Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2010

 Tin Ngoài Nước

Lễ Tạ Ơn 2010

2010-11-25
Thanksgiving được dịch sang tiếng Việt là Ngày lễ Tạ Ơn, được tổ chức tại Hoa Kỳ vào ngày thứ 5 của tuần lễ cuối tháng 11 và kéo dài qua đến thứ hai tuần sau.

Lễ quốc tang tưởng niệm các nạn nhân trong lễ hội Té nước

2010-11-25
Chính phủ hoàng gia Campuchia tổ chức lễ quốc tang để tưởng niệm những người bị thiệt mạng trong vụ hỗn loạn vào đêm 22/11 vừa qua.

Tin Việt Nam


Tin Quốc tế


Bộ trưởng Quốc phòng Nam Hàn từ chức

Bộ trưởng Quốc phòng Hàn Quốc Kim Tae-young từ chức sau khi bị chỉ trích đã quá bị động trong xử lý vụ Bắc Hàn bắn đạn pháo vào đảo của Nam Hàn.
Tổng thống Lee Myung-bak sẽ nêu tên người kế nhiệm ông Kim trong ngày thứ Sáu.
Vụ nã pháo hôm thứ Ba làm chết hai dân thường và hai lính Nam Hàn, khiến căng thẳng trong khu vực dâng cao.
Hàn Quốc đã tăng số quân trên đảo Yeonpyeong và các đảo kế cận, đồng thời đưa ra một số quy tắc mạnh mẽ hơn cho việc xử lý các vụ việc trong tương lai.
Ông Kim đã bị các dân biểu của cả đảng cầm quyền và phe đối lập kêu gọi từ chức.
Trong thông cáo của mình, ông bộ trưởng nói ông nhận toàn bộ trách nhiệm.
Chính phủ Nam Hàn cũng tuyên bố thay đổi quy tắc xử lý sự cố, cho phép phản ứng mạnh hơn. Quy tắc ứng xử cũ bị chỉ trích là quá bị động.
Phóng viên BBC Chris Hogg có mặt tại Seoul nói nội các Hàn Quốc đã kết luận rằng theo bộ luật cũ, không có nhiều chú ý đặt vào việc phòng ngừa các sự cố quân sự leo thang.
Trong tương lai, miền Nam sẽ có một hệ thống phản ứng nhiều nấc, tùy theo việc miền Bắc tấn công vào các mục tiêu quân đội hay dân sự.
Một quan chức chính phủ cao cấp nói với BBC rằng Seoul muốn có chính sách mềm dẻo hơn nhằm gây lúng túng cho Bình Nhưỡng.
Hãng truyền thông nhà nước Hàn Quốc, KBS, bình luận rằng các quy tắc mới cho phép miền Nam bắn trả "mạnh hơn hỏa lực của quân địch từ hai tới ba lần".

Hoạt động quân sự

Trong khi đó Bắc Triều Tiên đe dọa sẽ tiếp tục có hoạt động quân sự nếu như Hàn Quốc tiếp tục "con đường khiêu khích" của mình.
Bình Nhưỡng cáo buộc Seoul đã gây hấn trong sự kiện Yeonpyeong và đã nổ súng trước.
Trong thời gian xảy ra vụ việc, quân đội Nam Hàn đang tập trận tại khu vực, và đã bắn trả khi đạn pháo của Bắc Hàn bắt đầu tiếp đất.
Bắc Hàn cũng chỉ trích Hoa Kỳ là đổ dầu vào lửa, và nói Mỹ đã tham gia vạch định đường biên giới biển "bất hợp pháp" giữa hai miền Triều Tiên.
Hiện còn khoảng 28.000 quân nhân Hoa Kỳ đóng tại Nam Hàn.
Vụ căng thẳng hiện nay thuộc loại tồi tệ nhất từng xảy ra từ khi cuộc chiến Triều Tiên 1950-53 kết thúc mà không đạt được hòa ước, khiến hai bên về nguyên lý vẫn trong tình trạng chiến tranh.
Quân đội Mỹ và Nam Hàn loan báo trong những ngày tới sẽ tổ chức tập trận hải quân ở phía nam đảo Yeonpyeong, có sự tham gia của hàng không mẫu hạm George Washington.
Bộ ngoại giao Trung Quốc đã bày tỏ quan ngại về việc này.
Thông cáo từ Bắc Kinh viết: "Chúng tôi phản đối bất kỳ hành động nào đi ngược lại hòa bình và ổn định trên bán đảo Triều Tiên".
Là đồng minh chính của Bình Nhưỡng, Bắc Kinh đang chịu áp lực phải sử dụng ảnh hưởng của mình để giảm bớt căng thẳng.
Thủ tướng Ôn Gia Bảo, hiện có mặt tại Moscow, đã mô tả tình hình trên bán đảo Triều Tiên là "u ám và ưhức tạp".
Ông Ôn Gia Bảo nhắc lại quan điểm rằng cần nối lại đàm phán sáu bên về chương trình hạt nhân của Bắc Triều Tiên càng sớm càng tốt, và quan điểm này cũng được Bình Nhưỡng ủng hộ.
Nam Hàn, Hoa Kỳ và Nhật Bản thì lại cho rằng chừng nào miền Bắc chưa ngừng việc làm giàu uranium và chính thức xin lỗi về vụ tấn công tàu chiến của Hàn Quốc hồi tháng Ba làm 46 thủy thủ thiệt mạng thì chưa thể tái khởi động đàm phán.
Chuyến thăm Hàn Quốc của Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Dương Khiết Trì, theo kế hoạch là vào thứ Sáu này, đã bị hoãn.

Sẽ hạ quân hàm công an viên vụ "clip nude"?

Tin cho hay cán bộ công an tham gia vụ bắt gái mại dâm với video clip bị phát tán trên mạng có thể bị hạ quân hàm nhiều bậc.
Trước đó, những người này đã bị đình chỉ công tác để điều tra sai phạm.
Hiện vẫn chưa rõ người tung đoạn video dài hơn 1'30, ghi hình "hiện trường bắt quả tang mua bán dâm tại Cẩm Phả" lên mạng internet là ai.
Tuy nhiên vụ rò rỉ clip quay bằng điện thoại di động, trong đó các công an viên có lời lẽ thô tục với hai cô gái, bị cho là gái mại dâm, đã gây chấn động dư luận.
Báo VietnamNet dẫn lời Thiếu tướng Nguyễn Hữu Tước, Giám đốc Công an tỉnh Quảng Ninh, nói lãnh đạo công an tỉnh đã nhận được đề nghị hình thức kỷ luật các cán bộ công an vi phạm.
Ông Tước nói ban giám đốc sẽ họp xem xét đề nghị để rồi có quyết định kỷ luật chính thức.
Thiếu tướng Tước cho rằng "ít nhất là phải kỷ luật hạ cấp quân hàm một vài bậc đối với những chiến sỹ vi phạm".
Chưa biết khi nào quyết định cuối cùng sẽ được đưa ra.
Được biết có sáu công an viên liên quan tới vụ bê bối gây mất uy tín cho ngành công an này. Không có ai trong sáu người nhận đã phát tán video clip lên mạng.

'Phản cảm'

Clip quay bằng điện thoại cầm tay là cảnh vụ "bắt mại dâm" do công an thị xã Cẩm Phả thực hiện hồi 06/2010 tại một khách sạn hoặc nhà nghỉ.
Cảnh sát nói đã "bắt quả tang hai đôi nam nữ đang mua bán dâm”.
Mục đích quay video vụ này được công an giải thích là để "thu thập chứng cứ cho vụ án", nhưng đã lọt ra ngoài.
Trong đoạn băng, với sự hiện diện của ít nhất bốn công an viên, hai phụ nữ trẻ không mảnh vải che thân bị yêu cầu đứng thẳng, dang tay để chụp ảnh.
Người ta thấy hai người mặc thường phục đang làm biên bản.
Một cô gái lúng túng lấy tay che chỗ kín, nhưng bị quát nạt phải buông tay ra.
Cô gái thứ hai bật khóc và xuất hiện giọng nói: "Mày khóc cái gì?".
Trên đoạn video cũng thấy những người này ghi chép vào giấy tờ ngay trên giường phủ nệm trắng.
Dư luận cho rằng vụ việc không thể chấp nhận được vì đã xúc phạm nhân phẩm con người và các công an viên đã vi phạm nguyên tắc của ngành.
                                                                                     

Bắc Triều Tiên đe dọa tiến hành các cuộc tấn công mới nhắm vào miền Nam

. Bắc Triều Tiên cảnh báo sẽ tiến hành thêm các cuộc tấn công quân sự như vụ pháo kích một hòn đảo có người ở trên khu vực lãnh hải nếu Nam Triều Tiên tiếp tục điều miền Bắc gọi là ‘sự khiêu khích quân sự liều lĩnh’.
Trong khi đó, Seoul cho biết sẽ ‘gia tăng mạnh’ lực lượng quân sự của nước này ở Yeonpyeong, nơi bốn người Nam Triều Tiên thiệt mạng hôm thứ ba, cũng như trên bốn hòn đảo khác gần khu vực lãnh hải tranh chấp.
Tuyên bố của Bắc Triều Tiên được hãng tin nhà nước KCNA đăng tải giữa lúc Hoa Kỳ và Nam Triều Tiên chuẩn bị một cuộc tập trận hải quân lớn ở phía tây bán đảo Triều Tiên, bắt đầu vào chủ nhật này.
Hôm nay, Trung Quốc bày tỏ ‘quan ngại’ về cuộc tập trận với sự tham gia của hàng không mẫu hạm khổng lồ USS George Washington tại các khu vực hải phận nhạy cảm về mặt chiến lược giữa Trung Quốc và bán đảo Triều Tiên. Ngoại trưởng Trung Quốc cũng đã hoãn một cuộc gặp với người đồng nhiệm Nam Triều Tiên với lý do không sắp xếp được lịch.
Trong tuyên bố của mình, miền Bắc nói sẽ ‘không chần chừ tiến hành đợt tấn công thứ hai và thậm chí thứ ba’, trong trường hợp bị khiêu khích thêm nữa.

15 bác đỉnh cao líu lưỡi trước em gái 16 tuổi

Hầu hết những kiến nghị và góp ý với các văn kiện dự thảo chuẩn bị cho Đại hội XI đảng CS Việt Nam đều tập trung phê phán sự lãnh đạo của Bộ Chính trị, còn chỉ rõ Bộ Chính trị khóa hiện tại phạm những sai lầm vượt quá các khóa trước, từ chống lãng phí tham ô, cải cách hành chính, bảo vệ môi trường đến cải cách phúc lợi xã hội, cải cách y tế, đổi mới giáo dục…đều sa sút lớn. Từ vấn đề quan tâm đến nông dân, nông thôn, nông nghiệp đến cải thiện cuộc sống của người lao động; từ quan tâm đến phụ nữ nghèo khổ bị buôn bán qua biên giới, đưa đi lao động sang Nam Triều Tiên, Trung Đông… đến người dân các vùng lũ, lụt, Bộ Chính trị khóa hiện tại tỏ ra vô trách nhiệm, buông trôi, gần như bỏ mặc.
Các góp ý của cán bộ kỳ cựu, đảng viên lâu năm 30, 40 năm tuổi đảng đều chỉ rõ Bộ Chính trị khóa hiện tại là Bộ Chính trị của vụ Vinashin, của vụ bauxite trên địa bàn chiến lược Tây Nguyên, là Bộ Chính trị của các vụ tham nhũng quốc tế Securency, Nexus Technologies ở Úc và ở Mỹ vẫn bị che che dấu dấu, của vụ cưỡng dâm tập thể của các quan chức cộng sản đầu tỉnh Hà Giang vẫn bị bóp ngẹt một cách gian trá, của vụ án dựng lên vụng về về Luật sư Cù Huy Hà Vũ mua dâm chỉ nhằm trả thù và bịt mồm một trí thức ngay thật dám đứng thẳng dậy vì quyền sống tự do của nhân dân và dân tộc.
Bộ Chính trị bị tập trung chĩa mũi nhọn trong đấu tranh mấy tháng nay là có lý do, có cơ sở. Vì nói là đảng lãnh đạo nhưng thật ra gần 3 triệu đảng viên CS chỉ là một khối không hồn, không có tác dụng gì đối với đường lối, chủ trương, chính sách của đảng; ngay cả Ban chấp hành trung ương gồm 160 ủy viên chính thức và 21 ủy viên dự khuyết hầu hết phân tán ở các điạ phương và các ngành, mỗi năm họp 2 lần, cũng không có tác động gì nhiều đến các đường lối, chủ trương chính sách của đảng, tuy phần lớn mỗi vị đều ra sức tận dụng chức quyền để kiếm lợi, không ít còn tác yêu tác quái ở địa phương mình, như ở Hà Giang, Đà Nẵng, Ninh Bình, Bình Thuận, Sóc Trăng, Cà Mau…
Theo cơ chế dân chủ tập trung - nghĩa là dân chủ bị cắt xén, bị đảo ngược, Bộ Chính trị 15 người hiện nay mới thật là cơ quan lãnh đạo toàn quyền tối cao, có quyền lực vô hạn, tuyệt đối, theo nguyên tắc «chuyên chính vô sản» của Lenin là tự đặt trên luật pháp, ngoài luật pháp và hiến pháp, có quyền sinh quyền sát đối với mỗi một công dân mà không có một quyền lực nào khác kiềm chế, kiểm tra, cân bằng. Trong đảng CS, người ta gọi đó là nguyên tắc «sự lãnh đạo thường xuyên, liên tục và tuyệt đối của đảng».
Do đó việc Bộ Chính trị 15 người hiên tại bị tập trung phê phán, bị chất vấn, bị mổ xẻ ngay trong Quốc hội là lẽ đương nhiên. Do đó bài viết «Ủy viên Bộ Chính trị, ông là ai?» của Blogger Nắng chang chang (dân làm báo) đã có gần một triệu người đọc và truyền bá rộng rãi chỉ trong vòng 3 tuần lễ.
Tác giả điểm mặt từng vị trong 15 vị để kết luận không một ai có tài năng gì xuất chúng, có trình độ hiểu biết gì sâu rộng, có đạo đức gì cao siêu vượt số đông, thậm chí tỏ ra kiến thức chỉ ở mức trung bình, hiểu biết thế giới nông cạn, đạo đức rất đáng nghi ngờ, khả năng ngoại ngữ giao tiếp thô kệch, mà sao lại có quyền hành kinh khủng đến thế.
Nhà báo này còn so sánh với các khóa Bộ Chính trị trước kia, và nhận ra 15 người hiện tại không ai có thành tích gì chống thực dân, giành độc lập, không hề bị tù đày, không có một chiến công hay thành tích gì nổi bật, trình độ viết lách, tranh luận chỉ sàn sàn bậc trung, Bộ Chính trị lại không do công dân hay Quốc hội bầu ra, vậy sao lại có quyền vô hạn đến thế? Có chế độ nào lộn xộn, vô lý, phi pháp đến vậy.
Giữa lúc cư dân bloggers xôn xao với bài «Ủy viên Bộ Chính trị, ông là ai?» thì một bài viết khác, của một em gái mới 16 tuổi, em Nguyễn Đắc Hải Di – Joyce Anne Nguyen - hiện du học ở Oslo - Na Uy, với đầu đề là «Bài viết không có tựa» cũng được truyền đi rất rộng trong và ngoài nước. Em sinh viên khoa học xã hội quan tâm đến tình hình chính trị của nước ta đã là chuyện hiếm, vậy mà những chính kiến của em khá là sắc sảo, không kém phần hồn nhiên, thu hút sự chú ý của đông đảo bạn đọc. Em Hải Di đặt ra những câu hỏi nóng bỏng, rất cần gửi đến 15 vị Bộ Chính trị lúc này, nguyên văn là:
«Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ hoàn toàn không quan tâm đến nhân dân? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ không cho phép nhân dân biểu tình hoặc chỉ đơn giản là cất tiếng nói? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ gạt ngang không đếm xỉa đến bản kiến nghị phản đối 1 dự án gây tác hại trầm trọng đến môi trường, sự sống và cả an ninh lãnh thổ đất nước? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ chặn Blog, chặn Website? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi dân oan khiếu kiện, họ không bao giờ giải quyết? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ không đầu tư công sức vào nền giáo dục, tiếp tục những trò cải cách chạy vòng quanh không cần thiết, bằng cách lấy kiến thức năm này đắp vào năm khác và quay vòng? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ không giải quyết vấn đề tham nhũng trầm trọng và giải thích Việt Nam không phải là nước tham nhũng nhất thế giới và quốc gia nào cũng có? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ không màng đến vấn đề giao thông, để hàng chục ngàn người chết mỗi năm, và phần lớn vì đường sá chật chội, đầy ‘lô cốt’, kém chất lượng và gây ra nhiều cái chết phi lý? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ xem nhân dân là con cái không được phép cãi lời và ‘hàng xóm’ không cần can thiệp? Họ là những người lãnh đạo như thế nào mà họ lên nắm quyền khi nhân dân không biết họ là ai để bàu cho họ? Họ là những người lãnh đạo như thế nào mà họ dù làm bất cứ điều gì, vẫn tiếp tục giữ cái ghế của mình? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ e ngại mọi sự so sánh và kết luận đó là vọng ngoại và phản quốc? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ không dám nhìn thẳng vào khuyết điểm và huyễn hoặc nhân dân rằng mọi đất nước có vấn đề riêng và đất nước ta đang ngày càng tiến bộ?»
Một em gái 16 tuổi - mới là công dân dự bị, dám đặt ra một loạt 13 câu hỏi tâm huyết, chứng tỏ rằng tình hình chính trị nước ta đang chuyển biến sâu và rộng đến mức nào.
Và cũng chứng minh giới phụ nữ ta đang thức tỉnh mạnh mẽ ra sao. Cô luật sư Công Nhân làm thơ chế riễu độc quyền đảng trị. Nhà văn Võ Thị Hảo hỏi tội kẻ nào đã tàn phá nền văn hóa nền nã của đất Kinh kỳ Thăng Long, chỉ đích danh thủ phạm là những kẻ cổ xúy đấu tranh giai cấp, tận diệt tư hữu, khinh thị tri thức, chà đạp luật pháp. Các blogger nữ Mẹ Nấm, Đoan Trang…lên án cường quyền độc đảng với giọng nói mềm mỏng mà lạt mềm buộc chặt, lý lẽ đâu ra đấy, pha nét châm biếm thú vị. Nữ nhi thời này thật nổi bật.
Em Hải Di có thể rồi sẽ là một nữ đại biểu của một quốc hội nhân dân trong tương lai. Vì quốc hội hiện nay 91% số đại biểu là đảng viên, là một cái hội của đảng, do đảng chọn, tuân theo lệnh của đảng, trên thực tế là cái hội riêng của Bộ Chính trị CS, của 15 người, không hề được nhân dân ủy nhiệm. Gọi là Quốc hội là không đúng, là ăn gian.
Xin mời 15 vị chóp bu của đảng trả lời 13 câu hỏi nói trên của một công dân dự bị 16 tuổi. Hãy tưởng tượng một cuộc chất vấn công khai, một bên là 15 bác lãnh đạo cấp cao nhất và một bên là em sinh viên công dân dự bị 16 tuổi Hải Di.
Chúng ta sẽ chứng kiến cảnh 15 bác lãnh đạo ấp úng, loanh quanh, ngụy biện và…líu lưỡi trước một cháu gái 16 tuổi vừa e thẹn vừa tươi cười thoải mái tự tin cho mà xem.
Cs Bắc Hàn Muốn Gì Đây  VI ANH . Việt Báo Thứ Sáu, 11/26/2010, 12:00:00 AM
CS Bắc Hàn Muốn Gì Đây
Vi Anh
Ngày  23/11/2010, CS Bắc Hàn nã 50 viên đạn trọng pháo vào hải đảo Yeonpyeong của Nàm Hàn, làm 2 quân nhân chết và 18 quân nhân và thường dân Nam Hàn bị thương và khoảng 60 đến 70 tòa nhà bị cháy. Quan Đội Nam Hàn phản pháo tức khắc, bắn lại  trên 80 quả đại bác vào các vị trí trên lãnh thổ miền bắc.
Đảo Yeonpyeong nằm gần biên giới biển chia đôi hai miền, có khoảng 1000 dân Nam Hàn và một căn cứ hải quân của Nam Hàn. Trong vùng này CS Bắc Hàn đã từng dùng ngư lôi đánh chìm một tuần dương hạm của Nam Hàn  giết hại 46 thủy thủ. CS Bắc Hàn hồi tháng 1 năm nay cũng đã  nã đại pháo vào đảo  này nhưng sai mục tiêu  rớt xuông biển tất cả.
Nhiều nước trên thế giới phản ứng. TC kêu gọi chung chung "hai bên cố gắng xây dựng hòa bình". Mỹ “lên án vụ tấn công của Bắc Triều Tiên" và nhấn mạnh Mỹ "cam kết bảo vệ đồng minh Hàn Quốc", nơi mà Mỹ có cả 25 ngàn quân đã và đang trú đóng. Nhựt kêu gọi chánh phủ sẵn sàng "đối phó với mọi tình huống". Anh, Đức Pháp và Nga đều lên án Bắc Triều Tiên.
Vấn đề đặt ra là thử phân tích xem CS Bắc Hàn muốn gì khi cố tình gây ra tình hình căng thẳng bằng võ lực như vậy.
Một là do CS Bắc Hàn  làm nư để đòi viện trợ như Chí Phèo la ó, chưởi mắng để đòi cơm rượu của nhà giàu bố thí để êm việc.. Chế độ CS Bắc Hàn đang trong tình trạng tuyệt vọng, dân chúng nghèo đói có thể sanh bạo loạn. Guồng máy CS độc tài đảng trị toàn diện biến thành độc tài gia đình trị cha truyển con nồi đang chuẩn bị cho đời thứ ba. Kim Jong Il đã thành hồi dương liệt lão sau cơn đột quị đang chuẩn bị đưa đứa con  thứ Kim Jong Un  lên nối ngôi hồi tháng 9. Kim Jong Il phong cho đứa con búng ra sữa này làm Đại Tướng và Phó Chủ Tịch Quân Ủy trung ương, là chức chuẩn bị lên nắm toàn quân quyền mà quân đội là cột trụ của chế độ CS Bắc Hàn. Chưa đủ, Kim Jong Il còn phong đại tướng cho em gái của mình chưa có một ngày lính để ủng hộ cháu lên làm vua CS Bắc Hàn. Kim Jong Il muốn con mình tân vương CS nổi đình nổi  đám nên mới tạo thành tích quân sự khuấy phá như thế.
Kim Jong Il  gần đây thấy không thể áp lực Mỹ như mọi khi nữa nên lấy Nam Hàn làm con tin để áp lực Mỹ và áp lực Nam Hàn mạnh hơn để vòi viện trợ. Kim Jong Il chứng tỏ thế lực nguyên tử trước khi hội nghị tái nhóm bằng cách xì tin cho thế giới biết qua việc cho một nhà khoa học Mỹ thấy một lò làm giàu uranium để chánh quyền Obama và Nam Hàn nhượng bộ. Nhưng Kim Jong Il đã lầm, Mỹ và Nam Hàn không nhượng bộ gì cả nên CS Bắc Hàn làm nư thêm qua việc pháo kích đảo để khiêu khích. 
Theo thói quen của Kim Jong Il, theo đường lối CS lấy chiến trường làm bàn cho hội nghị, Kim Jong Il  muốn chứng tỏ thế lực quân sự bằng cách tấn công trước như nhiều lần đã làm để đòi hỏi viện trợ trong cuộc họp 6 bên về vấn đề nguyên tử của Bắc Hàn từ lâu gián đoạn sắp tái nhóm do TC tuyên bố sẽ làm trung gian dàn xếp lại.
Hai là TC xúi đệ tử quậy để khuấy rối Mỹ trong thời gian nỗ lực trở lại Đông Nam Á và tăng cường thế lực ở Á châu Thái bình Dương và Viển Đông mà từ lâu Mỹ lơ là. Cả thế giới đều biết dù bên ngoài TC hay làm trung gian dàn xếp những khuấy rối của CS Bắc Hàn nhưng bên trong ai cũng biết CS Bắc Hàn và quân phiệt Miến Điện không thể sống, không dám làm bậy nếu không có sự bao che của TC.
CS Bắc Hàn là “đệ tử” của TC. Từ việc lớn đến nhỏ, Kim Jong Il đểu đi qua Tàu “trình tấu” trước khi làm, kể cả việc đưa đứa con thứ lên làm vua CS Bắc Hàn. CS Bắc Hàn chuyên làm khó Mỹ về nguyên tử được cũng nhờ TC. Nhưng bên ngoài dối với Mỹ và quốc tế, TC tỏ ra là người tạo điều kiện để giải quyết với CS Bắc Hàn.
Từ tháng bảy đến nay, Mỹ đang củng cố và phát triễn tương quan với các nước ASEAN  và vùng Viển Đông vì lo ngại ảnh hưởng ngày càng lớn mạnh của TC. TT Mỹ đi Ấn dộ, Nam dương, Nhựt, và Nam Hàn tạo thành một vòng cung bao vây TC.
Làm thế Mỹ đã phá thế cờ của TC ở vùng Viễn Đông. Biển Đông nơi mà TC coi là quyền lợi cốt lõi như Tân Cương, Tây Tạng, Đài Loan của TC bị Mỹ cản trở.  Mỹ coi tự do hải hành là quyền lợi quốc gia Mỹ nên chủ trương quốc tế hoá, giải quyết các xung đột  trên Biển Đông Nam Á trên nguyên tắc đa phương; các nước Đông Nam Á  rất ủng hộ Mỹ.
TC nhiều lần phản ứng hung hăng như trong hội nghị an ninh vùng của Asean họp ở Hà nội. Bộ Trưởng Ngoại Giao TC phản đối lời tuyên bố của Ngoại Trưởng Mỹ,  bỏ phòng họp ra ngoài, hăm he các nước ASEAN. Nhưng sau một thời gian, TC nhận thấy càng hung hăng với các nước nhỏ Á châu, càng xô đẩy họ vào vòng tay của Mỹ, càng làm lợi cho Mỹ. Nên TC chuyển qua thế khác.
 Thay vì TC tự hành động hung hăng, thì  cho CS Bắc Hàn đệ tử làm ồn khuấy phá vùng Bắc Á. Để Mỹ, các nước Tây Phương và đồng minh của Mỹ ở Á châu như Nhụt, Nam Hàn tập chú vào cuộc khuấy phá của Bắc Hàn gây ra mà lơ là trong việc đề phòng đà bành trướng của TC. TC sẽ làm Nhạc Bất Quần trong việc giải quyết xì căn đan do CS Bắc Hàn gây ra với các nước trong vùng và Mỹ Hàn. Vòng vo Tam Quốc là não trạng của người  Tàu; đi đêm là chiến lược của CS.
Ba và sau cùng, cái kiểu cách làm nư để vòi vĩnh của CS Bắc Hàn, cả thế giới đều biềt rồi. Trong vụ pháo kích đảo Yeonpyeong của Nam Hàn, Chí Phèo Kim Jong Il mất ăn rồi và cũng biết làm nư nữa sẽ mất sức vô ich – có khi còn mất mạng nữa. Ắt hẳn ông vua CS hồi dương liệt lão này đã biết nên đã đổ tội cho Nam Hàn bắn trước để tạo thành một trận  giặc miệng hơn là một trận chiến quân sự về sau. Bộ chỉ huy quân đội Bắc Triều Tiên đã hô hoáng lên "chính kẻ thù Nam Triều Tiên đã gây hấn bằng cách pháo vào lãnh hải của chúng ta từ lúc 13 giờ và dọa là "sẽ tiếp tục tấn công nếu kẻ thù cả gan xâm lấn". Còn Tổng Thống Nam Hàn cũng biết nên phủ tống thống có  lời tuyên bố là sẽ trả đũa đích đáng mọi hành động khiêu khích mới.
Kẻ có lợi nhứt là TC, thiên hạ tập trung chú ý việc Chí Phèo CS Bắc Hàn quậy, pháo kích đảo Yeonpyeong của Nam Hàn, thì dư luận TC  tăng cường và hiện đại hoá quân đội quá mức và hành động bành trướng quá đà ở Á châu Thái bình dương bị loãng đi, mờ đi./.( Vi Anh)
Ðộc tài là tai họa lớn nhất
Ngô Nhân Dụng
Bắc Hàn mới bắn trọng pháo sang một tiền đồn của Nam Hàn trên hòn đảo Yeonpyeong phía dưới vùng phi quân sự, làm hai binh sĩ miền Nam thiệt mạng. Hành động khiêu khích này chắc sẽ không gây lại một cuộc chiến tranh mới trên bán đảo Triều Tiên, đã ngưng từ năm 1953.
Cũng như hồi đầu năm nay, Bắc Hàn đã đánh chìm chiến hạm Cheonan của hải quân miền Nam, lần nào chính quyền Bình Nhưỡng đoán trước Hán Thành sẽ không phản ứng mạnh cho nên lâu lâu lại đánh trộm một lần. Chết người, nhưng họ đâu có quan tâm đến mạng con người?
Tại sao Kim Chính Nhật lại có những hành động khiêu khích mạo hiểm như vậy? Lỡ chiến tranh tái phát thì sao? Cả hai vụ gây hấn trên đều có mục đích, vì lý do nội bộ của chính quyền cộng sản miền Bắc. Chủ tịch Bắc Hàn đang bệnh nặng, không biết lúc nào sẽ chết. Ông muốn nâng cậu con trai út Kim Vĩnh Ân lên để nay mai nối ngôi vua mà ông bố đã được ông nội truyền cho. Nhưng cậu trẻ quá, sợ bá quan trong triều không phục. Phải cho cậu thi hành mấy công việc gây sôi nổi khắp thế giới, rồi để cậu điều khiển triều đình trong công tác ứng phó. Gây ra hai vụ giết người, để cho Kim Vĩnh Ân nhân dịp này đứng ra kiểm điểm thái độ, hành vi các tướng lãnh một cách chặt chẽ hơn, chuẩn bị cho cậu nắm đầu quân đội. Cậu Út đã được phong lên làm đại tướng và nhậm chức phó chủ tịch Quân Ủy Trung Ương Ðảng. Một chính quyền cộng sản độc tài có thể gây ra những biến cố làm thế giới lo sợ, thị trường chứng khoán tụt xuống, chỉ vì ông chủ tịch nhà nước cần củng cố địa vị của cậu quý tử!
Nhưng tại sao chính phủ Nam Hàn không phản ứng mạnh mẽ hơn những lời tố cáo trước dư luận? Bởi vì Nam Hàn, ngược lại, là một nước dân chủ. Chính quyền một nước tự do dân chủ sẽ phải lắng nghe ý kiến dân chúng. Các nhà lãnh đạo Nam Hàn biết là dân chúng không ai thích chiến tranh. Ai muốn chiến tranh tái diễn để bao tài sản tích tụ được sau nửa thế kỷ xây dựng kinh tế bị phá tan tành? Ai muốn chịu đựng cảnh hàng triệu dân Bắc Hàn chạy xuống miền Nam tị nạn khi chính quyền Bình Nhưỡng sụp đổ? Thà rằng một chính quyền phải nhịn nhục trước một vụ gây hấn nhỏ còn hơn là để cho toàn dân chịu lầm than.
Cái khác nhau giữa dân chủ và độc tài là như thế.
Nhưng trên đây là chuyện thời chiến tranh, hai miền Nam Bắc Cao Ly trên nguyên tắc vẫn còn trong tình trạng lâm chiến vì sau khi ngưng tiếng súng vẫn chưa có một hiệp ước nào thiết lập hòa bình.
Ngay trong tình trạng bình thời, chúng ta cũng có thể thấy các chế độ dân chủ và độc tài hành xử khác nhau trên nhiều phương diện. Thí dụ như khi đối phó với các tai họa, do con người gây ra hay những thiên tai. Các chính quyền dân chủ thế nào cũng lo trước cho dân dễ tránh tai họa, và lo sửa chữa các chính sách để phòng ngừa tai họa đến sau. Vì họ sợ nếu sơ suất sẽ rất dễ bị mất phiếu trong cuộc bầu cử sắp tới. Thế nào trước khi bỏ phiếu người dân cũng biết là các “cụ bên trên” có lo việc đề phòng tai họa cho đất nước hay không. Thế nào dân cũng biết các cụ có làm gì hay không để sửa đổi các điều sơ suất đã mắc phải. Tại sao dân biết? Vì có báo chí tự do, ai cũng có quyền phát biểu, không giấu diếm được.
Còn những chế độ độc tài thì khác. Thường họ kêu la rất lớn khi tai họa xẩy ra (để xin thế giới cứu trợ), nhưng sau đó họ rất mau quên, dần dà quên luôn, đâu lại vào đó! Ký sau có tai họa, cả thế giới lại lo cứu trợ! Những vua chúa độc tài không cần biết dân nghĩ gì! Dân đang khen họ hay là đang chửi, cũng không ảnh hưởng gì đến ngôi vị họ đang ngồi cả. Vì dân đâu có được tự do bỏ phiếu bầu thủ tướng hay tổng bí thư!
Chỉ cần nhìn vào cảnh tượng khi tai họa xẩy ra, chúng ta biết chính quyền loại lo cho dân chúng nhiều hơn. Hãy nói chuyện thiên tai, tai họa do Trời sinh; vì có thể giả thiết rằng ông Trời không có phân biệt chế độ tự do hay độc tài khi ông gây ra bão lụt hoặc động đất!
Tháng 8 năm 2007, trận bão Dean, cấp 5, thổi vào vùng bán đảo Yucatan, Mexico bên bờ Ðại Tây Dương, với tốc độ từ 200 đến 250 cây số một giờ. Trận bão biển này được đặt tên “El Gigante,” (Ông Khổng Lồ) trước đó đã làm 12 người chết khi đi qua các hòn đảo vùng Caribbean! Cuối cùng, tại Yucatan thiệt hại về tài sản lên tới 400 triệu đô la Mỹ nhưng chính quyền cho biết không một người dân nào bị thiệt mạng.
Gần một năm sau, vào tháng 5, 2008, một trận bão cấp 5 tương tự đã kéo vào nước Miến Ðiện (Myanmar). Bão được đặt tên là Nargis thổi từ Vịnh Bengal vào vùng châu thổ sông Irrawaddy phía Nam Miến Ðiện với tốc độ chưa tới 200 km một giờ, cuối cùng đã làm cho gần 200,000 người dân Miến thiệt mạng.
Nhiều người sẽ trách ông Trời thiên vị, thương dân Mexico mà không yêu dân Miến Ðiện. Nhưng nếu nhìn cho kỹ, hiểu cho sâu, chúng ta sẽ thấy thủ phạm gây ra tai họa của dân Miến là con người, chứ không thể đổ hết tội cho Trời.
Ngay khi nghe tin bão, tổng thống Mexico, ông Felipe Calderón bỏ ngang một cuộc họp với Tổng Thống Mỹ Gorges W. Bush và Thủ Tướng Canada Stephen Harper tại tại Quebec để bay về nước. Cảnh sát được điều động tới 100 ngôi làng để “xua đuổi” dân di tản tránh bão, vì nhiều người không muốn đi; những người khác lo ngăn ngừa nạn cướp bóc, hôi của nhà cửa bị đổ hay khi dân chạy lánh nạn. Công ty dầu lửa quốc gia Petroleos Mexicanos đã đóng cửa tất cả các giàn khoan dầu ở ngoài khơi và đưa tất cả các nhân viên cùng công nhân vào đất liền tị nạn trước khi bão đồ tới. Tất nhiên, các du khách ở Cancun là những người được di tản sớm nhất, hy vọng sẽ có ngày họ trở lại!
Tại sao trận bão tấn công Miến Ðiện lại làm chết nhiều người như vậy? Một lý do chính là người dân không chuẩn bị phòng chống bão, người ta nói cả 500 năm mới có một cơn bão lớn như vậy. Nhưng nguyên nhân chính là do chính quyền Miến Ðiện không quan tâm đến tình trạng dân chúng sống ra sao, không thông báo những tai họa sắp đến để hướng dẫn dân chúng đề phòng. Chính quyền quân phiệt Miến tự họ bầu lẫn nhau, cũng không cần dân chúng bỏ phiếu cho họ.
Tai họa lớn không phải là mưa bão mà là nước lụt sau cơn mưa. Ở vùng đồng bằng sông Irrawaddy người dân đã phá rừng và bỏ những đồn điền trồng xoài trong mấy chục năm qua, thay vào đó là những thửa ruộng trồng lúa và nuôi tôm. Chính họ đã phá bỏ những “con đê tự nhiên” ngăn nước lũ tràn về, để cho khi gặp bão thì chạy không kịp nữa, giống như nạn phá rừng ở miền Trung nước ta.
Hầu hết dân chúng trong vùng bị bão không hề biết là tai họa sắp xẩy ra. Không có viên chức nhà nước nào đi báo động với dân. Khi bão sắp đập vào, không cai lo di tản dân đi xa những vùng nguy hiểm, mặc dù cả thế giới có thể trông thấy trước cơn bão đang hướng về phía nào, với tốc độ bao nhiêu.
Chúng ta đang sống trong một thời đại có vệ tinh nhân tạo chụp hình ảnh, thu lượm tin tức, dữ kiện khí tượng từng phút một để cả thế giới sử dụng khi cần theo dõi các trận bão. Chính quyền mỗi nước phải quyết định xem có đầu tư vào việc sử dụng phương tiện đó hay không. Trận bão Nargis này đe dọa cả Ấn Ðộ và Bangladesh. Khác với hai nước kia, Miến Ðiện không có một hệ thống radar để theo dõi và tiên đoán hướng bão sẽ đi tới.
Tại Ấn Ðộ, sáu đài quan sát thuộc sở khí tượng đã loan tin sắp có bão từ 10 ngày trước, liên tiếp suốt từ 27 tháng 4. Nhưng báo, đài nước Miến Ðiện, hoàn toàn do tập đoàn thống trị kiểm soát, chỉ loan tin bão 2 ngày trước khi bão ập vào, mà không phải người dân nào cũng để ý. Tại Bangladesh, có hệ thống các còi hú, có những đài dựng lên làm nơi cho dân thấy mà chạy tới trú ẩn, nhà nước phát trước những bản đồ chỉ đường chạy lánh nạn khi cần. Nhờ thế nên trận bão Sidr năm trước đó chỉ có 3,000 người Bangal thiệt mạng. Nếu Miến Ðiện cũng có một hệ thống như vậy, thì không đến nỗi chất tới 200,000 người! Các nhà quan sát quốc tế gọi đó là “những cái chết không cần phải xẩy ra.”
Những câu chuyện bão lụt trên đây xẩy ra ở Mexico, Myanmar, Ấn Ðộ, Bangladesh, cho thấy tai họa thiên nhiên gây thảm khốc cho con người nhiều nhất ở những nước mà người dân phải sống dưới những chế độ độc tài. Khi những người cai trị không phải do dân bầu lên mà chỉ do trong đảng cầm quyền họ suy cử, bầu bán lẫn nhau mà thôi, thì họ không có “phản ứng tự nhiên” là lo trước các tai họa đe dọa đời sống người dân.
Việt Nam hiện đang sống dưới một chế độ như vậy. Hiện nay trong nội bộ Ðảng Cộng Sản đang diễn ra một cuộc tranh chấp gay go giữa những người muốn sang năm lên thay thế Nông Ðức Mạnh làm tổng bí thư, có thể kiêm luôn chức chủ tịch nước! Các ông Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, vân vân, dùng đủ các thủ đoạn để bôi nhọ, phá đám nhau. Có ai phải trình bày một “chương trình tranh cử” cho dân Việt Nam thẩm lượng và lựa chọn hay không? Không cần. Xưa nay vẫn như vậy. Chính vì thế cuộc “tranh cử nội bộ” này càng ngày càng lộ ra những cảnh thật là nhơ nhuốc.
Trong khi đó, lũ lụt vẫn mỗi năm đổ xuống miền Trung Việt Nam, năm nào cũng chết người như năm nào. Dân đã quen rồi, năm ngoái chết 100 người, năm nay chết 50, những con số đó nghe mãi trở thành vô cảm. Có ai lo lắng đến mối lo của người dân hay không? Có ai nghiên cứu thiết lập một hệ thống báo động cho dân không? Ai đã cho phép phá rừng bừa bãi suốt từ năm 1975 đến nay để cho lũ lụt tràn về không gì ngăn cản?
Bờ biển miền Trung là nơi quá xa xôi đối với “các cụ!” Ngay tại thủ đô Hà Nội năm 2008 mưa lụt cũng đã giết chết 18 người, trong số 49 người chết ở cả các nơi khác. Từ hồi đó đến nay dân Hà Nội đã có được một hệ thống bảo vệ chống lụt tốt hơn hay chưa? Nhưng tại Sài Gòn, thì đầu tháng 11 vừa rồi lại ngập lụt nữa! Một lý do cũng vì nhà nước lì ra không cử động. Ông Nguyễn An Niên, chủ tịch Hội Khoa học Thủy Lợi thành phố nói với nhà báo rằng từ năm 2008 đã có một dự án phòng chống lụt, ngân khoản 11,500 tỷ đồng đã được chấp thuận, nhưng chưa thấy ai đem thi hành. Ông Niên không biết bao giờ nó mới được đem ra làm, nhưng sau hai năm thì tổng số chi phí đã tăng gấp đôi rồi. Không biết để vài năm nữa sẽ có tiền để thực hiện hay không! Nhiều con kinh đáng lẽ trở thành đường thoát nước thì đã bị “quy hoạch” cho lấp đi cho giới đầu tư xây cất. Riêng trong Quận II đã có 30 mẫu (ha) đất sau khi lấp bằng mấy con kinh.
Nhưng không phải nhà nước cứ đem các kế hoạch phòng chống lụt ra làm là dân đã bớt khổ. Tại một con đường quận 7, sau khi dự án phòng chống lụt hoàn tất, hàng ngàn gia đình bị lụt đe dọa, vì ngôi nhà họ ở thấp hơn con đường mới làm, thấp từ nửa mét đến một mét! Cứ mưa đến là nhà bị lụt ngay, không cần đợi! Các nhà thầu làm dự án nào, cho công việc gì thì chỉ biết công việc trong dự án của họ thôi, không chịu trách nhiệm về chuyện khác! Nếu họ xây một khu gia cư mới, họ sẽ lo đào cống rãnh đầy đủ. Nhưng việc nối đường cống mới này vào hệ thống ống cống cũ không phải việc của họ? Có nhà thầu muốn cho “công trình” của mình đẹp mắt, còn đem lấp luôn những ống cống cũ xấu xí đi. Nếu bị mưa thì nước nó ùn đi đâu “kệ mẹ nó!”
Cuối cùng thì đó là trách nhiệm của ai?
Ðó là trách nhiệm của những ông đang chửi nhau ở Hà Nội. Ông này tố ông kia bao che đàn em ăn cắp, làm công quỹ mất mấy tỉ Mỹ kim. Ông kia bèn chỉ mặt ông này kể tội đã từng sách nhiễu tình dục cấp dưới, lại nuôi mafia, tư bản đỏ. Nhưng trong cuộc đấm đá này không ông nào tự mình ra mặt cả, toàn dùng thủ đoạn ném đá giấu tay!
Thử hỏi người dân Việt Nam, rằng mấy ông ấy có ai lo về chuyện lũ lụt hay không? Chắc các ông ấy sẽ bảo đó không phải là việc của họ! Xin đồng bào thân mến hãy đi hỏi các đồng chí bên Miến Ðiện!
Tai họa của các chế độ độc tài thì kể mãi không hết!

Hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ tiến vào vùng biển Triều Tiên

Tác giả: Kim Dogyun và Stewart Phil, Trần Đông lược dịch
WASHINGTON (Reuters) – Hoa Kỳ cho biết Hoa Kỳ tin rằng sự kiện Bắc Triều Tiên nã trọng pháo vào một hòn đảo của Nam Hàn tuần này là một hành động riêng lẻ gắn liền với thay đổi lãnh đạo ở Bình Nhưỡng và kêu gọi Trung Quốc sử dụng ảnh hưởng của mình để ngăn chặn những hành vi khiêu khích của Bắc Triều Tiên.
Đô đốc Mike Mullen, chủ tịch Tham Mưu Trưởng Liên Quân Hoa Kỳ tuyên bố rằng ông đã thảo luận với các đồng minh về cách thức phản ứng, nhưng cho rằng, “Việc Trung Quốc đề khởi vấn đề này là một sự kiện quan trọng.”
Đô đốc Mullen đã tuyên bố với một chương trình truyền hình Mỹ “Quốc gia có ảnh hưởng đối với Bình Nhưỡng là Trung Quốc, vì thế vai trò lãnh đạo của họ là hoàn toàn quan trọng”.
Một ngày sau khi Bắc Triều Tiên nã đạn pháo vào đảo Yeonpyeong (của Nam Triều Tiên), giết chết hai thường dân, nhóm hàng không mẫu hạm Mỹ tiến vào vùng biển Hàn Quốc hôm thứ Tư để dự cuộc tập trận.
Hàng không mẫu hạm USS George Washington của Hoa Kỳ
Mặc dù phía Hoa Kỳ cho biết cuộc diễn tập đã được lên kế hoạch trước vụ tấn công rất lâu tuy nhiên nhiều người nghĩ rằng việc hàng không mẫu hạm Mỹ tiến vào vùng biển Hàn Quốc sẽ khiến Bắc Triều Tiên và đồng minh của họ là Trung Quốc giận dữ.
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao PJ Crowley cũng nói rằng Hoa Kỳ hy vọng Trung Quốc sử dụng ảnh hưởng của mình để buộc Bắc Triều Tiên phải chấm dứt hành vi khiêu khích, và thêm rằng Bắc Kinh có thể đóng một vai trò “quan trọng” trong việc giúp làm dịu tình hình.
Mullen cho biết ông tin rằng cuộc tấn công có liên hệ mật thiết với vị kế thừa quyền lãnh đạo của đất nước này.
Nhiều nguồn tin cho biết vì sức khoẻ không tốt, Ông Kim Chính Nhật (Kim Jong-il)đã chỉ định con trai thứ của ông vào chức vụ chủ chốt ở Bắc Hàn hồi tháng Chín vừa qua, một động thái được coi là để chuẩn bị cho ông ta lãnh đạo Bắc Triều Tiên. Tuy nhiên, Ông Kim Chính Ân (Kim Jong-un), không có được sự hỗ trợ căn bản thực sự nào cộng thêm với tình hình nền kinh tế èo uột ở khu vực, cho nên có thể những nhân vật chính quyền hay quân đội có thế lực hơn sẽ quyết định thời gian thích nghi để nắm quyền lực quốc gia.
Vụ tấn công vào ngày Thứ Ba vừa qua của Bắc Triều Tiên là vụ tấn công lớn nhất kể từ Chiến tranh Triều Tiên kết thúc năm 1953 đánh dấu trường hợp tử vong dân sự đầu tiên kể từ sau vụ đánh bom một máy bay hành khách của Nam Hàn vào năm 1987.
Vụ tấn công này được xem là một trong một loạt các hành động khiêu khích của Bình Nhưỡng trong những năm gần đây gồm có hai vụ thử hạt nhân, các vụ thử nghiệm hỏa tiển và vụ đánh chìm một tàu chiến của Hàn Quốc hồi tháng ba năm 2010 khiến 46 thủy thủ Nam Hàn tử vong.
Bắc Triều Tiên cho biết hành động bắn trọng pháo của mình là hành động tự vệ sau khi Seoul pháo kích vào vùng biển Bắc Triều Tiên gần khu vực biển tranh chấp. Hãng tin KCNA của Bắc Hàn cho biết, hành động của Nam Hàn đang đưa toàn khu vực bán đảo tới “bờ vực chiến tranh” bằng các “hành động khiêu khích quân sự liều lĩnh” và trì hoãn viện trợ nhân đạo.
“Cộng Hoà Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên (CHDCND) luôn muốn giữ gìn hòa bình và ổn định cho bán đảo Triều Tiên hiện đang phải cố gắng vượt bực để tự chế, nhưng những khẩu pháo của quân đội CHDCND Triều Tiên, các hậu vệ của công lý, vẫn sẵn sàng nhã đạn,” cơ quan ngôn luận của Bắc Triều Tiên cho biết.
Các viên chức Mỹ tại Hán Thành ( Seoul ) nói rằng hàng không mẫu hạm nguyên tử USS George Washington chở 75 máy bay chiến đấu và có một thủy thủ đoàn hơn 6.000 người, đã rời căn cứ hải quân ở nam Tokyo để tham gia tập trận với Hàn Quốc từ chủ nhật đến thứ tư tuần tới.
Lee Chung-min, Đại học Yonsei ở Seoul , cho biết việc xuất hiện của “Một hàng không mẫu hạm là một dấu hiệu biểu dương lực lượng dễ thấy nhất  … và đó chính là một hình thức răn đe phủ đầu”.
Cuộc pháo kích thứ ba vừa qua khiến thị trường thế giới thêm xáo trộn bên cạnh những bất ổn đã có bởi sự lo lắng về vấn đề nợ của Ireland khiến nhiều người tìm cách đầu tư vào những dịch vụ ít rủi ro hơn. Nhưng vào thời điểm đóng cửa doanh nghiệp chiều ngày thứ tư, thị trường Hàn Quốc đã thu hồi hầu hết các khoản đã bị mất đi từ ngày hôm trước.
Áp lực tại Seoul
Chính phủ Seoul hiện đang bị áp lực vì phản ứng chậm chạp của quân đội trong việc đối phó với hành động khiêu khích này, trước đây Seoul cũng đã bị chỉ trích khi tàu chiến của Nam Hàn bị đánh chìm hồi tháng ba trong cùng khu vực khiến 46 thủy thủ mất mạng.
Bộ trưởng Quốc phòng Kim Tae-young đã được các nhà lập pháp thêm dầu vào lửa rằng chính phủ nên có biện pháp nhanh hơn và mạnh mẽ hơn để trả đũa những hành động khiêu khích của Bắc Triều Tiên.
Ông Kim Jang-soo, một nhà lập pháp của đảng Đại Dân tộc cầm quyền và là Cựu Bộ trưởng Quốc Phòng Nam Hàn đã tuyên bố rằng “Tôi lấy làm tiếc là chính phủ đã không ra lệnh cho phản lực cơ phản kích thẳng thừng ngay trong loạt  pháo thứ nhì của Bắc Hàn”.
Trước khi có sự bình luận từ Washington , Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã kêu gọi hai miền Nam Bắc Triều Tiên nên “bình tĩnh và tự chế” và nên tham gia vào các cuộc đàm phán càng nhanh càng tốt để tránh gia tăng căng thẳng.
Phát ngôn viên Hong Lei của Trung Quốc nói “Trung Quốc xem sự kiện này là nghiêm trọng, Trung Quốc lấy làm đau đớn và hối tiếc vì sự thiệt hại nhân mạng và tài sản (sic), và Trung Quốc cảm thấy lo lắng về diễn biến này”.
Đã từ lâu Trung Quốc là thế lực yểm trợ các nhà lãnh đạo Bình Nhưỡng, lo ngại rằng sự sụp đổ của Bắc Triều Tiên có thể mang lại sự bất ổn định khu vực biên giới của mình và cũng quan ngại về một nước Triều Tiên thống nhất do Hoa Kỳ lãnh đạo.
Bắc Kinh đã tuyên bố lâu nay rằng Bắc Kinh xem cuộc diễn tập Mỹ-Nam Hàn trong vùng biển giữa bán đảo Triều Tiên và Trung Quốc là một mối đe dọa cho an ninh của Trung Quốc và sự ổn định của khu vực.
Trung Quốc không hoan nghênh các hàng không mẫu hạm Mỹ tham gia tập trận, vì có thể khiến tình hình thêm căng thẳng” ông Xu Guangyu, một đại tướng về hưu của Quân đội Nhân dân Trung Quốc hiện đang làm việc cho một tổ chức kiềm soát vũ khí phi chính phủ cho biết như vậy.
Seoul bình thản
Seoul, một thành phố của hơn 10 triệu dân, đã nhộn nhịp như bình thường vào ngày thứ tư, một ngày mùa thu đầy nắng ấm, mặc dù các diễn biến đã được mọi người theo dõi chặt chẽ qua truyền hình và báo chí.
Bà Cho Soon-ae, 47 tuổi, một trong số 170 người được sơ tán khỏi Yeonpyeong ngày thứ tư đã nói với báo chí rằng “Nhà tôi bị cháy đến mặt đất”.
“Chúng tôi đã mất tất cả. Tôi thậm chí không có đồ lót để mặt” bà vừa nói vừa khóc, tay vẫn ôm chặt cô con gái học lớp sáu của bà sau khi được máy bay đưa đến Incheon.
Nam Triều Tiên, về mặt kỹ thuật lực lượng vũ trang của họ vượt trội hơn rất nhiều mặc dù số lượng quân đội không bằng một nửa của Bắc Hàn, đã lên tiếng cảnh báo sẽ “trả đũa quy mô” nếu nước láng giềng của họ tấn công thêm một nữa.
Tuy nhiên Nam Hàn đã tính toán cẩn thận để tránh mối nguy phải trả đũa tức thời, một hành động có thể châm ngòi cuộc chiến dọc theo biên giới của thời Chiến tranh Lạnh vừa qua.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét