Chủ Nhật, 26 tháng 12, 2010

Tin Ngòai Nước
Tín Châu tổng hợp

Cá tra sạch hay bẩn vì sao nhượng bộ WWF

2010-12-25
Con cá tra Việt Nam bị WWF Quĩ Quốc tế bảo vệ thiên nhiên âm thầm đưa vào danh sách đỏ và nhanh chóng lấy ra một cách ồn ào. Điều mà báo Saigon Giải Phóng Online đặt nghi vấn là WWF ‘tạo sự cố để bán chứng chỉ’.

Sinh Hoạt Cao Niên tại Houston trong dịp Giáng Sinh 2010

2010-12-25
Tại Houston, trong mùa Giáng Sinh năm nay, ngoài những ngày hội cho tuổi trẻ được tổ chức rầm rộ với hàng ngàn người tham dự, còn có những sinh hoạt đặc biệt cho các vị cao niên đang hòa mình vào nếp sống tại Hoa Kỳ.

"Trại Giam Cổng Trời" qua lời nhân chứng (phần 2)

2010-12-25
Trong loạt bài "Trại Giam Cổng Trời" hôm nay, Mặc Lâm tiếp tục trình bày những uẩn khúc mà tín đồ cũng như tu sĩ công giáo Việt Nam gặp phải trong giai đoạn từ năm 1959 cho đến 1964.

Tin Việt Nam



chủ nhật, 26 tháng 12, 2010

Bộ trưởng quốc phòng Nam Hàn và TQ sẽ họp

Bộ trưởng Nam Hàn và Trung Quốc sẽ nhóm họp tại Bắc Kinh vào tháng Hai giữa lúc căng thẳng gia tăng trên bán đảo Triều Tiên.
Seoul cho biết nhưng không cung cấp chi tiết của các cuộc hội đàm, nhưng hai bên dự kiến sẽ thảo luận về những gì Seoul mô tả là hành vi thù địch của Bắc Hàn trong những tháng gần đây.
Những hành động mà Seoul nói có tính thù địch của Bắc Hàn bao gồm vụ pháo kích gây chết người tại một hòn đảo thuộc biên giới Nam Hàn.
Trung Quốc, đồng minh duy nhất của Bắc Hàn đang đối mặt với áp lực thúc giục Bình Nhưỡng kiềm chế.
‘Khoe trên truyền hình’
Vào hôm Chủ nhật, các quan chức quốc phòng nói rằng Bộ trưởng Quốc phòng Nam Hàn Kim Kwan-jin và người tương nhiệm phía Trung Quốc Lương Quang Liệt đã bàn về việc tổ chức hội đàm tại thủ đô Trung Quốc vào tháng Hai, nhưng nói thêm rằng chi tiết của chương trình họp sẽ được thảo luận sau.
Tuy nhiên, hãng tin Yonhap của Nam Hàn dẫn lời một quan chức Bộ Quốc phòng tại Seoul cho biết hai bộ trưởng sẽ "thảo luận về các vấn đề an ninh khu vực như vụ Bắc Hàn tấn công tàu chiến Cheonan của Nam Hàn và vụ nã pháo vào đảo Yeonpyeong gần đây".
Quan chức ẩn danh này nói đến vụ Seoul từng nói ngư lôi Bắc Hàn làm đắm tàu Nam Hàn giết hại 46 thủy thủ vào tháng Ba và vụ pháo kích vào đảo Yeonpyeong tháng trước làm bốn người Nam Hàn chết..
Bình Nhưỡng bác bỏ việc Seoul nói Bắc Hàn đánh chìm tàu chiến và cũng nói rằng họ các cuộc tập trận của Nam Hàn bằng việc nã pháo lên đảo vì họ mô tả đạn tập trận của Nam Hàn rơi xuống lãnh thổ Bắc Hàn.
Đầu tuần này, Seoul và Bình Nhưỡng đã dùng lời lẽ mạnh bạo với nhau.
Bắc Hàn đe dọa tiến hành " thánh chiến" chống Nam Hàn khi quân nội Nam Hàn diễn tập bắn đạn thật gần biên giới.
Để đáp lại, Nam Hàn cảnh báo "phản ứng mạnh" với bất kỳ cuộc tấn công nào từ Bắc Hàn.
Vào ngày thứ sáu, truyền hình nhà nước Bắc Hàn phát sóng một chương trình trong đó binh lính Bắc Hàn tự hào đã tấn công bằng pháo kích lên đảo của Nam Hàn.
Một lính tên là Kim chol-Moon, nói: "Ánh mắt chúng tôi rực lửa sau khi chúng tôi nhìn thấy đạn của địch bắn vào vùng biển thiêng liêng của chúng ta".
Một người lính khác, Kim Kyong-su, khoe khoang rằng việc Bình Nhưỡng bắn phá cho thấy "không có gì phải thương xót cả".

Cần tái lập niềm tin sau 'cơn loạn lãi suất'

Giới phân tích cho rằng Ngân hàng Nhà nước Việt nam cần đưa ra một thông điệp "rõ ràng và nhất quán" về chính sách tiền tệ, nhằm tái lập niềm tin sau cơn hỗn loạn lãi suất vừa qua.
Chủ tịch Ủy ban Kinh tế của Quốc hội Hà Văn Hiền nói tại giải trình trước Ủy ban rằng tình trạng lãi suất cao đã càng khiến cho mức lạm phát trở nên khó kiểm soát, vượt quá hơn nhiều so với dự đoán.
Lạm phát phi mã
Giá cả tiêu dùng trong tháng 12 nhanh chóng lên tới mức 11,75%, là mức tăng nhanh nhất kể từ tháng 2/2009.
Việt Nam muốn giới hạn mức lạm phát 7%.
Hôm 15/12/2010, Investor Service, hãng làm dịch vụ đánh giá thị trường cho các nhà đầu tư của Moody's vừa hạ điểm của Việt Nam từ cấp Ba3 xuống B1 vì lo sợ khủng hoảng trả nợ và tỷ lệ lạm phát của kinh tế nước này.
Một số kinh tế gia cho rằng việc hạ trái phiếu của Việt Nam xuống thấp hơn Cộng hòa Ireland (nước đang khủng hoảng nợ chính phủ) là đáng lo ngại và rằng các công ty nhà nước và tư nhân của Việt nam sẽ chịu chi phí cao khi huy động vốn từ thị trường tài chính quốc tế.
Ông Tony Byrne của Moody's được trích lời nói lạm phát cao chỉ ra "các chính sách yếu kém của chính phủ vốn chỉ nhắm vào mục tiêu tăng trưởng mà không chú tâm đủ đến ổn định.
Họ cũng đánh giá rằng một loạt các biện pháp của chính phủ Việt Nam thời gian quan nhằm ổn định giá cả và giảm sức ép lên đồng bạc Việt Nam đã "đạt ít hiệu quả".
Nợ xấu 'rất an toàn'
Tiền đồng của VN mất giá nhiều so với đôla trong những tháng qua.
Các khoản nợ xấu của hệ thống ngân hàng Việt Nam hiện ước tính đã tăng lên tới 2,5% tổng các khoản vay chưa thanh toán của năm nay.
Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Nguyễn Văn Giàu được trích lời nói đây là mức rất an toàn, báo Thanh niên, ấn bản điện tử đưa tin hôm 25/12/2010.
Tuy nhiên, tỷ lệ này được tính khi chưa gộp khoản nợ gần 26 ngàn tỷ đồng (1,33 tỷ đô la Mỹ) của Vinashin. “Số này chưa đưa vào nợ xấu, và nếu tính vào cũng chỉ tăng 0,7%”, ông Giàu nói.
Các số liệu được đưa ra trong buổi giải trình của ông Thống đốc trước Ủy ban Kinh tế của Quốc hội về diễn biến lạm phát và lãi suất của các ngân hàng trong thời gian qua.
Theo hãng tin Reuters, nợ xấu của năm trước của Việt Nam chỉ ở mức 2,03%.
Trước đó, hôm thứ Năm, hãng làm dịch vụ đánh giá thị trường Standard & Poor's đã hạ điểm tín dụng dài hạn của Việt Nam do quan ngại ngành ngân hàng Việt Nam trở nên mong manh dễ đổ vỡ hơn.
"Loạn lãi suất"
Ông Giàu được báo chí trích lời nói rằng trong năm nay, các khoản nợ của hệ thống ngân hàng Việt Nam tăng khoảng 27,65% so với năm 2009, vượt quá mục tiêu 25% mà Ngân hàng Trung ương đề ra.
Các khoản vay bằng tiền đồng tăng 25,34% trong lúc nợ ngoại tệ, chủ yếu là đôla Mỹ, nhảy vọt lên 37,76%.
Tuy nhiên, ông thống đốc không đưa ra các số liệu cụ thể về giá trị các khoản vay.
Hôm 5/11/2010, Ngân hàng Nhà nước tăng lãi suất lần đầu tiên kể từ gần một năm qua, chỉ một ngày sau khi chính phủ nói việc kiềm chế lạm phát cần được ưu tiên hơn so với việc kích thích tăng trưởng.
Trên thị trường, trong tháng Mười Một đã có tình trạng các ngân hàng đua nhau tăng lãi suất tiết kiệm lên tới 18%.
Chính phủ đã phá giá đồng tiền Việt Nam ba lần kể từ tháng 11/2009 tới nay.

Lễ Giáng Sinh tại nơi Chúa chào đời

. Khoảng 100.000 người đã tụ tập tại Bethlehem để mừng lễ Giáng Sinh, lần đầu tiên từ một chục năm qua mới có số người đông đến thế.

Nhiều người cho rằng các vụ bạo động giữa Israel và Palestine giảm bớt đã góp phần làm cho số người đến Bethlehem, nơi Chúa chào đời, đông như vậy.

Trong thánh lễ cử hành sáng sớm thứ Bảy, Giám Mục Fouad Twal, người đứng đầu giáo hội Công giáo tại khu vực Đất Thánh, kêu gọi hòa giải và đối thoại giữa các tôn giáo.

Ngài nói rằng hy vọng của giáo hội Công giáo trong mùa Giáng Sinh là rồi đây Jerusalem sẽ trở thành “thủ đô của hai quốc gia”, tạo một khuôn mẫu về “hài hòa và sống chung.”

Câu lạc bộ Văn học Nghệ thuật vùng Hoa Thịnh Đốn

Câu lạc bộ Văn học Nghệ thuật vùng Hoa Thịnh Đốn được thành lập vào năm 2000 qui tụ một số văn nghệ sĩ và những người yêu chuộng nghệ thuật. Nhà thơ Hà Bỉnh Trung hiện là chủ tịch câu lạc bộ, tuy tuổi đã cao nhưng vẫn năng nổ hoạt động để câu lạc bộ được hình thành và các văn nghệ sĩ có nơi sinh hoạt.

Anh Hoàng Vi Kha, Thơ ký của Câu lạc bộ cho biết về quá trình thành lập câu lạc bộ:

“Khởi ý từ một số quí cụ sinh hoạt trong văn bút. Rồi có một số cuộc họp mặt, sinh hoạt kiểu bỏ túi rồi sau đó mới đi đến quyết định thành lập một câu lạc bộ để qui tụ lại. Cuối cùng là có một phiên họp vào mùa hè năm 2000 gồm các cụ lớn tuổi và những người trẻ thảo luận và thành lập Câu lạc bộ đồng thời thành lập website của câu lạc bộ cũng vào thời gian đó.”

Từ khi thành lập cho đến nay, Câu lạc bộ Văn học Nghệ thuật vùng Hoa Thịnh Đốn đã tổ chức nhiều buổi triển lãm tranh, ảnh, trình diễn Ca, Vũ, Nhạc, ra mắt sách. Anh Hoàng Vi Kha giải thích thêm:

“Sinh hoạt chủ yếu của Câu lạc bộ Văn học Nghệ thuật đi liền với văn học nghệ thuật chẳng hạn như giới thiệu ra mắt sách, triển lãm tranh, ảnh, giới thiệu tác giả, nhiều khi không phải trong nhóm Câu lạc bộ Văn học Nghệ thuật vùng Hoa Thịnh Đốn mà có thể từ nhiều nơi tới. Và có tổ chức những buổi sinh hoạt văn nghệ bỏ túi về những chủ đề mùa Thu, mùa Đông, v.v để cho những cô chú, anh chị em trong giới văn nghệ sĩ có dịp gặp mặt trao đổi, hoặc là sinh hoạt ấm cúng như đàn, ca hát với nhau.”

Ngoài ra câu lạc bộ còn tổ chức nhiều cuộc thi về văn, thơ, nhiếp ảnh… có giải thưởng để khuyến khích sinh hoạt văn học nghệ thuật từ giới trẻ:

“Sau này phát triển ra, hướng về giới trẻ và những thế hệ sau nên câu lạc bộ có những sinh hoạt như tổ chức những buổi thi viết về chủ đề tiếng Việt cho những em học tiếng Việt tại đây, tổ chức những lớp dạy tiếng Việt hay những lớp dạy về thủ công gia chánh. Nói chung là những sinh hoạt để thu hút rộng hơn mọi tầng giới chứ không riêng gì trong nhóm văn học nghệ thuật không.”


Trong chiều hướng đó Câu lạc bộ Văn học Nghệ thuật vùng Hoa Thịnh Đốn tổ chức những lớp tiếng Việt dành cho các Chuyên gia trẻ sinh trưởng tại Mỹ không thông thạo tiếng Việt do giáo sư Tiến sĩ Phạm Văn Hải hướng dẫn.
Anh Hoàng Đức Long hiện là thủ quỹ của câu lạc bộ cho biết:

“Một số những kỹ sư hay luật sư ra trường chỉ biết bập bẹ tiếng Việt, họ muốn mình dạy những lớp căn bản. Hàng tuần vào ngày thứ Hai thứ Sáu có những lớp dạy kèm Toán cho các em học sinh sau giờ học ở trường.”

Một trong những khó khăn Câu lạc bộ Văn học Nghệ thuật cũng như các hội đoàn và tổ chức khác của cộng đồng Việt Nam vùng Washington D.C, Maryland và Virginia gặp phải hiện nay vẫn chưa giải quyết được là chưa có một nơi cố định để hội họp hay tổ chức các sinh hoạt văn học nghệ thuật và vẫn phải mượn hay thuê mướn các cơ sở của chính quyền địa phương, các trường học hay của các cộng đồng bạn.

Nhà thơ Hoàng Song Liêm, một trong những thành viên hoạt động của câu lạc bộ cho biết:

“Câu lạc bộ lúc đầu không có trụ sở gì cả, thường thường họp ở nhà người này người kia nhưng phần lớn hồi đó họp ở nhà cụ Hà Bỉnh Trung, cũng có lần ở nhà anh Nguyễn Đức Nam nữa.”

Vào năm 2005, các hội viên của câu lạc bộ đã có một quyết định táo bạo là thành lập một cơ sở sinh hoạt không những cho riêng câu lạc bộ mà còn cho cộng đồng Việt Nam nữa. Cơ sở này được đặt tên là Trung tâm Văn hóa Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn hay còn được gọi là nhà Việt Nam. Do đó vào ngày 8 tháng 7 năm 2005, câu lạc bộ đã tổ chức một buổi dạ tiệc, dạ vũ nhân kỷ niệm 5 năm ngày thành lập câu lạc bộ đồng thời gây quỹ để xây dựng Nhà Việt Nam.

Sau 4 năm vận động, gây quỹ và vượt qua nhiều khĩ khăn, nhà Việt Nam, đã được khánh thành vào ngày 3 tháng 10 năm 2009 tại thành phố Annandale, quận Fairfax, miền bắc bang Virginia.

Bà Lê Thị Nhị, phó chủ tịch câu lạc bộ kể lại quá trình mua đất, mua nhà để thành lập Nhà Việt Nam:

“Hỏi nhà băng mượn tiền để mua cũng không được suôn sẻ vì nhà băng nói hội mình không có lợi tức thường xuyên nên không cho mượn tiền, phải nhờ người đứng tên để mua được một căn nhà khá đẹp và khá rộng rãi có thể sinh hoạt được.”

Tuy nhiên vì nhà Việt Nam nằm trong một khu vực dân cư nên sau nhiều lần sinh hoạt, những nhà lân cận đã khiếu nại lên chính quyền địa phương nên Nhà Việt Nam đã phải dời đến địa điểm mới tại thành phố Falls Church, cách trung tâm Eden, khu chợ của người Việt Nam, chưa đến một kilômét.
Địa điểm mới này của nhà Việt Nam hiện là nơi sinh hoạt thường xuyên của Câu lạc bộ Văn học Nghệ thuật vùng Hoa Thịnh Đốn, Trường Việt Ngữ Thăng Long và Truyền hình Việt Mỹ VATV. Đây chỉ là nơi sinh hoạt tạm của câu lạc bộ vì phải thuê mướn cơ sở này.

Anh Hoàng Vi Kha, thư ký của câu lạc bộ hy vọng câu lạc bộ sẽ có đủ tiền để mua một trụ sở ổn định bằng nhiều hoạt động gây quỹ:

“Trong suốt thời gian 10 năm qua, Câu lạc bộ Văn học Nghệ thuật đã tổ chức một số buổi gây quỹ qua hình thức văn nghệ hay những bữa cơm. Đồng bào trong vùng cũng ủng hộ rất nhiệt tình nhưng tiền đóng góp chưa đủ để mua được một căn nhà tại địa điểm thuận lợi không quá xa. Nhưng không quá xa thì giá nhà lại quá mắc. Thành ra hội vẫn tiếp tục kêu gọi và tháng 12 này sẽ có một buổi sinh hoạt văn nghệ và có thể trong buổi đó, chúng tôi sẽ trình bày rõ ràng hơn để đồng bào có thể hiểu và tiếp tay thực hiện ước mơ đó.”

Tuy là một câu lạc bộ được thành lập với mục đích bảo tồn và phát triển văn học nghệ thuật dân tộc những câu lạc bộ còn có những hoạt động xã hội, từ thiện, trong đó có việc giúp đỡ các văn nghệ sĩ tại Việt Nam.

Nhà thơ Hoàng Song Liêm cho biết:

“Gửi tiền cho các ông bạn nghệ sĩ già như ông Hoàng Giác, ông Nguyễn Văn Tí chẳng hạn.”

Anh Hoàng Đức Long, thủ quỹ của Câu lạc bộ Văn học Nghệ thuật nói đến những hoạt động xã hội của câu lạc bộ:

“Hiện tại anh em làm những việc như nuôi người già, người vô gia cư, cứ hàng tháng đi một lần, tự gom tiền, tự mua thức ăn để giúp những người này. Tháng 10, 11, 12, anh em cũng khởi động chương trình quyên gạo cho những trẻ em thiếu dinh dưỡng toàn thế giới. Hàng tuần anh em đi xin tiền đồng bào. Tạo công việc cho anh em làm, từ đó kêu gọi phụ huynh học sinh cho con em tham gia với thanh thiếu niên.”

Nguyệt san Kỷ Nguyên Mới do nhà văn nhạc sĩ Nguyễn Đức Nam làm chủ nhiệm và
trang mạng của nguyệt san là phương tiện truyền thông của câu lạc bộ nhằm phổ biến tin tức về văn học nghệ thuật và đời sống của Cộng đồng Việt Nam trong vùng.

Ngoài ra câu lạc bộ cũng có Tủ sách Tiếng Quê Hương do nhà văn Uyên Thao phụ trách để ấn hành những tác phẩm của các hội viên và những tác phẩm có giá trị của những tác giả không phải là hội viên của Câu Lạc Bộ.
Anh Hoàng Vi Kha giải thích thêm:

“Tủ sách Tiếng Quê Hương là một phương tiện để giúp những nhà văn, nhà thơ, những tác giả có ý định muốn in ấn sách và giới thiệu tác phẩm của mình. Tủ sách Tiếng Quê Hương sẽ đứng ra giúp đỡ trong việc trình bày những cuốn sách đó và tổ chức những buổi ra mắt sách cho tác giả ấy.”

Đối với chiều hướng sinh hoạt trong tương lai của Câu lạc bộ Văn học Nghệ thuật, nhà thơ Hoàng Song Liêm cho biết:

“Chúng tôi cũng có ý hướng bắt đầu chuyển sang thế hệ sắp tới trong đó có những người trẻ hơn như anh Hoàng Đức Long và anh trẻ nữa là anh Hoàng Vi Kha. Ngay cả nhà Việt Nam cũng đã hướng đến chuyện như là tổ chức dạy tiếng Việt, dạy computer chứ không riêng chuyện văn học nghệ thuật mà thôi.”

Anh Hoàng Vi Kha đề cập đến chương trình hoạt động tương lai của Câu lạc bộ Văn học Nghệ thuật.
“Tương lai trước mắt hội sẽ có một buổi sinh hoạt mang tính dân tộc định làm vào dịp Tết năm nay nhưng không kịp do đó có thể làm vào mùa hè tức là tổ chức một hội chợ văn hóa Việt Nam phối hợp với những hội đoàn ở đây để quảng bá văn hóa Việt Nam cho người bản xứ và thu hút thế hệ trẻ tiếp nối vì bây giờ các cụ lớn tuổi hết rồi như cụ Hà Bỉnh Trung chẳng hạn đến một lúc sẽ không còn có thể quán xuyến được những công việc của hội. Đó là mục đích gần, mục đích hơi xa hơn tí là hội vẫn tiếp tục mong được sự thông cảm và đóng góp của quý đồng hương để cùng nhau thực hiện được một trung tâm sinh hoạt của người Việt có được một thư viện, một phòng triển lãm tranh mà còn có đủ phòng ốc cho những sinh hoạt khác của các hội đoàn để khỏi phải thuê mướn trung tâm của những cộng đồng bạn.”

Chuyên mục Sinh hoạt Cộng đồng Việt Nam vùng Washington xin được kết thúc ở đây. Chúng tôi ước mong được đón nhận những tin tức về sinh hoạt cộng đồng từ những hội đoàn, những tổ chức kinh tế, xã hội, văn hóa và từ thiện cũng như của các cá nhân thuộc Washington D.C và vùng phụ cận. Xin gởi e-mail đến địa chỉ vietnamese@voanews.com với tiêu đề gởi sinh hoạt cộng đồng vùng Washington. Hà Vũ sẽ liên hệ với quý vị.

Những Cái ‘Nhất’ Của Trung Quốc
Nguyễn Xuân Nghĩa & Việt Long RFA
...Họ sẽ nhìn Việt Nam như một quận huyện và coi việc thôn tính Việt Nam là phải đạo...
Tiếp tục loạt bài tổng kết về kinh tế Trung Quốc, kỳ này, Diễn đàn Kinh tế xin phân tích những cái "nhất" của Trung Quốc qua cuộc trao đổi cùng nhà tư vấn kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa. Trong những cái nhất đó, có nhiều cái khá bất ngờ như quý thính giả có thể nghe qua phần thực hiện của Việt Long sau đây.
Việt Long: Xin kính chào ông Nguyễn Xuân Nghĩa. Thưa ông, như đã hẹn trong chương trình tuần trước, kỳ này chúng tôi xin đề cập tới một số thành tựu của nền kinh tế Trung Quốc mà Việt Nam lại có thể coi là một mô hình mẫu mực. Thí dụ như có tốc độ tăng trưởng cao nhất, lượng xuất khẩu nhiều nhất hay một khối dự trữ dồi dào nhất. Ông nghĩ sao về những cái "nhất" này?
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Chúng ta sẽ lần lượt nói đến những cái nhất của Trung Quốc nhưng khi bàn về chuyện nhất nhì thì đã hàm ý so sánh nên trước đó mình cần xác định lại nội dung để có nền tảng so sánh hay đối chiếu trung thực hơn.
- Trước hết, xin nói về tổng trị giá sản xuất phụ trội của một nền kinh tế trong một năm, gọi là Tổng sản lượng Nội địa và viết tắt là GDP. Không trở lại hồ sơ thống kê mà ta đề cập kỳ trước để nhắc tới sự thiếu khả tín của thổng kê Trung Quốc, người ta có thể tính ra GDP bằng bạc mặt, là mệnh giá, hoặc bằng sức mua của đồng bạc theo phương pháp tỷ giá mãi lực gọi là PPP.
- Nói về mệnh giá thì kinh tế Trung Quốc vượt qua kinh tế Nhật Bản từ tháng Tám vừa rồi để là nền kinh tế thứ nhì thế giới sau Hoa Kỳ. Thật ra, nếu tính bằng tỷ giá sức mua PPP thì kinh tế Trung Quốc đã vượt Nhật Bản từ cả chục năm trước vì một đô la tại Trung Quốc mua được nhiều hàng hóa hơn cùng một đồng bạc đó ở tại Nhật. Dù sao, khi so sánh thì ta cũng không quên dân số Trung Quốc là một tỷ 330 triệu người, hơn gấp 10 nước Nhật chỉ có 127 triệu, nôm na là một người Nhật sản xuất gấp 10 người Tầu.
Việt Long: Tức là nếu tính bình quân sản lượng một đầu người thì Trung Quốc còn thua xa Nhật hay nền kinh tế đứng hàng thứ tư sau Mỹ, Tầu, Nhật là kinh tế của nước Đức, chỉ có dân số là 82 triệu người?
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Thưa đúng vậy, nếu tính ra sản lượng một đầu người thì Trung Quốc chỉ đứng hàng thứ 93, còn nếu tính theo lợi tức bình quân thì còn là một xứ nghèo. Nếu tính đến năng suất, như bình quân một người trong một giờ sản xuất được bao nhiêu thì Trung Quốc lọt sổ. Tính theo cách này thì năng suất một người dân Trung Quốc chỉ bằng 3% của dân Mỹ, họ cầy một tháng mới bằng dân Mỹ làm một ngày.
- Tuy nhiên, và đây là khía cạnh khác, khái niệm Tổng sản lượng GDP chỉ có ý nghĩa về lượng chứ không về phẩm. Nói về phẩm chất của sự tăng trưởng thì để gia tăng sản xuất Trung Quốc bị tốn kém rất nhiều mà không tính ra được. Thí dụ dễ hiểu nhất là tốn kém về môi sinh, môi trường sinh sống bị ô nhiễm, khiến các đời sau phải trả.
- Để đạt mức tăng trưởng này, Trung Quốc có một cái nhất trong các nền kinh tế lớn trên thế giới, là ô nhiễm nhất. Hoặc có vụ kẹt xe dài nhất thế giới hồi cuối tháng Tám vừa qua, dài tới trăm cây số, từ Bắc Kinh tới Nội Mông, vì các doanh nghiệp địa phương bất chấp lệnh cấm mà cứ khai thác than đá lậu và nườm nượp chở than trên xa lộ. Điều ấy cho thấy khả năng quản lý rất kém và hạ tầng vận tải rất tồi của xứ này. 
- Một thí dụ khác về phẩm chất là tính công bằng của đà tăng trưởng. Do địa dư hình thể lẫn chính sách phát triển, kinh tế Trung Quốc thuộc vào loại bất công nhất Đông Á với dị biệt về lợi tức giữa các thành phần dân cư hay địa phương chẳng những đã quá cao mà ngày càng đào sâu. Xin nói thêm là khác biệt về địa phương tại Trung Quốc còn cao hơn giữa các tiểu bang Hoa Kỳ và các nước Âu Châu, giữa các nước giàu nhất và nghèo nhất trong 27 quốc gia của Liên hiệp Âu châu.
- Và đấy là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng về chính trị vì Trung Quốc là xứ thống nhất mà có ba nền kinh tế khác nhau và dù có chế độ chính trị độc đảng thì các đảng viên lại không nhìn cùng một hướng và có những mục tiêu khác biệt nên đà tăng trưởng này sẽ không bền vững. Chúng ta sẽ còn trở lại hiện tượng tôi gọi là "nhất quốc tam kinh" đó.
Việt Long: Dù sao, Trung Quốc cũng có đà tăng trưởng hiện được coi là cao nhất thế giới chứ?
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Thưa đúng như vậy nếu ta quên mất Nhật Bản, Đài Loan hay Nam Hàn đã từng có đà tăng trưởng rồng cọp như vậy từ nửa thế kỷ trước, lại có công bằng xã hội hơn.
- Nói về đà tăng trưởng mạnh yếu thì ta cũng nên nhớ tới điểm khởi phát, là nền tảng ban đầu khi kinh tế cất cánh vào hình thái công nghiệp. Vào giai đoạn khởi phát đó thì các nền kinh tế chuyển hướng đều có thể đạt tốc độ rất cao, là điều chúng ta sẽ thấy tại Ấn Độ, với nền kinh tế sẽ có tốc độ nay mai vượt qua Trung Quốc. Nói cho đơn giản mà dễ hiểu, có tốc độ tăng trưởng cao nhất thế giới hiện nay chính là kinh tế... Afghanistan đang bị chiến tranh, còn cao hơn Ethiopia hay Azerbaijian, rồi mới tới Trung Quốc!
- Chuyện thứ hai là một khía cạnh chúng ta đã trình bày nhiều lần từ năm ngoái mà tôi xin nhắc lại, đó là nền kinh tế tôi gọi là "đi xe đạp" của Trung Quốc vì nếu lăn bánh chậm thì dễ đổ!
- Cụ thể thì lãnh đạo xứ này đề ra chỉ tiêu chiến lược là phải tăng trưởng tối thiểu là 8% để còn tạo ra việc làm. Thấp hơn nữa là sẽ bị nguy cơ động loạn. Kinh tế Trung Quốc đang có đà tăng trưởng là hơn 9% và lại còn bị nguy cơ lạm phát, mà nặng chừng nào thì có lẽ chính lãnh đạo xứ này cũng không tính được vì kỹ thuật thống kê khá lệch lạc của họ. Bây giờ vì nguy cơ lạm phát đó, Bắc Kinh phải hạn chế bớt khối tín dụng bơm vào kinh tế, qua việc tăng lãi suất hay mức dự trữ pháp định hoặc hạn ngạch cung cấp tín dụng.
- Nhưng, vì rủi ro xe mà lăn bánh chậm thì sẽ đổ nên lãnh đạo mới lúng túng. Tin tuần qua cho thấy xứ này lại không giảm chỉ tiêu tín dụng cho năm tới, vẫn ở mức bảy ngàn tỷ 500 triệu đồng Nguyên như năm nay. Năm tới là năm mà Trung Quốc chuẩn bị Đại hội đảng cho khóa 18 vào năm 2012, có thể vì vậy mà họ không dám đạp thắng và cứ tống ga cho xe chạy nhanh hơn. Điều ấy cho thấy tình trạng tranh luận gay go trong nội bộ và thế hệ lãnh đạo thứ năm, của những ông Tập Cận Bình, Lý Khắc Cường hay Bạc Hy Lai sẽ tiếp nhận một di sản kinh tế đầy bất trắc là khó hạ cánh an toàn. Có khi cỗ xe bị lật hay bong bóng đầu tư sẽ bể, là điều nhiều trung tâm nghiên cứu về đầu tư đã dự báo ngay cho năm tới.
Việt Long: Nhưng dù sao thì kinh tế Trung Quốc vẫn đứng nhất về khả năng xuất khẩu với 1.200 tỷ đô la, nhờ đó, xứ này có khối dự trữ ngoại tệ lớn nhất là hơn 2.600 tỷ đô la để là chủ nợ lớn nhất của Mỹ với khoảng 900 tỷ đô la Công khố phiếu Hoa Kỳ. Ông có đồng ý như vậy không?
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Tôi rất đồng ý về mấy cái nhất đó của Trung Quốc, nhưng trong chuyện này ta có ít ra ba vấn đề.
- Thứ nhất về là khả năng xuất khẩu. Trung Quốc quả là bán hàng nhiều nhất, theo Tổ chức Thương mại Thế giới WTO, năm ngoái xứ này xuất khẩu 1.200 tỷ đô la như ông nói, còn cao hơn con số 1.159 tỷ đô la của Đức là nước đứng hạng thứ hai. Nhưng dân số Đức chỉ có 82 triệu so với một tỷ 300 triệu của Trung Quốc. Còn về hàm lượng xuất khẩu, tức là trị giá kinh tế, thì bán ra một phi cơ tất nhiên có lợi hơn tổng số hàng hóa có thể chất vào máy bay đó. Và tới 60% số xuất khẩu này của Trung Quốc lại do các tập đoàn đa quốc Tây phương, chủ yếu là của Mỹ, bày ra cho doanh nghiệp Hoa lục và phần lời lớn nhất thì các doanh nghiệp này thu được.
- Vấn đề thứ hai là khối dự trữ ngoại tệ vĩ đại của xứ này. Con số ấy cho thấy khả năng bóc lột sức dân của lãnh đạo vì ngoại tệ thu vào thì nhà nước nắm lấy để thao túng thế giới và cho dân hưởng rất ít vì ấn định tỷ giá hối đoái quá thấp và vì chính sách đông lạnh tiền tệ khi thu vào một lượng ngoại tệ rất lớn mà không bơm ra một đối giá tương xứng bằng nội tệ vì sợ bị lạm phát.
Việt Long: Nhưng ông trả lời sao về việc Trung Quốc đang là một chủ nợ lớn nhất của Mỹ?
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Tôi không dám nói là chính quyền hay ai đó tại Hoa Kỳ có ẩn ý khi cứ nêu ra sự kiện Trung Quốc là chủ nợ của Mỹ. Có thể để Bắc Kinh tưởng bở, như Nhật Bản đã từng là chủ nợ và chủ đầu tư mạnh nhất tại Hoa Kỳ hơn hai chục năm trước. Sau đó là tanh bành!
- Tôi xin nêu ngược vấn đề vì làm kinh tế là phải thấu hiểu tâm lý mà cũng phải lạnh lùng nhìn vào thực tế. Trung Quốc có 2.600 tỷ Mỹ kim dự trữ, sao không đầu tư tài sản đó để phát triển xứ sở lạc hậu của mình? Vì họ thấy không có lợi bằng, là một chuyện rất đáng nói.
- Thứ nữa, nếu muốn tài sản đó khỏi mất giá thì phải đầu tư, mà đầu tư vào cái gì, ở nơi đâu thì có lợi và an toàn nhất? Suy đi tính lại thì chỉ có trị trường trái phiếu Mỹ là nơi an toàn vì có mức lưu hoạt cao nhờ dễ chuyển ra tiền mặt. Thị trường vay mượn tiền bạc của Mỹ chỉ thua Nhật mà an toàn hơn vì thật ra vay mượn ít hơn Nhật và có sản lượng kinh tế lớn hơn gấp đôi. Thực tế thì thị trường trái phiếu Mỹ lớn hơn tổng số của năm thị trường đứng sau Hoa Kỳ và có thể tiếp nhận cả trăm tỷ đô la vào ra mỗi ngày mỗi giờ mà không bị chấn động. Nếu không đổi dự trữ ra đô la để đầu tư vào Mỹ thì Bắc Kinh phải đổi qua đồng Euro, đồng Bảng Anh hay Phật lăng Thụy Sĩ, v.v... mà những đồng tiền đó lại không có khả năng giao hoán hay trao đổi phổ biền bằng đồng đô la.
Việt Long: Xin hỏi ngay một câu thưa ông, Trung Quốc cũng có thể giữ tài sản này dưới dạng quý kim như vàng chứ?
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Quả là Bắc Kinh có thể đổi ra vàng và thực ra thừa sức mua vào tổng số sản lượng vàng một năm của thế giới, là khoảng 80 triệu troy ounce. Nhưng một quyết định như vậy sẽ đánh sụp thị trường trái phiếu thế giới và thổi giá vàng lên trời, làm ngoại thương toàn cầu - trong đó có xuất khẩu của Trung Quốc - bị chấn động và thiệt hại!
- Sau cùng ta cũng nên nhường lời cho người trong cuộc. Đầu năm ngoái và giữa năm nay, các giới chức có thẩm quyền về ngân hàng của Trung Quốc có phát biểu rằng "suy đi tính lại và dù có ghét Mỹ thì cũng chẳng có cái gì hơn Công phố phiếu Mỹ!" Bây giờ có muốn gây khốn cho Mỹ bằng cách bán tháo Công khố phiếu Hoa Kỳ thì Trung Quốc bị thiệt trước tiên vì tài sản mà họ tồn trữ dưới dạng Công khố phiếu Mỹ sẽ mất giá trước tiên. Ta nên nhớ tới một quy luật phũ phàng là "nếu tôi nợ ngân hàng một triệu đô la thì khoản nợ đó là nỗi lo của tôi, nhưng khi tôi nợ trăm triệu hay cả tỷ thì khoản nợ đó là vấn đề của ngân hàng chủ nợ!"
- Tựu trung, nói cho nôm na thì Trung Quốc nhờ doanh nghiệp Mỹ cò mồi chỉ chiêu để xuất khẩu, được bao nhiêu tiền thì lại cho Mỹ vay để Mỹ tiếp tục mua hàng của mình hầu còn tạo ra công ăn việc làm và tránh động loạn xã hội. Như vậy, Trung Quốc cũng lệ thuộc vào kinh tế Mỹ, mà ít dám nói ra vì cái thuộc tính khoa trương nói phét của nền văn hoá Trung Hoa.
Việt Long: Quý thính giả đang theo dõi cuộc trao đổi của Diễn đàn Kinh tế với chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa về những cái nhất của nền kinh tế Trung Quốc. Câu hỏi cuối thưa ông. Ông nêu ra nhiều mặt trái về những cái nhất của kinh tế Trung Quốc với sự hoài nghi rõ rệt. Khách quan mà nói, ông có thấy gì tương đối tích cực từ Trung Quốc không?
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Trong kinh tế thì không thể có sự chủ quan hay ác cảm, thiên kiến. Cho nên ta cần tỉnh táo nhìn ra sự thật về Trung Quốc để khỏi bị bất ngờ khi xứ này có loạn.
- Về câu hỏi sau cùng; "Có gì tương đối tốt đẹp từ Trung Quốc?" thì tôi xin nói ngay: ưu thế của xứ này là đông dân. Trong 25 năm qua, sĩ số sinh viên Trung Quốc vào đại học đã tăng gấp đôi! Xứ này sẽ không thiếu nhân tài, có cả trăm triệu người như vậy. Và thành phần này lại được giáo dục để tôn sùng chủ nghĩa Đại Hán kết hợp với lý luận cộng sản về quyền lực tối cao nhà nước. Họ sẽ nhìn Việt Nam như một quận huyện và coi việc thôn tính Việt Nam là phải đạo và tất yếu!
Việt Long: Xin cảm tạ ông Nguyễn Xuân Nghĩa và xin hẹn quý thính giả kỳ tới trong loạt bài tổng kết kinh tế này.
 NGUYỄN XUÂN NGHĨA & VIỆT LONG RFA

Quốc Gia Nghĩa Tử - tấm lòng của những đứa con
LTS: Bài viết dưới đây được tác giả Nguyễn Khoa Thái Anh gởi đến tòa soạn từ Sài Gòn. Ðồng tác giả của bài ghi chép là cô Anh Anh, một cựu học sinh Quốc Gia Nghĩa Tử khóa 1974, có thân phụ là cựu sĩ quan Võ Bị Ðà Lạt khóa 11. Xin trân trọng gởi đến độc giả.
Ðiện thoại của Kim Tiếng reo mấy tiếng đục và khô khốc. Bỏ đũa, chị tìm lấy cái phone trong ví và áp lên tai. Ngồi kề bên, tôi chỉ nghe loáng thoáng, tiếng được, tiếng mất:
Khi Kim Tuyến bỏ điện thoại xuống, chúng tôi vỡ lẽ: Ông Cửu, người đàn ông duy nhất trong số bảy phụ huynh thuộc nhóm Quốc Gia Nghĩa Tử mà chúng tôi đi thăm và ủy lạo một tuần trước đây, đã từ trần.
Ông Nguyễn Văn Cửu, 83 tuổi, thuộc binh chủng Nhảy Dù, là thương phế binh từ năm 1957, vĩnh viễn ra đi lúc 12 giờ trưa Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010. Ông là thân phụ của cô Minh trong nhóm Quốc Gia Nghĩa Tử. Minh đang học lớp 10 vào thời điểm 1975, khi miền Nam thất thủ.
Còn nhớ, lần đi thăm bác Cửu tuần trước, một thành viên trong nhóm, là chị Thanh Nga, còn thưa: “Thưa bác, chúng cháu còn đi thăm những quả phụ khác, xin phép được tạm biệt bác, hẹn gặp lại bác năm sau...”
Bác Cửu trả lời: “Cám ơn các anh chị đến thăm và giúp đỡ gia đình chúng tôi. Năm sau, khi về đây, tôi sẽ không còn đây để gặp lại anh chị đâu...”
Không ngờ, câu nói bình thản của ông đã trở thành lời tiên tri, báo trước sự ra đi - lời giã từ cõi đời, mà đối với ông, có lẽ quá khắc nghiệt.
***
Tôi nhận lời theo một nhóm các anh chị, vốn là cựu học sinh Quốc Gia Nghĩa Tử, đi thăm các bà mẹ Quốc Gia Nghĩa Tử, hiện còn sống tại Việt Nam, vào đầu tháng 10 vừa rồi.
Một trong những người tổ chức là chị Phạm Thanh Nga, xuất thân từ một cô bé nhà nghèo, đi bán vé số ở Sài Gòn, cha là lính Biệt Ðộng Quân VNCH, thuộc Sư Ðoàn 37, bị thương trong trận đánh Quảng Trị năm 1966. Thanh Nga vượt biên sang Mỹ năm 1982, làm ăn thành công phát đạt ở San José, và hay về Việt Nam làm thiện nguyện.
Ba năm trước, Phạm Thanh Nga khởi xướng chương trình đi thăm viếng và ủy lạo các bà quả phụ tử sĩ Quốc Gia Nghĩa Tử, đang sống trong hoàn cảnh bệnh tật và nghèo khó. Và các chuyến viếng thăm như vậy trở thành thông lệ.
Chuyến đi sáng ngày 4 tháng 10 là chuyến thăm viếng thứ tư. Chúng tôi khởi hành khoảng 9 giờ sáng từ khách sạn Thanh Nga trú ngụ ở quận 1. Nhóm gồm 6 người; ba người từ hải ngoại về thăm quê nhà, gồm chị Thái Hà, Phạm Thanh Nga (Quốc Gia Nghĩa Tử khóa '75) và tôi; 3 người kia là dân ở Sài Gòn.
Tuy Thanh Nga là trưởng nhóm, người chủ xướng và đóng góp chính về mặt tài chánh, là cô Anh Anh (QGNT khóa '74, thân phụ là cựu sĩ quan Võ Bị Ðà Lạt khóa 11, từ trần 1957). Những người trong nhóm còn có Trần Quý Hoan, QGNT '75, cô Kim Tiếng, QGNT '75, đều là học sinh kỳ cựu của QGNT.
Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2010, chúng tôi khởi hành thăm viếng các gia đình Quốc Gia Nghĩa Tử ở Sài Gòn và vùng ven đô, gồm:
1. Bà Phạm Thị Phấn, 81 tuổi, (thân mẫu của anh Ðàm Quang Chung, QGNT '74, mất tháng 9, 2009), hiện ngụ tại phường 1, quận 10. Thân phụ của anh Chung là ông Ðàm Quang Phục, Sư Ðoàn 22 Bộ Binh, tử trận năm 1970 tại chiến trường Darkto.
2. Bà Nguyễn Thị Vợi, 78 tuổi; mẹ của Hồ Thị Ngọc Lang, QGNT '75, ngụ tại khu tạm cư thuộc Quận Sáu, Sài Gòn. Thân phụ chị Ngọc Lang là ông Hồ Văn Bê, Ðịa Phương Quân, tử trận, mất xác tại chiến trường U Minh Hạ 1962, năm 31 tuổi.
3. Bà Hoàng Thị Hoa, 78 tuổi; mẹ của Nguyễn Thị Kim Hương QGNT '75, cư ngụ tại bờ kè Nhiêu Lộc, quận 3, Sài Gòn. Thân phụ của Kim Hương là ông Trần Văn Dung, thuộc Biệt đội cảnh vệ liên đoàn phòng vệ phủ Tổng Thống Ngô Ðình Diệm tại Blao (Bảo Lộc), tử trận khi đang thi hành công vụ năm 1960.
4. Bà Lê Thị Hai, 87 tuổi, thân mẫu của Tống Kim Sơn, QGNT '71, cư ngụ tại quận 10, Sài Gòn. Thân phụ của Tống Kim Sơn là ông Tống Từ Vân, binh chủng Bộ Binh, tử trận năm 31 tuổi tại chiến trường chiến khu D, trận Phước Thành, năm 1961.
5. Bà Trương Thị Bảy, 84 tuổi; thân mẫu của Nguyễn Thị Bích Thủy, QGNT '75, cư ngụ tại quận Gò Vấp, Sài Gòn. Thân phụ của Bích Thủy là ông Nguyễn Văn Ðức, Trung Sĩ Biệt Ðộng Quân, tử trận chiến trường Pleiku “Mùa Hè Ðỏ Lửa” 1972.
6. Ông Nguyễn Văn Cửu, 83 tuổi; vừa qua đời ngày 11 tháng 12, 2010, vợ là bà Nguyễn Thị Hợp, 82 tuổi; thân phụ mẫu của bạn Nguyễn Thị Minh, QGNT '75, cư ngụ tại quận Tân Bình, Sài Gòn.
7. Bà Phạm Thị Tươi, 83 tuổi, thân mẫu chị Nguyễn Thị Cúc, QGNT '71 (chị Cúc bị bệnh nhân tâm thần suốt 35 năm nay), cư ngụ tại quận Bình Thạnh, Sài Gòn.
8. Bà Ðoàn Thị Ðăng, 79 tuổi, thân mẫu của Nguyễn Thị Tin, QGNT '71. Thân phụ của chị Tin là ông Nguyễn Quý, biệt đội cận vệ phủ Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, tử trận khi bảo vệ phủ tống thống trong cuộc đảo chánh 1960. Gia đình bà Ðăng cư ngụ tại huyện Hóc Môn, Sài Gòn.
9. Bà Trần Thị Ra, 80 tuổi, thân mẫu của Cao Bảo Trị, QGNT '74, hiện cư ngụ tại huyện Thống Nhất, Ðồng Nai. Thân phụ Cao Bảo Trị là ông Cao Văn Nuôi, 80 tuổi, thương binh chiến trường Ðông Dương, 1959.
10. Bà Nguyễn Thị Sàn, 78 tuổi, thân mẫu của Nguyễn Thị Hai, hiện cư ngụ tại quận Thanh Khê, Ðà Nẵng.
***
Chiếc xe chở những người con của Quốc Gia Nghĩa Tử, và các bạn hữu, tiến vào đường Trần Bình Trọng “nối dài,” vốn là con hẻm trong khu tạm cư của người Việt chạy loạn từ Cambodia về năm 1972. Ðây là khu “nhà ổ chuột,” dân cư đa phần là dân lao động phổ thông, thu gom ve chai, bán than, chạy xe ôm, làm nhân công, hoặc “mua gánh bán bưng...”
Xe đỗ ngoài đầu hẻm, chúng tôi rảo bước vào con hẻm nhỏ hơn nữa để đến dịa chỉ đầu tiên: Thăm bà Phạm Thị Phấn.
Mẹ Phấn có 12 người con, 2 người chết khi còn nhỏ, con cả là Ðàm Quang Huỳnh tử trận trong chiến trường Bình Long 1972. Mẹ có 3 người học trường Quốc Gia Nghĩa Tử, gồm Ðàm Quang Chung (khóa 74), Ðàm Quang Mai (khóa 75 kỹ thuật), Ðàm Quang Dũng (khóa 75). Ngoài ra còn có Ðàm Quang Hưng là Thiếu Sinh Quân.
Con gái thứ tám của mẹ Phấn là Ðàm Thị Tuyết Nhung, bị sốt bại liệt từ năm 8 tuổi, nay đã 49 tuổi, chỉ có thể lê lết trong nhà. Mẹ Phấn, với gánh ve chai trên vai, ròng rã khắp hang cùng, góc hẻm suốt hơn 30 năm để nuôi 9 đứa con ăn học và trưởng thành. Mẹ ngã quị năm 2007, tai biến làm mẹ bị liệt nửa thân dưới, nằm một chỗ, không thể xê dịch, không còn đi lại được. Anh Ðàm Quang Chung là giáo viên, nghỉ hưu sớm vì không đủ sức lao động. Anh ở nhà chăm sóc cho mẹ và em gái.
Ðời sống chật vật, túng bấn, Ðàm Quang Chung từ trần sau một cơn tai biến mạch máu não tháng 9, 2009. Ðàm Thị Tuyết Ðông là con gái út của mẹ Phấn, đã phải nghỉ việc tại nhà máy may công nghiệp, ở nhà chăm sóc cho mẹ. Căn nhà nhỏ lụp xụp lại là nơi tá túc của gia đình 9 người: Mẹ Phấn, vợ chồng anh Ðàm Quang Mai và 2 con cùng vợ chồng Ðàm Tuyết Ðông và 2 con.
Chúng tôi bước vào một khung cửa hẹp chừng 0.7 mét. Diện tích căn nhà chừng 15 m vuông, chật hẹp và thấp vì phải cơi nới thêm gác gỗ mới đủ chỗ cho 9 con người chung sống. Mẹ Phấn nằm trên ghế bố, xanh xao, mệt mỏi. Tuyết Nhung ngồi bệt ở một góc nhà, lúng túng nhìn đám người chúng tôi đang lao xao tiến vào. Tuyết Ðông nhanh nhảu mời khách vào nhà.
Không đủ chỗ ngồi, tất cả xúm quanh nơi mẹ nằm. Tôi chào mẹ, trình bày lý do đến nhà, tôi lại giới thiệu với các bạn tôi về hoàn cảnh của mẹ và gia đình người bạn quá cố khóa '74 của chúng tôi. Thanh Nga và Thái Hà xúc động, ghé sát bên mẹ hỏi thăm sức khỏe. Thái Hà trìu mến trao đến mẹ món quà nhỏ, là lòng tri ơn của những đứa con Quốc Gia Nghĩa Tử, một chút an ủi, chia sẻ những lo âu, khó khăn mà mẹ đã nặng mang suốt một đời quả phụ.
Mẹ Phấn run giọng nói lời cảm ơn, cố kìm nén xúc động. Thanh Nga, Thái Anh và Thái Hà, có lẽ vì là lần đầu tiên đối diện với hoàn cảnh thực tế của một bà mẹ Quốc Gia Nghĩa Tử, nên đã không dấu được sự xúc động. Tất cả rảo bước ra xe, không nói lời nào.

·         Danluan  

Bài mới




Error 200 Server too busy.

Server too busy.

Guru Meditation:

XID: 751392152
Varnish





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét