Thursday, November 26, 2020

Nguyễn Quang Vinh - Đại hội Nhà văn (3,4,5,6)

Nguyễn Quang Vinh - Đại hội Nhà văn (3,4,5,6)

Nguyễn Quang Vinh - Đại hội Nhà văn(1,2)

Nguyễn Quang Vinh - Đại hội Nhà văn (3)
NGUYỄNQUANG VINH 23.11.2020
Thuymy3


Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ 10/ Hội nghị đảng viên.

Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ 10/ Hội nghị đảng viên.

Chiều nay thì đông kín tiền sảnh.

Các đoàn nhà văn đã về hết.

Các quán cà phê và bia trong và trước khách sạn La Thành toàn nhà văn ngồi.



Đọc thơ, tặng sách, chụp ảnh, tưng bừng.

16 giờ họp hội nghị Đảng viên.

Mình gọi cho anh Hữu Phương thì thầm:

- Anh làm sao cắp nách em vào được hội nghị này không nhỉ? Nhìn em giống đảng viên không ?

Hữu Phương từ tốn:

- Ông thậm chí giống đảng viên hơi tôi.

Cười khùng khục.

Lên gác vào Hội trường, có chút hồi hộp, vì nếu Ban tổ chức phát hiện ra mình không đảng viên mà vào dự, đuổi thẳng cổ, xấu hổ chết.

Nhỉ ?

Vâng ạ.

Hóa ra vào cửa tự do không soát vé.

Nhìn rõ có mấy lão không đảng viên còn xăng xái đi lại, chào hỏi, bắt tay, thì thầm, kéo ghế, ngồi nghiêm chỉnh hơn đảng viên.

Hơn ba phần tư đại biểu tóc bạc hoặc hói. Nữ ít. Trên bàn chủ tịch, anh Hữu Thỉnh đang phát biểu về một vài nội dung gì đó chả nghe thấy gì. Chỉ biết chắc chắn là anh Hữu Thỉnh đang nói, vì đứng trên bục, còn âm thanh chủ yếu là các đại biểu nói chuyện râm ran, nói chuyện say mê, cười thoải mái.

Sau đó có ông gì to to, lên bục, nghe câu được câu chăng. Đại khái là ca ngợi các nhà văn, ca ngợi những tác phẩm văn chương phục vụ đất nước, sau đó như quy trình phát biểu, chúng tôi hy vọng rằng, nhiệm kỳ tới, sẽ…

Phó chủ tịch Hội Nguyễn Quang Thiều ngồi ở góc, rụt rè, cố ý thả râu tóc để già hơn tuổi, cho xứng danh tân chủ tịch nếu bầu trúng.

Mấy nhà văn nữ vừa đi sắm váy về lượn như cá cảnh từ hàng ghế thứ nhất đến hàng ghế 30 trong tư thế rúc rích, liếc xéo hoặc giả vờ nghiêm trang đọc tài liệu.

Mình hỏi anh Thiều, nghe đồn, ông Trần Tuấn Anh Bộ trưởng Công thương cũng là hội viên à ? Thiều vuốt ria mép gật đầu: Đúng rồi. Thơ - Không thấy tới để hỏi về thủy điện mùa lũ cái nhỉ? Thiều cường khùng khục.

Đột ngột vang lên tiếng vỗ tay.

Mọi người ngơ ngác.

Thế họp xong rồi à? Xong rồi - Không quán triệt gì ở hội nghị đảng viên này à? - Ai dám quán triệt - Thế họp làm gì? - Thì họp thôi, chứ biết làm gì 

Gặp vội anh Hữu Thỉnh.

- Vinh hả em, khỏe không?

- Em khỏe ạ.

- Tốt quá.

- Hôm qua em vừa bỉ bôi anh trên Facebook đấy.

- Thế à. Rất tuyệt vời.

Chen nhau phấn khởi nhận thẻ đại biểu và quà tặng.

Xác nhận, Hội Nhà văn quá tuyệt, ảnh ông nào trên thẻ cũng trẻ tươi, trẻ hơn mấy chục tuổi. Hỏi ra, ảnh này có từ thời các ông vào Hội thời trẻ, Hội chăm chút giữ ảnh đến giờ. Nể.

Hỏi Hữu Phương, nghe là Hội mình có 1.116 hội viên anh ạ.

Hữu Phương nói, đó là tính cả hội viên đã mất đấy. Nhiệm kỳ nào cũng mất mấy chục, phấn đấu ngang ngửa với kết nạp mới.

Hội trường là những đại biểu nhà văn tiêu biểu. Không có họ không có văn chương Việt. Toàn người nổi tiếng. Cho nên cách hay nhất khi gặp các anh, các bác là cứ vác chuyện sân khấu ra nói, ai cũng nghe chăm chú.

Ai đó nói, giải thưởng Nhà nước, giải thưởng Hồ Chí Minh năm nay của Hội đề nghị đông nhỉ - Lại còn xét chán ra - Ông nào chết dễ được, thằng còn sống ngồi đó mà mơ.

Gặp cậu nhà văn trẻ mang đống nợ tiền hồi sáng, thân thiết hỏi, em ở tỉnh nào, ra uống bia và đọc thơ với các anh các bác nhé ? Mới một ngày, cậu ta đã khôn hẳn ra - Không ạ, cháu là nhân viên khách sạn.



************************

Nguyễn Quang Vinh - Đại hội nhà văn (4)
NGUYỄN QUANG VINH 24.11.2020
Thuymy4

Đâu như 8 giờ 30 sáng thì bắt đầu ngày đại hội chính thức thứ nhất.

Nói “đâu như” theo cách đoán mò, vì từ trong hội trường và ngoài tiền sảnh đông và rộn ràng giống nhau.

Nhóm mấy nhà văn già chưa chịu vào hội trường, cãi nhau mạnh mẽ. Người khẳng định đại hội đã bắt đầu, người nói chưa, vì chưa thấy chào cờ. Lại có người kết luận, đã chào cờ, đã mặc niệm những nhà văn đã mất. Cãi thế thôi mà dỗi, mỗi người một hướng, ra cà phê luôn.

Trên bục, nhà thơ Chủ tịch Hội Hữu Thỉnh có vẻ như đang quán triệt hay đại khái kiểu như quán triệt về việc bầu Ban chấp hành. Chả nghe thấy gì, chỉ thấy khẩu khí mạnh mẽ, ánh mắt long lanh, miệng nhọn, tóc bay là chắc chắn đang quán triệt, kinh nghiệm thế.

Công nhận, đây là hội trường quá đặc biệt, với một hệ thống âm thanh rất minh bạch, tức anh nói thì tự anh nghe, còn người nghe thì không nghe anh nói.

Thấy nhà thơ Bùi Hoàng Tám đi bắt tay, cười, bắt tay, seo phì liên hồi với rất nhiều đại biểu, mình và nhà thơ Trần Đăng chặn lại. Ông định gây dấu ấn kiếm phiếu vào Ban chấp hành đấy à. Bắt tay gì nhiều thế? – Đ*o đâu, không đi bắt tay thì biết làm gì. Rồi cười tít cả mắt. Trần Đăng nói, lão này vuông vuông thế mà có bài thơ hay thật, “ Đi ăn cưới vợ cũ” ấy :

Vợ cũ mặc rất đẹp

Nhìn thấy chạy ra chào

Chồng mới của vợ cũ

Ra tận nơi đón vào…

Ôi cuộc tình rổ rá

Mà cười vui bất ngờ

Mọi người tranh nhau hát

Mình cũng lên đọc thơ

Trong làn khói lơ mơ

Mình ghé tai hỏi vợ:

"Nếu cuộc tình này vỡ

Mình có mời anh không ?"

Bầu lần 1 là ứng cử, đề cử Ban chấp hành. Trần Đăng nói tôi đề cử ông nhé. Mình trợn mắt: Tao vả mày gãy răng. Đăng cười.

Hai thằng đang tâm sự về con cái thì bỗng một đại biểu già xô đến:

- Tại sao lại thế được, mọi người không nhận thức rõ. Trên chỉ nói không để chủ tịch, phó chủ tịch ngoài 70 tuổi thôi, chứ ủy viên Ban chấp hành thì 70 tuổi trở lên vẫn được đề cử, ứng cử chứ. Đúng không. Quá 60% đại biểu trên 70, không có người đại diện à ? Mà tớ học sau ông Trọng một khóa thôi nhé. Đùa với tớ à ?

Đăng nói thầm, lão này say rồi, tránh xa thôi.

Trong hội trường, thấy bảng chữ ghi vị trí ngồi của các đoàn đại biểu từ các địa phương, còn trên thực tế thì ai ngồi đâu cũng được, miễn còn ghế. Có vẻ như số ghế ít hơn số đại biểu, vì chỗ ngồi đã kín mà bên ngoài thì còn cả rừng đại biểu đang seo phì, tặng thơ, trò chuyện râm ran, phấn khởi.

Có một nhà thơ già hăng hái kéo tay hai cô gái trẻ xinh xắn chụp ảnh chung. Xong hồ hởi lấy thơ ra :

- Các em tên gì nào, ở đoàn nhà văn nào để anh tặng tập thơ thứ 46 nhé. Hội viên tỉnh nào mà trẻ, xinh thế.

Một cô bẽn lẽn:

- Bác ơi, chúng cháu là nhân viên phục vụ hội nghị tiếp thị bán bóng đèn tiết kiệm điện bên này ạ.

Các góc, một số nhà văn đang trả lời phỏng vấn báo chí.

Tiếng một bác già già cúi rất sát vào míc:

- Tôi cho rằng, việc anh Hữu Thỉnh xin rút đã làm tôi rất xúc động. Đáng ra anh ấy rút từ khóa trước thì tôi sẽ xúc động hơn. Nhưng nếu không có anh Hữu Thỉnh thì ai sẽ đủ sức làm được chủ tịch. Cho nên, chúng tôi vẫn muốn bầu anh ấy.

Phóng viên:

- Bác nói rõ quan điểm chút ạ.

- Rõ rồi đấy, Hữu Thỉnh nên rút, đã rút, cần rút sớm hơn, nhưng cũng nên tiếp tục làm.

Trần Đăng ghé tai tôi :

- Lão đang trả lời phỏng vấn chắc chuyên viết trường ca. Ha ha.

Mấy ông trưởng đoàn đại biểu các tỉnh là rất khổ, vất vả ngược xuôi như cảnh sát giao thông giờ cao điểm. Trên tay một tệp phiếu bầu, đi tìm, gọi điện, dí vào tay từng người trong đoàn phiếu bầu, xong, hướng dẫn, hướng dẫn, hướng dẫn.

Trong không khí bận rộn tắc đường, có hai đại biểu hỏi mọi người:

- Thế đại biểu Hà Nội cũng phải được đại hội cho tí gì chứ nhỉ ?

- Tiền ăn đó bác.

- Bao nhiêu?

Nhà văn Bảo Ninh bao năm vẫn thế, mặc định một đống rơm tóc, gật gật, ai hỏi gì cũng gật, không hỏi cũng gật, ánh mắt nheo nheo. Mình hỏi anh năm nay bao nhiêu tuổi nhỉ, Bảo Ninh nói 75, ông bên cạnh nói, phét, ông sinh 1952, Bảo Ninh gật gật, thế à.

Một đại biểu đi tìm nhà văn Chu Lai, gặp ai cũng hỏi, Chu Lai đâu chuẩn bị tham luận. Một đại biểu nhanh nhảu, anh Chu Lai không dự, anh ấy không được bầu đi Đại hội - Thế à, bớt đi một phát biểu dịu nhẹ, thiết tha về hình tượng những người đàn bà trong chiến tranh nhỉ.

Nhà thơ nữ xinh đẹp gặp các bạn thơ nữ ở sảnh, reo lên:

- Ôi các chị ơi, em phát hiện có chỗ bán váy đẹp cực.

- Thế à? Thế à? Chờ bầu xong rồi váy cái nhỉ?

Nhà văn Nguyễn Khắc Phê kéo tôi sát góc hội trường, nghiêm trọng báo:

- Này Vinh, chiều qua, cậu đã tự ý vào họp với đảng viên, xong còn khoe trên phây là thế nào ?

- Có ai tố hả anh ?

- Tại sao lại có hội nghị này làm gì nhỉ, mất thời gian. Mà miền Trung dứt khoát phải có một đại diện Ban chấp hành em nhé.

- Bầu ai anh ?

- Tao biết đâu.

Phiếu ứng cử, đề cử của các đại biểu về danh sách bầu Ban chấp hành đã cho vào hòm phiếu.

Trần Đăng nói, chiều mới bầu được. Đại hội trước tao ở Ban kiểm phiếu tao suýt chết, có tới hơn 300 ông tự ứng cử Ban chấp hành đấy. Lần này không biết bao nhiêu.

Đói quá. Mình nói với hai nhà văn nữ đoàn Quảng Bình, anh về ăn cơm đây, đói - Ối anh ơi, còn đề cử Ban kiểm tra nữa - Kệ. Đề cử giúp anh nhé.

Mình kéo Trần Đăng ra cửa.

Sau lưng, cậu nhà văn trẻ dính nợ hôm qua ghé tai:

- Cho em đi theo với.

Trần Đăng hỏi:

- Em là ai ? Bọn tao đi tán gái, theo làm gì ?

Cậu nhà văn trẻ đỏ mặt:

- Tán gái cũng được, cho em theo với, em ở lại đây thế nào cũng bị lôi vào bàn nhậu rồi đọc thơ, rồi thanh toán, mà em hết tiền rồi.

Trần Đăng vỗ vai:

- Mày trẻ, trai đẹp, mày tán đổ thì bàn giao cho hai anh nhé.

- Em lên phòng đây.

Hết buổi sáng đại hội chính thức.


***************

Chiều nay bỏ phiếu.

Sôi nổi. Tưng bừng. Hân hoan. Hàng nối hàng. Già đứng trước. Trẻ nhường nhịn đứng sau. Yêu cầu không chen nhau làm mất trật tự.

Một cô cầm cái dấu đóng vào mặt sau thẻ đại biểu thì mới được cho phiếu vào khe thùng (nói là tránh gian lận bỏ hai lần. Học kinh nghiệm Mỹ).

Một cụ bỏ xong quay ra hoan hỉ, nói, nhớ quá thời đi mua thịt bằng phiếu.

Seo phì tưng bừng khi bỏ phiếu. Nhác thấy những anh chị có trong danh sách bầu vẻ mặt căng căng thẳng thẳng. Ban kiểm phiếu cử một vị đại biểu trung niên, cánh tay cuồn cuộn đón chắc phiếu từ tay đại biểu rồi cho vào thùng.

Mình càu nhàu với Trần Đăng sao lại không cho tôi trực tiếp bỏ phiếu vào khe. Trần Đăng dịu dàng giải thích, nói ông ngu quá. Các cụ ông cụ bà tay yếu chân run cứ nhón nhón nhón chân tìm khe, nhỡ thùng phiếu nó đổ úp phát thì tàn một đời văn à.

Lại nghe trưa nay có một đại biểu già trượt ngã cầu thang, may không nặng.

Tìm mãi mới thấy Trần Đăng Khoa đang xếp hàng lọt thỏm giữa hai nhà thơ nữ to cao lừng lững. Nhìn Khoa lũn cũn đi bỏ phiếu thấy như đang chơi với các anh chị ở góc sân nhà em.

Tối nay mới kiểm phiếu. Kiểm xong Ban chấp hành mới bầu Chủ tịch, hai phó chủ tịch. Sáng mai lễ bế mạc sẽ khoe với thập loại chúng sinh. Tưởng tối nay sẽ bắt đầu nghe rò rỉ thì thào từ ban kiểm phiếu, hóa ra kiểm phiếu nhanh như chớp, có kết quả luôn.

Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm ngồi hàng ghế sau cùng, luôn trong tư thế nghiêm chỉnh, cười tủm tỉm.

Ai bỏ phiếu thì được ăn dưa hấu và cà phê sữa được pha giữ trong thùng. Ai chưa bỏ thì các trưởng đoàn dùng cơ bắp dịu dàng dẫn giải tới thùng phiếu để vui sướng reo lên "Đoàn tôi xong".

Rõ ràng, đại hội đang đi từng bước, đoàn kết, thương yêu, bỏ qua thời kỳ quá độ, tiến thẳng, tiến vững chắc đến kết thúc tại tiệc mặn trưa mai.

NGUYỄNQUANG VINH 24.11.2020


********************


NGUYỄNQUANG VINH 25.11.2020
Thuymy6

Đại hội nhà văn coi như xong trong êm ả, nhẹ nhàng, xinh xắn.

Bầu ra được một Ban chấp hành ở tuổi tiền mãn kinh vô cùng rừng rực và hừng hực.

Bầu ra được nhà văn tân chủ tịch Nguyễn Quang Thiều, hai phó Chủ tịch là nhà văn Nguyễn Bình Phương và nhà thơ Trần Đăng Khoa. Ba người hiền lành nhưng niềm nở, báo trước niềm tin về sự khó khăn kinh phí hoạt động vì cả ba đều không có khả năng năn nỉ.

Thắng lợi lớn nhất là các nhà văn được gặp nhau, hoan hỉ, chụp với nhau tấm hình, uống với nhau ly cà phê, ôm với nhau một vòng ôm. Mà nói như nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, nhiều người vì tuổi cao sức yếu, đại hội sau khó có mặt.

Thắng lợi thứ hai là Đại hội Nhà văn nghe có vẻ nghiêm nghị thì rất vui nhộn, trong khi trước đó Đại hội Sân khấu tưởng vui nhộn thì lại rất nghiêm nghị.

Thắng lợi thứ ba là việc bầu bán thuận lợi, êm ả. Không chửi tục nói bậy, nhẹ nhàng như cơn gió. Không thấy chạy, không thấy xin phiếu, không thấy xoay xở. Có thể lực lượng được đề cử tự tin vào mình, trẻ, khỏe, có tài năng cả, và các đại biểu cũng thấy vậy. Trong danh sách 15 người mang ra bầu để chọn 11 thì ai trúng cũng đều xứng cả, nó không bị cấn cái như đại hội trước về tuổi tác, về chuyện này điều kia.

Thế là kết thúc một Đại hội của nhà văn chúng tôi.

Dù ai nói ngả nói nghiêng, chúng tôi vẫn vững như kiềng ba chân: Cắm mặt vào mà viết.

Thế là sáng mai chỉ gặp lại để vỗ tay vang dội, và chia tay tỏa về bốn phương tám hướng, rồi từ đó chỉ gặp nhau chủ yếu trên tác phẩm, mong các nhà văn khoẻ mạnh, mong các bác các chị tuổi cao tiếp tục sáng tác và có cuộc sống an lành.

Tạm biệt. Tạm biệt. Tạm biệt sớm.


BẾ MẠC ĐẠI HỘI

Từ một nửa phòng họp lên bàn chủ tịch vẫn chính xác là Đại hội, nghiêm cẩn lắng nghe, vỗ tay.

Phần còn lại ra tới tiền sảnh ra tới sân ra tới quán cà phê là liên hoàn những cuộc chia tay, ảnh, cười, hoan hỉ.

Theo quy trình đại biểu phát biểu chào mừng, ra mắt Ban chấp hành mới.

Tân chủ tịch Nguyễn Quang Thiều đang phát biểu gì đó, hứa gì đó không ảnh hưởng đến sự hân hoan seo phì tạm biệt.

Kết thúc, đột ngột hội trường ùn ứ, nhìn ai cũng cười, nhiều người bặm môi bặm miệng chen vào. Tưởng có sự cố gì hóa ra chen nhau chụp với Võ Văn Thưởng. Thích chụp với lãnh đạo có lẽ là một nét Việt thế giới khó theo.

Các đại biểu rời dần khỏi hội trường di chuyển nhanh về nhà ăn dự tiệc.

Vui quá nên Đại hội quên chào cờ bế mạc. Không sao. Năm năm nữa.

NGUYỄNQUANG VINH 25.11.2020

No comments:

Post a Comment