Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

Tiến Sĩ Lê Hiển Dương: “GIẢI PHÓNG” NỔI KINH HOÀNG CỦA NGƯỜI DÂN VIỆT .

ĐỂ KHÔNG BỊ ĐỒNG BÀO,NHÂN DÂN KHINH MIỆT– NẾU CHƯA, MỖI NGƯỜI CSVN NÊN ĐỌC MỘT LẨN, TRƯỚC KHI MỞ MIỆNG NÓI TỪ “GIẢI PHÓNG” .
 “GIẢI PHÓNG”
NỔI KINH HOÀNG CỦA NGƯỜI DÂN VIỆT .
(Tiến Sĩ Lê Hiển Dương (Nguyên hiệu trưởng : Đại Học Đồng Tháp) .
                                    

Kính gửi: Thầy Lê Hiển Dương .
…Ngẫu nhiên, “Hiển Dương” : Như mặt trời hiển hiện bất biến – mà “sự thật như vầng thái dương” không một áng mây nào mãi che khuất được, “rất thật” chân phương đầy Nhân Cách trong chính bài viết của Thầy, như ánh sáng “mặt trời”soi rọi vào góc khuất, bóng tối, mà “người ta”quên đi Liêm Sĩ, cố tình che đậy lừa dối cả dân tộc …  
 

         “GIẢI PHÓNG” NỔI KINH HOÀNG CỦA NGƯỜI DÂN VIỆT .

Ngày nay hầu như nhân loại trên khắp hoàn cầu đều lấy năm Chúa Kitô giáng sinh làm mốc định thời gian, chúng ta đang ở vào năm 2010, tức là 2010 năm kể từ ngày Chúa giáng thế. Nhiều sự kiện khoa học hay lịch sử cũng được xác định dựa trên mốc thời gian này cho dù những dữ kiện đó hoàn toàn không liên quan gì đến niềm tin tôn giáo hay tín ngưỡng.

Chẵng hạn nhà toán học Pythagore sinh năm 580 và mất năm 500 trước Công Nguyên, Tề Hoàn Công trị vì từ năm 685 đến năm 643 trước Công Nguyên… Cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng xảy ra năm 42 sau Công Nguyên… Các văn bản bằng tiếng Anh thì dùng BC (before Christ) hoặc AD (Anno domini) để chỉ những sự kiện xảy ra trước hoặc sau Thiên Chúa giáng thế.
Riêng người Việt nam chúng ta từ trong Nam ngoài chí Bắc từ sau 30 tháng 4 năm 1975 lại có một mốc định thời gian mới: “hồi trước giải phóng” hay “hồi sau giải phóng”, tất nhiên người Việt mình nghe mãi rồi quen tai và không thấy gì “phản cảm” khi dùng hoặc nghe cụm từ này…

Nhưng khi tôi vô tình dùng nó lúc nói chuyện với một đồng nghiệp người nước ngoài rằng “…after the liberation of the south…” thì ông ta sững sốt hỏi ngay rằng “… liberation from what?…” – (Giải phóng khỏi cái gì ? ) Thì tôi mới hốt hoảng với cách dùng cụm từ này để định mốc thời gian của người Việt… bởi đối với hầu hết người Việt, nhất là người miền Nam hoặc đối với cả đồng bào miền Bắc di cư vào Nam năm 1954 nữa, thì “giải phóng” là một nỗi ám ảnh trong cả đời người…

Còn nhớ ngày 30 táng 4 năm 1975, lúc đó chúng tôi còn là sinh viên của đại học sư phạm Vinh đã hồ hởi, phấn khởi hò reo meeting nhiều đêm ngày để mừng Miền Nam được hoàn toàn giải phóng, bởi chúng tôi tin rằng từ đây đồng bào Miền Nam ruột thịt của chúng tôi sẽ không còn đói rách lầm than và không còn sống trong cảnh “Ngụy kềm, Mỹ kẹp” nữa… Họ đã được đảng và Bác cùng nhân dân Miền Bắc chúng tôi “giải phóng”. Và những tháng tiếp theo đó chúng tôi được tận mắt nhìn thấy hàng đàn hàng lủ bọn “ngụy quyền ác ôn” !?  bị sự trừng phạt bởi chính quyền cách mạng, của nhân dân miền Bắc và của chính chúng tôi… Số là mỗi tuần một lần. chúng tôi được chính quyền và ban giám hiệu nhà trường thông báo vào những ngày giờ có những ô tô của cục quân pháp chuyển tù cải tạo là những sỹ quan, “ngụy quyền ác ôn” của chính quyền Mỹ Thiệu đi ngang qua địa phương để đến các trại cải tạo ở mạn ngược. Cùng với đồng bào địa phương, mỗi sinh viên chúng tôi phải chuẩn bị đầy đủ cơ số đá trứng nhặt từ đường ray xe lửa để khi đoàn xe tù đi ngang qua là hô hào toàn dân trút những trận mưa đá lên đầu những tên “ngụy quyền” ác ôn này, bởi chúng có quá nhiều nợ máu với nhân dân, với đất nước… Và sau mỗi lần trừng trị bọn ngụy quyền ác ôn đó, chúng tôi đều có hội họp, báo công và được tuyên dương khen thửơng, được kết nạp vào đoàn, được vinh dự đứng vào hang ngũ của đảng vì đã “đả thương” được bao nhiêu sỹ quan ngụy quyền đó.!?  Tất nhiên là cũng có nhiều buổi họp báo công, chúng tôi cũng bị phê bình kiểm điểm vì đã không có trường hợp thương vong nào được ghi nhận trong những vụ “tập kích” đó…??
Kết thúc 4 năm đại học với vô số những cuộc tập kích để ném đá vào những xe chuyển tù, rồi chúng tôi cũng tốt nghiệp đại học, rồi được đảng và nhà nước chi viện vào miền Nam để mang “ánh sáng văn hóa” vào cho đồng bào miền Nam ruột thịt bao năm qua sống trong u tối lầm than vì cứ liên miên bị Ngụy kềm Mỹ kẹp chứ đâu có học hành gì !? .

Chúng tôi thực sự choáng ngợp khi xe qua khỏi vùng chiến sự Quảng Trị, đến Huế, đến Đà Nẵng.. rồi Nha Trang, Sài Gòn rồi về Miền Tây, đến thị trấn Cao Lãnh, đâu đâu cũng lầu đài phố xá chứ có tường đất mái tranh như ở thành phố Vinh chúng tôi đâu .
Nhận xong nhiệm sở từ ty giáo dục Đồng Tháp, chúng tôi được đưa về công tác tại trường trung học sư phạm Đồng Tháp ngay tại trung tâm của thị trấn Cao Lãnh, và tại đây, trong suốt nhiều năm liền chúng tôi được bố trí ở tại khách sạn Thiên Lợi mà chính quyền cách mạng đã tịch biên từ tên “tư sản” Thiên Lợi… Chúng tôi đi từ choáng ngợp này đến choáng ngợp khác, bởi đây là lần đầu tiên chúng tôi biết được thế nào là “Khách Sạn”, biết được thế nào là lavabo là toilet tự xả nước , bởi cả thành phố Vinh, cả tỉnh Nghệ An chúng tôi hay thậm chí cả miền Bắc XHCN lúc bấy giờ là không có, chỉ sử dụng hố xí lộ thiên, để còn dùng nguồn “phân Bắc” này để canh tác, để tăng gia sản xuất theo sáng kiến kinh nghiệm “cấp nhà nước” của đại tướng Nguyễn Chí Thanh mà được bác Hồ khen thưởng và có thơ ca ngợi rằng:
                                “Hoan hô anh Nguyễn Chí Thanh
                              Anh về phân Bắc, phân xanh đầy nhà”…
Thậm chí ở xã Hưng Lĩnh, Hưng Nguyên quê tôi lúc bấy giờ còn có cả những vụ án các tập đoàn viên, các hợp tác xã viên “can tội trộm cắp” phân bắc từ các hố xí của láng giềng để nộp cho hợp tác xã…!? . Tôi thấm thía hơn với những câu thơ ca ngợi miền Bắc đi lên XHCN của Tố Hữu mà ngoài sinh viên học sinh chúng tôi ra thì hầu như cả nhân dân miền Bắc lúc bấy giờ ai cũng thuộc nằm lòng :
                                  Dọn tí phân rơi nhặt từng ngọn lá
                                  Mỗi hòn than mẩu thóc cân ngô
                                  Hai tay ta gom góp dựng cơ đồ…”
Tôi bắt đầu nghi ngờ với cụm từ “giải phóng miền nam” … Rồi những trận đổi tiền để đánh tư sản, rồi nhiều nhà cửa của đồng bào bị tịch biên, rồi hàng triệu đồng bào bắt đầu bỏ nước ra đi, nhiều giáo sinh của trường chúng tôi cũng vắng dần theo làn sóng đi tìm tự do đó… tôi bắt đầu hiểu đích thực ý nghĩa của cụm từ “giải phóng niền nam” và bắt đầu cảm thấy xấu hổ cho bao nhiêu năm sống trong niềm ảo vọng mù quáng của bản thân… mà dù ở chừng mực nào cũng được xem là thành phần trí thức trong xã hội…
Dần dần tôi hiểu sâu hơn cái sự mỉa mai chua chát của hai từ “GIẢI PHÓNG” đang được dùng trong kho tàng Tiếng Việt của nước nhà… “Giải phóng miền nam” thực sự có mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc vô biên và cả sự thịnh vượng nữa với gia sản có thể đột ngột tăng lên cả 16 tấn vàng ròng…( từ ngân hàng chế độ Saìgòn Miền Nam để lại)  Nhưng tất nhiên chỉ cho một thiểu số trong xã hội XHCN miề Bắc, chỉ chừng 16 người trong tổng số non 50 triệu dân lúc bấy giờ thôi… Còn lại thì “giải phóng” đồng nghĩa với nhân dân miền Bắc là cảnh nhà nhà côi cút vì “sinh Bắc tử Nam” mất con, mất chồng, mất cha, mất anh mất em bởi họ đã vào chiến trường miền Nam để đi “giải phóng” và không bao giờ trở về nữa… “Giải phóng” với dân miền Nam cũng có nghĩa là tù đày, là cải tạo nơi rừng thiêng nước độc, là mất vợ.. mất con, mất nhà cửa ruộng vườn, mất bao nhiêu người thân trên biển cả và mất hết tự do dân chủ nhân quyền và mất luôn cả tổ quốc nơi mình sinh ra !
Rồi đến “giải phóng mặt bằng” cũng chỉ mang nguồn lợi lớn lao cho “muôn quan” địa phương, nhưng lại là nỗi ám ảnh nỗi hãi hùng của “muôn dân”, bởi sau “giải phóng mặt bằng” là hàng trăm đồng bào lại phải vô tù ra khám bởi tội “chống người thi hành công vụ”, bởi sau giải phóng mặt bằng là cái chết của thiếu niên Lê Xuân Dũng và Lê Hữu Nam, là thương tật của nông dân Lê thị Thanh .
Chẳng biết người dân Việt nam từ nay còn dùng cụm từ “trước ngày giải phóng” hay “ sau ngày giải phóng” để định mốc thời gian nữa không… Riêng tôi, tôi cảm thấy quá căm thù nhân loại bởi đã bịa ra từ ngữ “giải phóng” và “giải phóng mặt bằng” mà chi để dân Việt chúng tôi vì nó mà phải khổ lụy đến dường này .

Đồng Tháp ngày 29 tháng 5 năm 2010
Tiến Sỹ Lê Hiển Dương
Nguyên - Hiệu Trưởng-Đại Học Đồng Tháp.

Tôi từng là một đồng nghiệp của Tiến Sỹ Lê Hiển Dương, tôi rất hiểu Tiến Sỹ Dương là người rất nhân cách, được sinhh ra và lớn lên từ chiếc nôi của truyền thống cách mạng XÔ VIẾT NGHỆ TĨNH, nên Tiến Sỹ Dương rất có đầu óc cách mạng, những lúc tra dư tửu hậu, anh Dương vẫn thường xuyên chia sẻ với chúng tôi rằng thế gian này không có cái gì là vĩnh hằng cả, phải thay cũ đổi mới thường xuyên mới hướng đến cái chân thiện mỹ được… Chỉ đáng buồn là người cộng sản ta chỉ vì quyền lợi của một số cá nhân mà làm hại cho cả dân tộc, làm thoái hóa cả giống nòi…. Nếu đảng ta cứ tiếp tục lãnh đạo đất nước thế này thì chẵng bao lâu nữa cả 86 triệu dân Việt mình trở thành vượn khỉ đười ươi hết…. Tôi hết sức tâm đắc với câu nói này của Tiến sỹ Dương và rất trân trọng những trăn trở những suy tư của tầng lớp trí thức cộng sản hiện nay. (Vừa qua trên trang web của trường Đại Học Đồng Tháp có ra thông báo rằng những bài viết ký tên Tiến Sỹ Lê Hiển Dương là có nội dung xấu, là phản động, là mạo danh, thực ra đây cũng là cái trò chữa cháy, bao biện một cách cố hữu, đê tiên và hèn hạ của đảng và nhà nước ta đó thôi!) Sinh ra tiến sỹ Lê Hiển Dương là bố mẹ của ông ấy, còn hiểu tiến sỹ Lê Hiển Dương là chúng tôi, những đồng nghiệp của ông ấy thôi !
Hoàng Hà (Bọ Hà) .
Cựu Giảng Viên Tâm Lý Giáo Dục Học – Đại Học Đồng Tháp



1 nhận xét:

  1. Dung vay,toi hoan toan dong y voi TS DUONG nhan xet ve cum tu giai phong do CSQT va CSVN dung de mi dan ca nuoc VIET va Quoc Te.Nhung ai hua theo giai phong bay gio da bi phong dai ca roi,theo con duong bac di chinh la con duong Bi Dac,u me,lac hau !!!!.

    Trả lờiXóa