Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013

“thủ trưởng” cưỡng dâm.

“thủ trưởng” cưỡng dâm.
canhco
Sun, 12/29/2013 - 05:38

Chỉ trong vòng một tuần lễ, báo chí Việt Nam bỗng nhiên bán chạy như tôm tươi, đặc biệt là tờ nào có loan nơi trang nhất vụ kiều nữ Hải Dương cưỡng dâm tài xế taxi của các hãng Mai Linh, Hoàng Hải, Hoàng Minh. . . Bài báo đầu tiên đưa tin này là tờ Người Đưa Tin của Hội Luật gia Việt Nam, có văn phòng tại Hà Nội và bài viết này của tác giả Diệu Nam. Bài báo viết:
“Tại bãi đỗ xe của hãng Mai Linh trước cửa Bệnh Viện đa khoa tỉnh Hải Dương, tài xế X chia sẻ: “Ban đầu, thủ đoạn của N hết sức đơn giản. Khi tài xế lái xe đến đón, N thường yêu cầu đánh xe vào trong sân của biệt thự. Sau đó yêu cầu tài xế lên phòng ngủ xách hàng loạt đồ nặng từ phòng ngủ của ả từ tầng 3 xuống. Lúc đó ả đã ra khóa cửa và cho thuốc kích dục vào nước mời tài xế. Xách quá nhiều đồ, mệt, nên hầu như tài xế nào cũng uống vài ngụm nước. Sau những câu chuyện tếu táo, thuốc kích dục trong nước ngấm, tài xế đờ đẫn, kiều nữ này bắt đầu thỏa mãn dục vọng của mình”.
Như để chứng minh là câu chuyện có thật, Diệu Nam đưa ra một nhân vật có tên là D với các chi tiết như sau:
“Sáng sớm, ả kiều N gọi cho D vào đón, nhưng đã vào chẳng có đường ra. Sau 2 ngày bị N lạm dục, D lê lết bò ra cửa kêu cứu. Do nhà rộng, cửa đóng kín, chẳng ai nghe tiếng D. Phải gắng hết sức D mới bấm được số của quản lý cầu cứu. Khi quản lý đến, D như kẻ mất hồn, thều thào: "Cứu em với, em chết mất, nó bắt em quan hệ hơn 30 lần rồi".
Vấn đề đặt ra: Tuy tờ báo chụp tấm ảnh căn nhà của người bị tố cáo là dâm nữ tên Ngọc (hay nạn nhân) tuy nhiên bài báo không chứng minh được tài xế tên gì, chạy cho hãng nào, thời gian cụ thể bị cưỡng dâm và nhất là anh ta có báo cáo vụ việc cho công an hay không nếu sức khỏe bị suy kiệt như “nạn nhân” D như mô tả.
Hậu quả nhãn tiền: Căn nhà trong tấm hình đã được nhận dạng là của bà Phạm Thị Thanh N. (mà bài báo của Diệu Nam viết là Ngọc) một Việt kiều Mỹ, chủ căn nhà trong ảnh mà bài báo đăng tải. Bà Thanh N đã gọi cho hãng tin VTC sau khi đọc được bài này và cho biết bà đã sang Mỹ được 14 năm, có chồng và hai con, hiện sống tại Texas. Bà N khẳng định không hề có bất cứ một tài xế taxi nào bị cưỡng dâm như vậy cả. Bà nói sẽ về Việt Nam và làm cho rõ chuyện này và có thể sẽ khởi tố tờ báo về tội mạ lỵ công dân.
Câu chuyện chưa ngã ngũ nhưng người ta có thể nhìn thấy những yếu tố lá cải quá lớn trong bài báo của Người Đưa Tin. Kích động dục tính qua câu chuyện không khác mấy với những mẩu chuyện dâm thư đầy dẫy trên mạng Internet. Nhưng khác với Internet, vốn khó truy được người viết hay post lên mạng, nếu được cũng mất khá nhiều thời gian và công sức, nhưng đối với một tờ báo, dù là của nhà nước hay một hội lớn như Hội luật gia Việt Nam thì cơ quan chủ quản không còn đường thoát, ngoại trừ con đường hối lộ để chạy tội.
Qua câu chuyện này người đọc báo có quán tính bầy đàn sẽ rung đùi thích chí. Người đứng đắn sẽ lắc đầu ngao ngán, người ưu tư cho văn hóa Việt sẽ tuyệt vọng vì một nền báo chí đã bị tinh trùng và nội y bao phủ.
Còn người trong nghề thì sao?
Họ sẽ theo gương nhà báo cung đình Xuân Ba viết bài phóng sự chuyến viêng thăm các nhân vật đỉnh cao của Việt Nam trên tờ Tiền Phong để tránh mang tiếng là lá cải chăng?
Nếu Người Đưa Tin giật tít: “Hoang mang kiều nữ có sở thích... cưỡng hiếp lái xe taxi” đang dậy sóng dư luận thì một bài khác của Xuân Ba trên tờ Tiền Phong lại có vẻ hiền lành, ngoan ngoãn với cách viết rất kinh điển của một nhà báo có kinh nghiệm viết cho cung đình nhiều chục năm qua.
Vấn đề đặt ra là cái tít: Thủ tướng Hun Sen thăm “thủ trưởng” cũ Lê Khả Phiêu và Lê Đức Anh. Hai chữ thủ trưởng được báo Tiền Phong cẩn thận đặt trong ngoặc kép.
Nhưng dù bị đặt bên trong ngoặc kép như vậy hai chữ này cũng “bức xúc” tung ngoặc chạy ra. Vừa chạy vừa la to: “Ối làng nước ơi Việt Nam sỉ nhục Thủ tướng Hun Sen của Campuchia”!
Bài viết của Xuân Ba khó thể được gọi là một bài báo. Nó là một bài “tán” đúng nghĩa khi mặc dù được nằm nơi trang nhất của tờ báo, thay vì viết theo thể phóng sự của báo chí tác giả đã sử dụng những câu văn mà khi đọc lên người đàng hoàng không thể không nhăn mặt.
Với một lô một lốc những gì ông Hun Sen được đào tạo, giúp đỡ từ Việt Nam để leo lên ghế thủ tướng, nhà báo Xuân Ba đã giúp cho nhân dân Campuchia vốn đang biểu tình chống ông vì đã cầm quyền quá lâu, quá lệ thuộc vào Việt Nam và nhất là đã thỏa thuận cho Việt Nam lấn chiếm biên giới ở các tỉnh Tây Nam biết thêm những gì mà có thể họ còn lờ mờ vê ông Thủ tướng thân “duồn” nầy.
Là nhà báo nhưng ông Xuân Ba không ý thức được sự cao đạo, khiêu khích thậm chí khinh bỉ khi dùng từ “thủ trưởng” để nói về một thủ tướng đương nhiệm của nước bạn.
Cái sự nhơn nhơn vô ý thức đó của ông đã di truyền từ hệ thống mà ông là cây viết
cốt lõi của nó. Ông có thể biết nhưng bất cần. Ông cần hai ông Phiêu và Anh hơn vì hai ông này sẽ vỗ đầu ông mà kêu lên “ngoan đấy” nhưng ông Hun Sen thì không thể ban cho ông chút lợi lộc nào.
Bài báo của ông Xuân Ba toát lên một sự thật: Việt Nam luôn coi Campuchia là nước chịu ơn vì lãnh đạo của nó thừa nhận và hành động công khai như vậy. Tuy nhiên là báo chí, tờ Tiền Phong không thể giật một cái tít có thể gây chiến tranh và chí ít có thể gây bạo loạn trong đất nước Campuchia.
Lãnh tụ đối lập Sam Rainsy của Campuchia đã bỏ bao nhiêu tiền cho nhà báo Xuân Ba để ông này giật cái tít và viết một bài báo sặc mùi quỳ gối của Hun Sen như thế?
Báo chí là khuôn mặt văn hóa một quốc gia nên khi đọc bài của tờ Người Đưa Tin người ta thấy Việt Nam khó thoát ra khỏi căn nhà thổ mang cái tên rất mỹ miều: thuần phong mỹ tục.
Báo chí là khuôn mặt chính trị của một quốc gia nên qua bài báo của Tiền Phong khuôn mặt chính trị ấy đã lộ ra sự lỗ mảng khó tha thứ. Khi đặt một nguyên thủ quốc gia nước bạn trong vai trò một “anh lính” dưới quyền thì nó không còn là khiếm khuyết nữa. Nó đại diện cho một thứ quyền uy mà nhiều người, cũ cũng như mới, trong Bộ chính trị thèm khát: Thủ trưởng của chư hầu.

AUDIO Kiều nữ Hải Dương bị đồn hiếp tài xế taxi bật khóc từ nước Mỹ


Published on December 29, 2013 ·
http://ttxva.org/audio-kieu-nu-hai-duong/


kieunu-taxi

1.   Kiều nữ Hải Dương bị đồn hiếp tài xế taxi bật khóc từ nước Mỹ

Kiều nữ bật khóc khi trò chuyện qua điện thoại sau thông tin ép tài xế “mây mưa” 30 lần/2 ngày xôn xao ở Hải Dương.
Sau khi thông tin xôn xao dư luận về sự việc người phụ nữ có tên là N. thường xuyên gọi taxi đến chở mình đi công việc nhưng mục đích là để dụ dỗ cánh tài xế taxi “quan hệ tình dục” rồi “bo” tiền “phục vụ” đang có những luồng thông tin trái chiều.
Theo ghi nhận của PV, về phía một số tài xế taxi đang làm việc tại TP. Hải Dương (tỉnh Hải Dương) khi được hỏi sự việc trên họ xác nhận có nghe thông tin này. Có tài xế khẳng định từng nghe chuyện đồng nghiệp của mình bị chị N. dụ dỗ đến nhà và cho uống thuốc kích dục buộc họ phải đáp ứng nhu cầu dục vọng của người phụ nữ này.
Để có cái nhìn khách quan, chúng tôi đã tìm đến nhà của chị N xem thực hư câu chuyện. Ngôi nhà được cho là nơi những tài xế taxi đến chở chị N nằm trên đường Điện Biên Phủ, phường B. H, TP. Hải Dương, tỉnh Hải Dương. Tuy nhiên, ngôi nhà này hiện đang được khóa chắc chắn và gia chủ đã đi nước ngoài khoảng gần 1 tháng nay.
Chúng tôi đã có cuộc trao đổi qua điện thoại với nữ nhân vật chính đang ở nước Mỹ để tìm hiểu về câu chuyện đang bị đồn thổi. Chị N (SN 1974) cho biết chị hiện đang ở Mỹ cùng với chồng con. Khi chúng tôi hỏi về thực hư câu chuyện này thì chị N bật khóc và phủ nhận sự việc trên và cho rằng đó hoàn toàn là chuyện bịa đặt.
“Một sự việc không hề có thật, N không đi cưỡng hiếp ai hết và cũng không như họ nói là bắt họ phải quan hệ 30 lần đâu à…” – chị N khẳng định.
Chị chia sẻ tiếp: “Dù thế nào N vẫn mãi mãi là người Việt Nam nhưng tại sao người ta lại nói những chuyện không có thật lên báo như thế. Đặc biệt là đã khiến bố mẹ N rất đau lòng và N rất bị ảnh hưởng…”.
Trả lời về thông tin mình thường xuyên gọi điện cho tài xế taxi đến nhà và đề nghị quan hệ tình dục với họ xong sẽ cho tiền thì chị N khẳng định: “Không bao giờ có chuyện đó. Dù có chuyện gì có xảy ra trong ngày mai thì N vẫn nói rằng không bao giờ có chuyện cho tiền ông taxi nào, đó là chuyện bịa đặt hoàn toàn. N nghe cái tin này tưởng như trời sập…”.
Theo chị N, trước đây chị lấy chồng do chồng ngáy to, khó ngủ nên dùng nhiều thuốc ngủ nên có bị lạm dụng về thuốc này. Hơn 1 tháng trước chị có về Việt Nam để mua thuốc và điều trị về bệnh tâm thần và vừa về Mỹ được 3 tuần nay.
Ngôi nhà 3 tầng khang trang của chị Ngọc nằm ở ngõ 286, phường Bình Hàn, TP. Hải Dương
“Hiện N cũng tạm dừng việc dùng thuốc và sức khỏe đang bình phục thì nghe được chuyện này. N mong rằng mọi người và các cơ quan công an Việt Nam xác minh, làm rõ mọi chuyện để tránh ảnh hưởng đến bố mẹ và danh dự của N”.
Ngoài ra, Thượng tá Vũ Tuấn Anh, Phó trưởng Công an phường Bình Hàn, TP. Hải Dương cho biết, chị N mang quốc tịch Mỹ và hiện không có ở địa phương.
Nói về việc dư luận xôn xao là chị N thường xuyên gọi tài xế taxi rồi dùng thuốc kích dục để gạ gẫm quan hệ tình dục, ông Tuấn Anh khẳng định: “Đây cũng chỉ là thông tin đồn từ dư luận và chưa có bị hại nào đến trình báo với cơ quan công an. Chúng tôi sẽ sớm xác minh sự việc vì chị này liên quan đến người nước ngoài”.
THEO TRÍ THỨC TRẺ

2. Vén màn bí mật “kiều nữ” cuồng dâm với tài xế taxi

HAIDUONG-TAXI6
HAIDUONG-TAXI7
Hình ảnh “ngôi biệt thự” một thời của chị N. – người được cho là “nhân vật chính” trong những câu chuyện đồn đoán về “dâm nữ” cưỡng dâm tài xế taxi ở TP Hải Dương.

Xinh đẹp, giàu có, ngụ cư tại nước ngoài nhiều hơn ở Việt Nam, sống độc thân trong biệt thự xa hoa lộng lẫy… Tuy nhiên, đó là một thời đã qua của người phụ nữ đang được gán cho câu chuyện là “dâm nữ” đã cuồng dâm với hàng trăm tài xế taxi như tin đồn đoán ở Hải Dương.
Gần chục năm “ăn” tài xế
Không khó khăn để dò hỏi địa chỉ của chị N., người đang được nhắc đến với biệt danh “dâm nữ”, “ma nữ” cuồng dâm với hàng trăm tài xế lái taxi ở Hải Dương, và là nỗi khiếp đảm của những người đã từng một lần “phục vụ tình” của N.
Một nhóm chừng 4 – 5 xe taxi mang phù hiệu M.L Hải Dương đứng chờ khách ở ngay bùng binh đầu TP Hải Dương khi được hỏi đã ngay lập tức “à”, “ừ” xác nhận, rằng: chuyện đấy có thật, xảy ra gần chục năm rồi, cánh taxi không ai là không biết cả. Chúng tôi thường gọi “bà ấy” là “ma cà rồng”.
Tuy nhiên, khi được hỏi: trong số các anh, có ai “may mắn” được là… nạn nhân không?”, mấy anh tài xế cười lớn: “Tụi này nhiều lần “phục”, nhưng không đủ “tiêu chuẩn” nên may mắn không thuộc “tầm ngắm” của bà ấy!
Vẫn câu chuyện của mấy anh “tài”: chị ấy toàn chọn trai trẻ, to cao khỏe mạnh, cánh “cứng tuổi” là loại ngay. Có ông M. trong công ty mình, nghe thấy người ta kể chuyện, nhiều lần quyết tâm “rình”, nhưng đến tận bây giờ vẫn còn đang “cay cú” vì chưa lần nào được “chọn”. Nhưng, ông nào mà “dính” một lần cũng đều lè lưỡi lắc đầu.
Nạn nhân trong câu chuyện mà anh K., tài xế hãng M.L (Hải Dương) kể cho chúng tôi nghe xảy ra vài năm trước: anh nhận được điện thoại của khách hàng chở vào Thanh Hóa. Xe chạy đường dài, lại nhiều ngày, đấy là một hợp đồng béo bở. Thế nhưng, sau mấy ngày đi “phục vụ khách”, về đến Hải Dương ông ấy phải đi truyền nước gấp”.
Chuyện “vỡ” ra, những ông nào từng “bị phục vụ” chị N. nhắc đến chỉ phá lên cười. Chúng tôi nhìn vào đó làm gương, để hễ có điện thoại của khách gọi đến địa chỉ đó đều tìm cách “né”.
Trong câu chuyện đầy chất liêu trai của mấy anh tài xế này, thì sau khi “bị lộ”, chị N. chuyển sang “săn” các tài xế của các hãng khác. Nhiều trường hợp đã phải “bò lê bò càng”, đi không vững, phải vào viện để truyền đạm, truyền nước… sau khi đến biệt thự phục vụ chị N.
“Ông nào sung, chịu được thì tiền tiêu không thiếu, vì chị này là dân Việt kiều về nước, toàn tiêu tiền “đô” chứ không tiêu tiền Việt. Thằng bạn em kể chuyện, cái lần nó được gọi đến nhà chở khách, được yêu cầu phải đánh xe vào tận trong sân, sau đó lại được yêu cầu lên nhà xách đồ. Lên đến nơi, lúc nó quay ra đã thấy bà ấy thoát y trần trùi trụi, tay cầm xấp tiền đô dày cộp. Thế là thằng ấy không “thoát” được. Nó kể, bà này có điệu cười man rợ lắm, nghe lạnh hết cả sống lưng”.
Theo xác nhận của nhóm tài xế này, thì số lượng “nạn nhân” phục vụ tình dục của chị N. cũng phải lên đến hàng trăm người. Vì là chuyện tế nhị, nên những ông nào từng “bị” cũng chỉ dám cắn răng mà “giữ” chứ không dám kể cho ai. Còn chuyện, có tài xế bị “vắt kiệt” phục vụ 2 ngày liên tiếp, may mà “lấy trộm” được điện thoại gọi về công ty cầu cứu là chuyện có thật.
“Hôm đó, công ty chúng tôi phải mời cả công an đến cùng để yêu cầu bà N. mở cửa mới “cứu” được ông kia. Ở Hải Dương có 5 – 6 hãng taxi, mỗi hãng có chừng 150 đầu xe, tính tổng cũng lên đến cả ngàn tài. Nhiều người trong số đó đã phải “lên giường” bất đắc dĩ với bà ấy.” – anh K. kể chuyện.
“Nữ hoàng” một thời sống cô độc
Theo địa chỉ của nhóm tài xế đọc vanh vách, chúng tôi tìm đến “tòa biệt thự” của N. tại ngõ 268 đường Điện Biên Phủ (T.P Hải Dương).
Không khó khăn để nhận ra nó, vì theo những “mô tả” của nhóm tài, thì: khu nhà ấy kín cổng cao tường, mấy lần khóa, có camera đặt ngoài cổng. Nhà ấy có con chó to lắm. Mấy xe taxi đến đón khách bị nó cạp vỡ cả đèn hậu rồi!
kiều nữ, cuồng dâm, cưỡng dâm, tài xế, taxi
Cánh cổng sắt im lìm, có ba lớp dây khóa kiên cố. Tường bao xây cao hơn hai mét, và kín mít, bít bùng. Đám cây cổ thụ trong sân vườn xanh um, cao nghễu nghện hầu như che kín khu nhà ba tầng sơn vàng, càng khiến cho ngôi nhà “cô lập” với thế giới bên ngoài.
Chiếc camera đặt trên đầu cổng, khá to, và nhô hẳn lên cao. Màn hình camera chếch thẳng xuống cổng, có lẽ sẽ ghi khá rõ hình ảnh người đứng gõ cửa.
Sinh năm 1975, chị N. tên đầy đủ là P.T.T.N. Thời thiếu nữ, N. nổi tiếng là một hoa khôi của TP Hải Dương. Gia đình kinh tế khá giả, N. càng có điều kiện trưng diện, và là niềm ao ước của rất nhiều thanh niên, công tử “có máu mặt” thời bấy giờ.
Khoảng 17, 18 tuổi, N. đi nước ngoài. Gần chục năm sau, người ta thấy N. về nước với một diện mạo mới: ngày càng xinh đẹp, giàu có và sành điệu. “Đẳng cấp” mới càng khiến N. trở thành nỗi ao ước của nhiều người, tuy nhiên, cũng chỉ dám “khát khao” chứ không ái dám tiếp cận.
Đầu năm 2000, N. bỏ hơn 1 tỷ mua khu đất 20 mét mặt tiền, rộng 300m2. Cũng ngay trong năm đó, N. xây khu nhà bề thế 3 tầng, thuê thợ thiết kế từ Hà Nội về, tốn kém chừng 2 tỷ nữa. Một mình N. đi một con xe Camry đời mới, thuê lái xe riêng mỗi tháng trả vài chục triệu đồng.
Xây nhà to nhưng không mấy khi N. về ở, thường xuyên đi vắng, rất hay lên Hà Nội. Tuy nhiên, cuộc sống vương giả của N. không kéo dài lâu. Chừng vài năm sau, hết tiền, người ta thấy N. không còn vung tiền như trước.
Những “người tình” cùng đẳng cấp, có lẽ cũng theo đó mà rời xa. Và, để đáp ứng nhu cầu quá cao về dục vọng, N. đã phải “nhắm” đến cánh tài xế taxi để chăn dắt”. Có lẽ, bắt đầu từ đây, những “nạn nhân” là lái xe taxi trên địa bàn TP Hải Dương bắt đầu xuất hiện. Và biệt danh “ma cà rồng” là cái mà những người từng là “nạn nhân” đặt ra và truyền tai nhau?!
Thời điểm hiện tại, người ta không thấy N. xuất hiện ở Hải Dương nữa. Ngôi nhà chị N. ở cũng đã sang nhượng cho chủ mới.
Khi chúng tôi mang theo niềm hoang mang của những câu chuyện đồn đoán đến UBND phường Bình Hàn (Tp Hải Dương), nơi chị N. thường trú hơn chục năm nay, Phó chủ tịch UBND phường cho biết: chưa có “nạn nhân” nào trình báo về việc bị ép thành “nô lệ tình dục” cho chị N., nhưng, một vài câu chuyện là có thật…
Và, ông PCT phường sở tại đã rất chân thật khi cho chúng tôi những thông tin, trong đó, nhiều thông tin mà chính ông cũng được nghe “người ta đồn”…
THEO VIETNAMNET


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét