo hội Phật giáo Quốc doanh VN, phỉ báng Phật giáo, thì cũng không thể ngồi im, huống hồ chúng tôi là tu sĩ (hoặc Phật tử, hoặc "những ngòi bút bảo vệ Phật pháp").


Xin thưa! Hãy im đi đừng to tiếng lớn giọng nhân danh những điều cao quý mà nội hàm ẩn chứa sự bịp bợm thế nhân. Trong lễ hội Phật đản mà VN đăng cai tổ chức mới đây, đừng nói là phỉ báng Tăng, Ni khi có màn trình diễn múa thật ấn tượng của những nữ nhân múa được mặc đồ xuyên thấu, mà bất kì tu sĩ Phật giáo nào, còn liêm sỉ sẽ phải đỏ mặt, dù đã quay lưng lại không dám nhìn. Cho tôi hỏi, có bao nhiêu Tăng, Ni thuộc Giáo hội Phật giáo VN tự trọng lên tiếng phản đối điều này, hay lại vỗ tay rần rật như những ĐBQH ngủ gật mà nhân dân ta thán bấy lâu? 


Thôi hãy cho rằng với tấm lòng vị tha, cho nên dù bị phỉ báng trắng trợn như thế, nhưng Tăng, Ni đều bỏ qua. Tạm chấp nhận với suy luận này, cho dù nó mâu thuẫn tuyệt đối với sự sân hận trong trường hợp ăn thua đủ, đối với ông TS Dũng. Thế nhưng, cũng trong lễ hội Phật đản này, bức tranh "Đạo pháp và dân tộc" họa vẽ ông Hồ Chí Minh chẫm ghệ, ngông cuồng ngồi ngang hàng với Ngài Đức Phật Thích Ca. Đây là một sự phỉ báng Đức Phật Thích Ca, phỉ báng Đức Tin, phỉ báng Phật giáo có chủ đích. Cho tôi hỏi, là một tu sĩ Phật giáo, phải biết bảo vệ sự tôn nghiêm hình tượng Đức Phật, bảo vệ Tam bảo, nhưng đứng trước sự báng bổ như thế, có bao nhiêu tu sĩ Phật giáo lên tiếng? Xin trả lời tôi đi. Đừng hỏi vì sao, trong phần chỉ trích của ông TS Dũng, có đề cập đến chuyện Phật pháp lung lay. Bởi sự im lặng của quý vị trước sự báng bổ này, thì tên gọi Phật giáo VN, e rằng thiếu sót, mà cần phải gọi đúng bản chất là Phật - Hồ giáo VN. Như vậy, Phật giáo ở VN không lung lay là gì?


Xin đừng tự làm nhục thêm nữa, nếu lại vặn vẹo tôi rằng, hãy phân tích bức tranh ấy đã phỉ báng Đức Phật Thích Ca ra làm sao! Tôi phải nhắc lại, đừng vặn vẹo điều này, vì như thế chỉ càng tự làm nhục người hỏi mà thôi. Đến đây, tiếp tục xin hãy trả lời giúp tôi, là tu sĩ, là tín đồ Phật giáo, phải bảo vệ Tam Bảo, thế nhưng biết bao ngôi chùa bị triệt hạ, Đức Phật (tượng) chẳng chốn dung thân, đồng đạo khổ nạn, mà hầu hết (tôi không muốn dùng từ tất cả) có vị nào tương trợ, lên tiếng phản đối không? Đã đành không lên tiếng tương thân tương ái, một đạo lý làm Người cơ bản, đằng này, lại còn tranh tối, tranh sáng đấu tố, triệt hạ đồng đạo bằng cách này hay cách khác. 


Cụ thể, như tịnh thất Bồng Lai vừa gặp nạn, thì các vị ở đâu, hay là những tu sĩ có chức sắc sẽ thừa nước đục, nhấn luôn xuống bùn. Hay như 2 ngôi cổ tự có niên đại hơn 200 năm ở Huế, đặc biệt, trong đó có một ngôi cổ tự là ngôi chùa đầu tiên của hệ phái Thiền Lâm Tế xây dựng, đang yên đang lành, sau một đêm, bị tháo dỡ tan tành, khiến cả Đức Phật cũng ngỡ ngàng, bàng hoàng đau buốt. Sự triệt phá này, là cả một dự mưu của một nhóm người khoác áo tu sĩ, thế các vị là tu sĩ không nằm trong nhóm người ấy, hà cớ vì sao im lặng? Im lặng trong ngữ cảnh này, là liên đới tiếp tay. Trong khi đó, những nơi buôn bán tâm linh như Tam Chúc, Bái Đính, thì tu sĩ chức sắc ở TW Giáo hội, lại trơ trẽn nhận bừa là của Giáo hội Phật giáo VN? Điều này, càng tố cáo, theo cách nói của ông TS Dũng, đi tu như một cái nghề!


Giáo lý xuyên suốt của Phật giáo truyền thừa là cứu khổ cứu nạn chúng sanh. Nhưng giờ đây, các vị chỉ chăm chăm vào việc xây những chùa to vật vã, một bước lên xe hơi, hai bước lên phi cơ, đến mức có nhiều ngôi chùa, buổi tối đi ngang, sự trang trí lòe loẹt, tôi cứ ngỡ đấy là một quán bar, chưa lên nhạc. Phật nào dạy những điều như thế không? Các vị nếu không thể đau trước với nỗi đau chúng sanh, vui sau niềm vui bá tánh, thì ít ra, cũng làm được cái việc, san sẻ bổng lộc thiên hạ cho cuộc đời có nhiều hơn những nụ cười. Có đâu, bá tánh đi xe bộ, cụ già đi xe đạp, đến cúng dường cho Tam Bảo. Hầu hết, đại diện cho Tam Bảo sẽ đi xe hơi, ngủ phòng lạnh, và tay nải thiếu gì thiếu, chứ không thiếu tiền. Tôi nhấn mạnh từ hầu hết. Có câu ngạn ngữ, đại khái, chỉ có con công mới chăm chút bộ lông của mình, mà quay lưng với nỗi đau đồng loại. Đấy là nói về con công. Tất nhiên, các vị là tu sĩ của Giáo hội Phật giáo VN, chứ đâu phải con công. 


Có thể sẽ có ý kiến cho rằng, chỉ một vài con sâu làm rầu rau trong nồi canh. Đừng ngụy biện như thế, tôi sẽ chứng minh cho quý vị thấy, sâu nhiều hay rau nhiều, và tôi sẽ chọn những con sâu lớn cho luận chứng tăng phần trọng lượng. Trước hết, quý vị hãy thật lòng cho biết, có hay không những người vừa là tu sĩ có chức sắc cao trong Giáo hội Phật giáo VN, vừa là đảng viên đảng cộng sản? Là đảng viên đảng cộng sản thì không thể là tín đồ của bất kì tôn giáo nào, chứ đừng nói là tu sĩ, và ngược lại. Chẳng nhẽ, điều giản đơn này, các vị lại chẳng thể tỏ tường. 


Không cần kể lại cách trơ trẽn của vị chức sắc nhận bừa Tam Chúc, Bái Đính là của Giáo hội Phật giáo VN. Tôi sẽ dẫn chứng 2 trường hợp, là Hòa thượng, là trụ trì của 2 ngôi chùa lớn nhất, nhì tại Sài Gòn, đó là Việt Nam Quốc Tự, và Hoằng Pháp Tự. "Đức cao vọng trọng" mới thăng danh Hòa thượng, mới được làm trụ trì chùa lớn như thế, nhưng lại hết sức hàm hồ, lộng ngữ, phạm phải những điều cấm trong Giáo lý Phật giáo truyền thừa. Mùa Giáng sinh của tôn giáo Thiên Chúa Giáo, năm 2017, trụ trì chùa Hoằng Pháp, trong buổi giảng của ông, tại chùa, ông đã lên tiếng đả kích tôn giáo bạn, khi ông cho rằng, tại sao Phật tử lại vui chơi, ăn uống, tiệc tùng trong ngày Lễ giáng sinh. Tệ hơn nữa, để chứng minh ông trong sạch, ông cho biết, một Phật tử ở hải ngoại gởi quà nhân dịp lễ này, ông cho quà vào sọt rác. Điều ông nói, trước bao nhiêu tín đồ hôm ấy, khiến nhiều người bất mãn ra về dù buổi giảng chưa kết thúc. 


Chuyện tương tự này, ông HT Thích Nhật Từ cũng từng. Rồi hồi tháng 6 năm ngoái, khi nhân dân cả nước (bao gồm tín đồ Phật giáo) đồng loạt xuống đường biểu tình phản đối dự Luật Đặc khu và Luật An ninh mạng. Thế nhưng, với trình độ kiến thức của một học vị Tiến sĩ, ông HT trụ trì Việt Nam Quốc Tự, đã công khai ý kiến, ông chỉ trích hành động xuống đường của nhân dân, của tín đồ Phật giáo là hoàn toàn sai trái, khi ông trả lời phỏng vấn tờ SGGP. Thậm tệ hơn, ông ta còn nhân danh những tín đồ Phật giáo khác, hàm hồ cho rằng, có rất nhiều Phật tử phản đối người dân biểu tình. Tuy nhiên, ông không thể trả lời được câu hỏi nhiều Phật tử là bao nhiêu, và những ai? 


Nhìn sang vấn đề tội phạm học, thì thử hỏi những tội phạm đặc biệt nghiêm trọng, tu sĩ trực thuộc Giáo hội Phật giáo VN, hầu như có đủ. Đâm chém có, trộm cắp có, lừa đảo có, nhất là vụ xin tí khí, không cho hiếp dâm luôn, nhan nhản ra. Sao các vị không thấy xấu hổ, chỉ cần nhìn sang tôn giáo bạn, Thiên Chúa Giáo, họ có bê bối kinh hoàng như cái Giáo hội Phật giáo Quốc doanh VN của các vị không? Chắc chắn là không! Vậy nguyên nhân từ đâu, có rất nhiều yếu tố, nhưng quan thiết là bên tôn giáo bạn không có chuyện sau một đêm thức dậy thành Linh mục, thành Thầy, Sơ trong các nhà Dòng. Nhưng Phật giáo vấn đề sau một đêm thức dậy, chỉ cần cạo trọc đầu, là "sư", không phải hiếm gặp, nếu không muốn nói là nhiều. Như vậy, lời của ông TS Dũng đâu phải hoàn toàn sai.


Đúng lý ra, chỉ với đạo làm Người thôi, khi chúng ta bị người đời chỉ trích, thì nếu không làm được cái việc cảm ơn họ, thì chí ít cũng nên lẳng lặng soi rọi lại chính mình. Người ta có thương, mới chỉ trích cho dù có hơi nặng lời (riêng sự chỉ trích của ông TS Dũng là còn nhẹ), chứ không, họ mặc kệ, xem chúng ta như hồn ma bóng quế, còn sống mà chết tự lâu rồi. Cho nên, thôi đừng giả vờ tự trọng nữa trước những lời chỉ trích, mà hãy là những tu sĩ, những tín đồ Phật giáo có tự trọng thật sự, để nhìn thẳng cho những lời nói thật, từ sự thật tồn tại bao năm qua. 


Điều cuối cùng, cũng cần phải nói ra, để không ngụy biện nhau thêm nữa, bởi tôi đã từng nghe không ít người có quan điểm, nếu đường lối của Giáo hội Phật giáo Quốc doanh có lạc vào ma đạo, dưới sự thao túng của tu sĩ chức sắc ở thượng tầng, còn cá nhân tu sĩ cụ thể nào đó là tu thật, một lòng hướng về Phật pháp. Nghe qua, tưởng chừng đúng lắm! Muốn biết đúng sai, xin trả lời câu hỏi cuối này: Biết nơi chốn ấy gió tanh mưa máu, hà cớ vì sao, là người chân chính, hơn nữa là một tu sĩ, ta còn ngồi xuống cùng mâm, nhỡ dính máu thì sao, hay quyết dây máu ăn phần? Mấy ngàn năm trước, một vị vua đã từ bỏ công danh, Ngài chọn đi tu, cứu nhân độ thế, chỉ có một mình Ngài, chứ không thấy sách vở nói đến việc Ngài phải đàn đúm mới thành chánh quả, kia mà!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét