Thứ Năm, 25 tháng 11, 2010

Luật Đất Đai – Sản phẩm của tư duy phản động

26/11/2010 DailyVNews
Khiếu kiện tập thể tại TP Hồ Chí Minh
Hà Đông Xuân, Trần Hiền Thảo và nhóm sinh viên
Một vị thuộc thế hệ ông bà chúng tôi mỉa mai: ĐCSVN xuất xứ vô sản, làm gì có đất đai phát cho dân khi nào mà nay mỗi khi lấy đất của dân lại dám dùng từ “thu hồi” [*]? Luật Đất Đai mang tính phản động vì nó tước đoạt quyền tư hữu đất đai của người dân, do vậy nó trực tiếp chống lại giai cấp nông dân đông đảo.
Luật này, kể cả sau lần sửa đổi cho đỡ bất công , tàn bạo với dân, từ khi thực thi đến nay đã gây biết bao thảm hoạ cho hàng triệu hay hàng chục triệu người. Các cuộc khiếu kiện đông người chưa từng có và dai dẳng chưa từng thấy, xảy ra trên phạm vi rộng lớn chưa từng gặp trong lịch sử nước ta… chính là do Luật Đất Đai mang đậm chất “xã hội chủ nghĩa” mà đảng CSVN là tác giả.


Dùng bạo lực và thủ thuật để lừa dân oan

Nạn tham nhũng nặng nề nhất, trắng trợn nhất, lan rộng nhất ở nước ta hiện nay là trong lĩnh vực đất đai. Muốn nêu dẫn chứng cho các nhận định trên, chẳng cần tìm kiếm đâu xa, cứ tìm ngay trên báo chí công khai phát hành trong nước (minh hoạ sinh động cho điều mà ban Nội Chính của đảng đã thú nhận: tham nhũng hàng đầu là trong lãnh vực địa chính – đất đai).
Số bài nói về những uất ức, đau khổ, tham nhũng và trấn áp liên quan trực tiếp tới Luật Đất Đai “XHCN” phải tính bằng con số ngàn, hay chục ngàn. Theo quy định, nếu tham ô vài tỷ đồng sẽ lĩnh án tử hình thì bọn quan chức phải chết do tham ô đất đai có lẽ tới nhiều chục ngàn hoặc hàng trăm ngàn tên, trong số đó ít nhất 51% là đảng viên của đảng CSVN. Lãng phí do luật này gây ra đứng đầu mọi lãng phí, vượt cả lãng phí trong các dự án và trong xây dựng cơ bản. Phải đặt sự lãng phí này trong tình trạng nước ta đông dân, quỹ đất rất eo hẹp.
Tư duy chủ đạo nào đưa đến sự hình thành cái bộ luật đậm tính “xã hội chủ nghĩa” hoang dã này?
Trả lời: đó là tư duy ngoan cố và phản động ở một số đầu lĩnh quyền uy của đảng CSVN do họ lo sợ “mất chủ nghĩa xã hội (kiểu Stalin)” khi họ chứng kiến thể chế ở Liên Xô và các nước Đông Âu sụp đổ tan tành. Trong đầu óc họ, về kinh tế thì chủ nghĩa xã hội là phải diệt địa chủ, tư bản, tước đoạt tài sản và tư liệu sản xuất của các giai cấp này, phải “cải tạo” các giai cấp tiểu tư sản (nông dân, trí thức, văn nghệ sĩ, buôn bán nhỏ, thợ thủ công…) bằng con đường tập thể hoá, công hữu hoá và ghép họ vào các đoàn thể…
Sau 10 năm (1976-1986) cưỡng bức cả nước “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên CNXH”, Việt Nam lâm vào khủng hoảng toàn diện, rơi xuống đáy vũng lầy. Nỗi ai oán và uất ức của dân miền Bắc “thắng trận” đã ngút trời, thì dân miền Nam “bại trận” còn đau khổ đến đâu?. Nếu để những người trung niên hiện nay tự kể vài ba câu chuyện họ đã từng trải trong cái “đêm đen” đằng đẵng đó (10 năm) thì e rằng dài hơn tất cả mọi văn kiện, báo chí và những lời ca ngợi đảng trong cả 61 năm đảng cai trị dân.
Cuộc Đổi Mới từ 1986 không phải do đảng đề xướng mà đúng ra là đảng đành thoát hiểm bằng cách theo đuôi những sáng kiến “xé rào” của dân. Nội dung Đổi Mới chẳng phải cái gì khác, mà chính là Sửa Sai, nghĩa là từ bỏ những nguyên lý “thép” về CNXH do các bậc bạo chúa Stalin và Mao đã dày công dạy dỗ. Càng từ bỏ, những đầu lĩnh bảo thủ của đảng càng lo lắng, ngại ngùng, thậm chí đau đớn, nhưng sức sản xuất lại càng được giải phóng, kinh tế càng phát triển, dân càng dễ thở.
Nói khác đi, trong đảng luôn luôn có sự giằng co, miễn cưỡng, khi từng bước buộc lòng phải từ bỏ các nguyên lý giáo điều. Trên thực tiễn, cũng như trong lòng dân, lẽ phải vẫn mạnh hơn những tư duy phi lý và phản động. Cuộc sống cứ tự tìm lấy đường đi lên.

“Không được kiện chủ tịch quận”
(Mời bạn đọc bấm vào hàng chữ trên để xem chi tiết!)

Những gì thuộc “xã hội chủ nghĩa” đã bị đảng từ bỏ thì đã rõ. Và đó là mảng cực lớn, lớn như cả cái áo so với cái nút áo. Đó là: phục hồi doanh thương (địa chủ và tư sản) để các giai cấp này cứu nền kinh tế đất nước trong hội nhập và cạnh tranh toàn cầu; bỏ mặc các hợp tác xã tan rã đồng loạt để hàng chục triệu người rút đầu ra khỏi cái thòng lọng “tập thể hoá”; công nhận tư hữu và kinh tế nhiều thành phần (có ý nghĩa như sỉ vả Lenin); chấp nhận kinh tế thị trường (tương đương như vứt Mác vào sọt rác)… Và đến nay là cho đảng viên làm kinh tế không giới hạn.
Trước tình hình này, giới bảo thủ trong đảng teo tóp lại, nhưng quyền uy vẫn rất lớn nên càng đi vào con đường phản động và “kiên định” cố thủ trong hai cái lô cốt cuối cùng của kinh tế “xã hội chủ nghĩa”:
1) gắn cái đuôi XHCN vào nền kinh tế thị trường;
2) coi đất đai là sở hữu toàn dân do nhà nước (của đảng, do đảng, vì đảng) thống nhất quản lý – danh nghĩa là “đại diện dân”.
Tuy nhiên, đây là hai cái lô cốt đã rệu rã trước cơn phong ba dân chủ hoá và toàn cầu hoá. . Cái đuôi “XHCN” gắn vào kinh tế thị trường sẽ tự rụng; luật đất đai sẽ phá sản.


Dân quyền biên tập

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét