Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011

BIỂN ĐÔNG : QUÂN BÀI LẬT NGỬA
Hoàng Thanh Trúc
Ngày 7/08/ 2011 Bộ Quốc phòng Trung Quốc điều động quân đội “Lưỡng Quảng” tổ chức tập trận dọc đường biên đối diện với một số tỉnh phía Bắc của Việt Nam, một nước gọi là anh em “CS/XHCN” truyền thống với TQ.
Trung quốc có chung đường biên giới với hơn mười quốc gia khác nhau – Nhưng sao không là Tân Cương đang bất ổn, đối diện bên kia là Liên Xô, sao không là Nam Tây Tạng, đang canh chừng biên giới với Ấn Độ, sao không là sa mạc Gobi (Ngoại Mông) đang giằng co với Mông Cổ, mà lại áp sát biên giới Việt Nam  ?
 Sự kiện này hiếm thấy ở các nước có cùng biên giới, có chung các hiệp ước hửu nghị trong thời bình . Những cuộc điều binh bất thường (dù Trung Quốc nói đây chỉ là hoạt động hàng năm ) , theo thông lệ quốc tế là động thái quân sự nhạy cảm thường phải được thông báo và đồng thuận với quốc gia láng giềng trước khi nó diển ra , đó là mặc định tất yếu trong qui tắc ứng xử ngoại giao vì trách nhiệm với hòa bình thế giới, Việt Nam chỉ biết được điều này khi tiếng xích chiến xa TQ rầm rập sát nách biên giới mình – Nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng oanh vàng thỏ thẻ phản đối từ mỏ vẹt Phương Nga, phát ngôn viên bộ ngoại giao VN ?? mà đây là phản xạ khôn ngoan thường thấy ở những trường hợp như thế trong đối ngoại song phương  ?? .
Dưới mắt những chiến lược gia ,những nhà bình luận thời sự Châu Á thì động thái ấy của TQ không hề bình thường chút nào khi mà “tàu sân bay dầu khí” (  nhật báo  Mainichi Nhật Bản gọi như vậy ) ám chỉ giàn khoan dầu trên biển “Hải dương 981” một công trình hiện đại khổng lồ của TQ sau khi hoàn tất thời gian hoạt động thử nghiệm đang chuẩn bị để được lai dắt vào biển Đông ở cuối thu hay đầu đông 2011. Trong khi đó, trước việt chính phủ Philippines giới thiệu với các công ty quốc tế 15 gói thầu thăm dò khai thác dầu khí trị giá 7 tỷ usd trên thềm lãnh hải nước mình và tổng thống Phi cũng sữa soạn viếng thăm TQ theo lời mời của CT/Hồ Cẩm Đào thì truyền thông Trung Quốc lại một lần nữa cảnh báo "một số nước" liên quan tranh chấp chủ quyền với mình tại Biển Đông rằng : “ Đây là lãnh thổ truyền thống của Trung Quốc. Bất cứ quốc gia nào có sự nhìn nhận chiến lược sai lầm về chủ đề này chắc chắn sẽ phải trả giá đắt." – Người ta buộc phải tự hỏi : Trung Quốc dựa vào đâu để tiếp tục ngạo mạn thái quá như thế ? .
Mỹ và cả châu Âu đang khổ sở vì lạm phát,nợ công tăng cao, kinh tế suy thoái phải dè sẻn, cắt giảm mọi chi tiêu thì Trung Quốc đang thặng dư dự trữ hơn 3000 tỷ usd . Ngân sách quốc phòng tăng hai con số % trong chục năm liền, 2011 là hàng trăm tỷ usd ( 160 tỷ Bộ quốc phòng Mỹ đánh giá ) . Từ một anh nghèo đói khố rách áo ôm thoáng chốc thành kẻ lắm tiền, vũ khí lận lưng thường hay tự mản, và càng tự đại hơn khi xung quanh có nhiều anh nhà giàu sa cơ lỡ vận cầu cạnh , có anh từng là “anh hùng cái thế” giờ cũng khép nép vì lỡ vay nợ ngập đầu chưa trả nổi…vì vậy TQ tự kiêu cũng dể hiểu thôi –
Tuy nhiên tự tin để phát ngôn kiểu “cả vú lấp miệng em” trong cái tư tưởng “ Chưa đổ ông nghè đã đe hàng tổng” như thế, thường thì đó không phải nhân cách chính danh quân tử đúng tầm của một quốc gia giàu mạnh phát triển văn minh toàn diện . Không khó lắm để công luận quốc tế nhận định lời cảnh báo đó nhắm tới quốc gia nào.
Tranh chấp trên biển Đông với TQ gồm : Việt Nam, Philippines, Brunei, Malaysia , nhưng từ trước đến nay chỉ VN và philipines là gay gắt trực diện hơn cả ,đơn giản, ranh giớí TQ đòi hỏi như rào chắn trước cửa hai nhà này, nhìn vào bản đồ đường “lưỡi bò,chín khúc” mà TQ công bố chủ quyền, rất khó cho bất cứ ai (trừ TQ) có thể chấp nhận , đây là đường thủy ra vào,là  ngư trường truyền thống gần như bất khả phân ly của ngư dân các nước quanh khu vực biển Đông,là hải lộ thông thương tấp nập quan trọng của Châu Á và thế giới bao đời nay vậy mà chỉ với mảnh giấy cỏn con tự vẻ, tự ước lượng những vùng đất,biển đảo, có quân Nhật đồn trú của Quốc Dân Đảng (Tưởng Giới Thạch) khi được đồng minh ủy quyền giải giới quân phiệt Nhật ở Đông Dương năm 1947 để coi đó là cơ sở lịch sử các đảo và biển đông nằm trong đường lưỡi bò là “ bờ cõi” ngày xưa của mình ?? bất chấp Công ước của Liên Hiệp Quốc về luật biển (UNCLOS) , ngay cả tháng 11 năm 2002, trong một phiên họp cùng ASEAN, Trung Quốc đã thông qua bản Tuyên bố về ứng xử giữa các bên ở Biển Đông (DOC), vẩn chưa thấy TQ nói gì đến đường lưỡi bò chín khúc này , chỉ vài năm trở lại đây , khi nền kinh tế phình to khát năng lượng TQ mới quan tâm đến tài nguyên dầu khí trầm tích dưới biển Đông thì đường “chín khúc” có hình cái lưỡi ( con bò điên ) ấy mới chào đời . Và như một tay anh chị ít học nhưng tiền bạc rủng rĩnh quen thói côn đồ hành hiệp, sau hai lần cướp Hoàng Sa và một phần Trường Sa trên Biển Đông từ Việt Nam, không có đối thủ, thì hôm nay trong tình hình chính trị, kinh tế thế giới có chiều hướng bi quan hơn trước càng thuận lợi cho Trung Quốc tiến hành thực hiện tham vọng biến biển đông thành ao nhà để độc quyền khai thác năng lượng và  thâu tóm các hải đảo làm chốt tiền tiêu cho chiến lược riêng mình thì không là điều khó hiểu . 

               ( Bản đồ biển đông và đường lưỡi bò do TQ tự vẽ )
Với Philippines , trước đó, sau khi lời qua tiếng lại phản đối TQ xâm phạm lảnh hải dù Mỹ đã phái chiến hạm USS Chung Hoon đến tập trận cùng hải quân Phi và hiện nay hàng không mẫu hạm USS George Washington đang tuần tra trên biển Đông với nhiệm vụ là đảm bảo an ninh và ổn định phía tây Thái Bình Dương (biển đông) nhưng chừng này cũng chưa đủ cho “đại hán” hạ giọng .
Hình như những dữ liệu cô đọng đậm đặc của trung ương tình báo sở TQ cập nhật về tình hình thế giới đặt lên bàn nghị sự cơ yếu của các chiến lược gia TQ đủ để họ nhận định rằng khi mà (Theo phân tích của CBO) nợ công của Mỹ sẽ đạt xấp xỉ 70% GDP vào cuối năm 2011, mức cao nhất kể từ sau chiến tranh thế giới thứ 2. buộc các nhà lập pháp của Mỹ phải tìm mọi cách để cắt giảm thâm hụt và hướng đến việc cắt giảm ngân sách quốc phòng với đề xuất cao hơn so với dự định ban đầu Tổng thống Obama ở mức 800 tỷ USD thậm chí lên tới 1000 tỷ USD trong 10 năm tới, Trước mắt, Nhà Trắng được yêu cầu phải cắt giảm chi phí quốc phòng gồm các chương trình đầu tư vũ khí và tăng quân để ngăn chặn nguy cơ ngân sách quốc phòng bị thâm hụt trầm trọng hơn .Theo đó, Kế hoạch thắt chặt chi tiêu này bắt đầu bằng việc giảm 47.000 binh lính vào năm 2015, nhiều đề xuất tốn kém khác bị loại bỏ do vượt quá ngân sách như, kế hoạch tăng cường 573 tàu đổ bộ cho Hải quân Mỹ trị giá 14 tỷ USD, hệ thống tên lửa đất đối không Slamraam, bệ phóng tên lửa tự động NLOS-LS và dự án máy bay chiến đấu tàng hình F-35.
Bộ trưởng quốc phòng Mỹ cho biết, chi phí cho chiến tranh hải ngoại củng buộc phải giảm sớm hơn kế hoạch, chủ yếu là ở Iraq và Afghanistan. Cuối năm nay quân đội Mỹ sẽ rút khỏi Iraq, và từ tháng 7/2011 quân đội Mỹ sẽ giảm dần số quân ở Afghanistan. Và ngay cả động tác can thiệp quân sự gần đây nhất ở Libya , Mỹ cũng phải bấm bụng từ bỏ vai trò lảnh đạo NATO lùi lại phía sau ( Mỹ luôn lảnh đạo trong quá khứ ) để yểm trợ , và khi lưỡng viện Mỹ cùng “tằng hắng”, tổng thống Obama cũng phải rút hết máy bay về,chỉ duy trì phi cơ không thám, rõ ràng chính phủ lẩn chính trường nước Mỹ hiện nay trước nền kinh tế suy thoái chưa có lối thoát và bên thềm cuộc bầu cử tổng thống nhiệm kỳ mới, không thể xem thường  những biểu ngử từ người dân mang lời cảnh báo: “một viên đạn = chục trứng và ổ sandwich”, thì các nhà lãnh đạo TQ có một nhận định : Sức mạnh quân đội và hải quân Mỹ là đáng gờm vẫn nguyên giá trị, nhưng chính phủ Mỹ, tòa  Bạch Ốc không còn đủ “năng lượng” để bơm cho Ngũ giác Đài mang sức mạnh ấy đi khắp năm châu bốn biển khoa trương quảng cáo thị uy như trước và vì thế tham vọng “Biển Đông” của TQ nếu khéo léo dàn xếp không ảnh hưởng to lớn đến quyền lợi thiết thực của USA thì chưa chắc Mỹ “thọc gậy bánh xe” mà mục tiêu ban đầu,trước mắt của TQ là giàn khoan “Hải dương 981” phải an toàn đến đúng nơi mong muốn, tiếp theo là yêu sách đường lưỡi bò và các nhóm hải đảo , còn hải lộ quốc tế thông thương nhạy cảm trên biển Đông,TQ không đề cập, coi như bỏ ngỏ . Mới đây như đáp trả lời ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton trong tuyên bố : “Mỹ có quyền lợi hàng hải mật thiết tại biển đông”. Một quan chức cao cấp của quân đội Trung Quốc nói : tự do lưu thông chưa bao giờ gặp trở ngại trong vùng biển đông. Ông Wang Hanling, chuyên gia luật biển của Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Trung Quốc lập lại : Trung Quốc chưa bao giờ can thiệp vào các hoạt động bình thường của bất kỳ tàu nào đi qua Nam Hải </