Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Ký sự Chương Dương

Ký sự Chương Dương: 1,2,3,4

Ký sự Chương Dương: 1. Tù nhân lương tâm Phạm Văn Trội, một địa chỉ không thể không đến

TƯỜNG THỤY
7 anh em, bác cháu đi du lịch ở nước Chương Dương. Ở đây có luật pháp riêng nhưng không bằng văn bản mà bằng miệng. Bất cứ cá nhân nào là công an – lưu manh – côn đồ đều có thể ban hành luật từ những cái gọi là miệng nhưng không đánh răng bao giờ nên thường gây cảm giác muốn nôn mửa cho khách. Khi đến du lịch nước này, lữ khách thấy mình như đang sống ở thời kỳ trung cổ. Tuy vậy, chúng tôi càng cần phải trở lại quốc gia có diện tích 4,16 km2 này nhiều lần nữa, vì mỗi chuyến đi lại phát hiện thêm những điều quái đản nhưng thú vị.
Gia đình Phạm Văn Trội
Nói thế cho có hình ảnh, bởi những câu nói “nổi tiếng” của nhà chức trách: ”Luật là tao, tao là luật“, “Ở đây xử theo luật riêng, không giống các nơi khác“. Thực ra đó là xã Chương Dương thuộc huyện Thường Tín, cách trung tâm thủ đô hơn 20 km về phía namtrước thuộc tỉnh Hà Tây, nay thuộc Hà Nội trong vụ sáp nhập vào thủ đô cho nó to thứ 3 thế giới.
Chuyến đi ấy cũng chẳng phải là du lịch gì hết mà là chuyến đi thăm đầy nguy hiểm tới gia đình tù nhân lương tâm Phạm Văn Trội. Trong số gia đình tù nhân lương tâm dự định sẽ đến chúc Tết, Phạm Văn Trội là điểm đến mà chúng tôi không thể bỏ qua vì anh ở xa trung tâm thủ đô nhất, cần chúng tôi nhất và điều quan trọng hơn là đến nhà Trội rất nguy hiểm. Chính cái sự nguy hiểm ấy góp thêm phần hấp dẫn chúng tôi. Gần đây đã có 2 cuộc đến thăm nhà Trội đều bị áp giải vào Ủy ban xã. Ngày 31/12/2013, đoàn đến thăm gồm Phạm Bá Hải, Huỳnh Ngọc Tuấn, vợ chống Ngô Duy Quyền và cháu Lucas, tất cả đều bị áp giải về trụ sở ủy ban. Theo Phạm Văn Trội và Huỳnh Ngọc Tuấn kể lại thì Lê Văn Điệp, phó công an xã, kẻ đã đánh dã man anh Huỳnh Ngọc Tuấn hôm đó, tuyên bố thẳng thừng với các anh: “Luật là tao, tao là luật”, “Ở đây xử theo luật riêng, không giống các nơi khác”   
Còn đoàn chúng tôi vừa qua là đoàn thứ ba đến thăm Trội bị bắt.
Chính vì họ muốn dằn mặt chúng tôi để cô lập Phạm Văn Trội nên chúng tôi càng thấy cần phải đến với anh. Lúc này, Phạm Văn Trội cần chúng tôi hơn lúc nào hết.
Hôm ấy là buổi chiều 20/1/2014. Sau khi đi chúc Tết được một số gia đình tù nhân lương tâm, thăm xong nhà Vũ Hùng thì trời đã tối. Lịch trình đi thăm do tôi sắp xếp nhưng lúc này, tôi thấy cần phải hỏi ý kiến cả đoàn. Tôi nhìn bác Quang A, bác Lê Hùng và nhìn bao quát một lượt, nói:
- Theo lịch trình, tiếp đến là thăm Trội. Cám ơn các bác và mọi người đã theo đúng kế hoạch em đã định. Nhưng bây giờ em thấy thấy cần phải xin ý kiến tất cả. Thứ nhất là trời đã tối, mà đến nhà Trội vào buổi tối lại càng nguy hiểm. Thứ hai là có một số bác cao tuổi, liệu về muộn có mệt lắm không. Lại còn cháu Thảo vướng bận gia đình, các cháu còn bé. Vậy có tiếp tục đi thăm Trội hay để đi vào hôm khác. Còn em thì đi hết đêm nay cũng được.
Chỉ cần một người không muốn đi hay không đi được, chúng tôi đành hủy kế hoạch. Nhưng tất cả đều quyết tâm, không một ai bàn lùi. Tôi nhìn qua một lượt: bác Quang A, Bác Lê Hùng, Thầy Vũ Mạnh Hùng, Nguyễn Lân Thắng, Nguyễn Kim Môn, Mai Phương Thảo – những gương mặt thân thuộc và tin cậy, thấy vui và cảm động quá. Mọi người thống nhất đi tiếp đến nhà Trội sau đó về HN thăm Nguyễn Văn Đài, vì chắc chắn buổi tối Đài có mặt ở nhà. Còn chuyện bao vây, canh giữ nhà Đài là việc của họ.
*
Phạm Văn Trội sinh năm 1972, bị bắt ngày 11/9/2008, sau đó anh bị kết án 4 năm tù và 4 năm quản chế theo điều 88 Bộ luật hình sự. “Tội” của anh là “đòi đa nguyên, đa đảng, nhân quyền dân chủ” (theo bản luận tội của tòa án). Anh ra tù ngày 11/9/2012. Ngay sau khi ra tù, tôi và Luật sư Lê Quốc Quân cùng một số anh em khác đã đến thăm anh. Hôm ấy tuy không bị bắt nhưng những tên mật vụ đi trên 2,3 xe máy luôn bám sát chúng tôi kể cả khi đi và khi về. Sau đó tôi còn đến thăm Trội nhiều lần nữa.
Gia đình Trội là một gia đình rất mến khách. Mỗi lần đến thăm Trội, chúng tôi đều hẹn trước và bao giờ anh cũng chuẩn bị làm cơm trước để mời chúng tôi. Tôi cũng muốn ăn ở nhà Trội để giành cho anh và gia đình thêm niềm vui, sự ấm áp. Nhưng lần này, phải đi nhiều nơi nên tôi dặn ngay từ đầu là “không đủ thời gian ngồi ăn cơm đâu nhé”.
Thăm Phạm Văn Trội
Đến nhà Trội đã 7h30 phút tối. Khỏi phải nói, vợ chồng Trội, mẹ anh và các cháu vui mừng như thế nào. Biết không thể giữ chúng tôi ăn cơm được, gia đình đành mang bưởi Diễn ra mời chúng tôi, còn bao nhiêu bắt mang hết về. Ngồi chơi một lúc, tôi nhớ đến cây táo quen thuộc đầu ngõ. Dưới ánh sáng mờ mờ từ trong nhà hắt ra, tôi cũng bứt được mấy quả to và chín. Tôi chia cho cháu Phương Thảo, còn mình cũng đưa lên miệng ăn rất ngon lành. Trái cây, không ăn cách nào ngon hơn là ăn ngay ở cây. Trang (vợ Trội) gọi con cầm đèn pin và chiếc rổ con ra. Rồi con soi, mẹ hái “để cho các bác mang về Hà Nội“.
Nấn ná ở nhà Trội chừng 30 phút, chúng tôi đành ra về để còn đến thăm Nguyễn Văn Đài. Lịch trình ban đầu của chúng tôi hôm nay là thăm nhà Đài trước tiên. Nhưng khi bắt đầu đến thì nhận được cuộc gọi gấp gáp của Đài: “em bị gọi lên phường nên không có nhà. Cảm ơn các anh chị”. Sau này Đài cho biết, khi gọi xong câu báo tin ngắn ngủi ấy, điện thoại của Đài bị khống chế. Tất nhiên, chúng tôi không thể đến thăm một người mà không có mặt ở nhà. Đành phải đảo việc thăm Đài xuống cuối lịch trình.
Chào hỏi xong, cầm tay nhau mãi, chúng tôi bịn rịn chia tay.
Nhưng ra khỏi cổng, một lũ người không biết là ai, từ đâu, ào ào kéo đến, mang theo tiếng động cơ xe máy rú ga ầm ỹ, đến bao vây chúng tôi, yêu cầu vào ủy ban xã để làm việc.
(Còn tiếp)

Ký sự Chương Dương: 2. Bây giờ đ. mời nữa

TƯỜNG THỤY
Lúc đầu đám người này chỉ có 5-7 đứa. Sau chúng tiếp tục kéo đến, và khi chúng cưỡng bức chúng tôi vào trụ sở lên chừng 30 đứa. Chúng tôi thì chỉ có 7 người.
Trước yêu cầu vô lý, tất nhiên chúng tôi phản ứng. 3 đoạn băng của Nguyễn Lân Thắng rất dài, tôi sắp xếp lại nội dung đối thoại chính như sau:
- Chúng tôi cần phải biết các anh là ai?
- Là ai thì các anh về ủy ban sẽ biết
- Cơ sở pháp luật nào mà các anh bắt chúng tôi về ủy ban
- Anh Trội thuộc diện chúng tôi quản lý ở địa phương, các anh đến nhà anh Trội nhưng không trình báo chúng tôi.
- Các anh quản lý anh Trội là việc của các anh, còn chúng tôi đến thăm là việc của chúng tôi. Tôi yêu cầu các anh đưa ra văn bản qui định cấm đến thăm anh Trội, văn bản qui định đến nhà anh Trội phải trình báo ủy ban?
- Tôi mời các anh, các anh có đi không?
- Chúng tôi không chấp nhận lời mời ấy. Các anh không có quyền. Các anh đã vi phạm pháp luật rất trắng trợn. Nhà anh Trội không phải trại tù mà các anh cấm chúng tôi.
- Đây là đối tượng chúng tôi quản lý. Các ông đến đất của chúng tôi, chúng tôi phải kiểm tra.
- Các anh làm thế chỉ xấu mặt chính quyền, xấu mặt nhà nước.
- Xấu thì xấu chùng mày trước , đéo xấu gì chúng tao cả.
- Chúng tôi là những công dân bình thường, đến thăm anh Trội cũng là việc bình thường.
Tôi để ý đến một thằng đeo cái túi sau lưng. Thằng này có phong cách rất lấc cấc, lúc thì lại có vẻ dặt dẹo, người lúc la lúc lắc. Nó nói nhiều câu rất ngớ ngẩn nên thường làm cho mọi người phì cười.
- Tôi là công dân bình thường đới, tôi nghi vấn đới, đừng có cười.
- Thế anh đại diện cho cái gì?
- Đại diện cho nhân dân Việt Nam đới.
Chúng tôi lại cười phá lên. Trang bảo nó là an ninh huyện Thường Tin đây. Trội cho biết thằng này được giao nhiệm vụ chuyên theo dõi anh.
Tôi nói:
- Nghi vấn là việc của các anh. Nhưng bắt chúng tôi phải có dấu hiệu vi phạm. Cũng như cảnh sát giao thông chỉ được phép dừng xe khi có dấu hiệu vi phạm.
Một thằng bảo:
- Văn ấy cũ mẹ nó rồi.
Vâng, tất cả những gì gọi là luật đối với chúng đều cũ hết. Luật là thứ quá xa xỉ với chúng Cái mới mà chúng nói ở đây là luật rừng.
Chúng lại dằn giọng:
- Bây giờ mời các ông về trụ sở, các ông có đi không?
Bác Quang A hỏi lại:
- Yêu cầu hay là mời?
Nó nói:
- Bây giờ tôi yêu cầu, tôi đéo mời nữa. Rõ ràng quan điểm rồi đấy. Nhá
Chúng tôi kinh ngạc bởi văn hóa làm việc của những kẻ gọi là đại diện cho chính quyền ở đây. Lũ lưu manh chứ chính quyền gì chúng nó. Hay là văn hóa của chính quyền chỉ ở mức như thế này?
Mấy thăng ba trợn cố tình nói để chúng tôi nghe thấy:
- Lâu nay không có án tử hình nào, ngứa chân ngứa tay quá.
Thằng thì lại cầm roi điện bấm tanh tách, tóe lửa. À, ra chúng dọa dẫm chúng tôi. Chúng chẳng hiểu gì về chúng tôi cả.
Chúng giằng co với bác Quang A nhiều nhất. Một bầy xúm đông xúm đỏ quanh bác. Bác phản ứng cũng rất kiên quyết. Tôi giơ máy ra định quay cảnh chúng khống chế bác Quang A, lập tức chúng đập vào máy:
- Không quay chụp gì ở đây cả. Chúng tôi tịch thu máy bây giờ.
Cứ thế, cuộc giằng co kéo dài khoảng 1 giờ ở ngoài đường. Chúng bắt vợ chồng Trội quay về nhưng không ai chịu về. Trội và Trang đấu tranh bảo vệ chúng tôi rất kiên quyết
Lúc này, quân chúng kéo đến đã rất đông, lên đến chừng 30 người. Chúng liên tục thúc giục chúng tôi. Chúng tôi bảo:
-Chúng tôi không đi. Các anh có áp giải thì áp giải chứ nhất định chúng tôi không đi.
Rồi cứ một tốp kéo một người chúng tôi, kẻ lôi, người đẩy. Cuối cùng chúng cũng áp giải được chúng tôi vào trụ sở ủy ban.
Thầy giáo Vũ Mạnh Hùng và mẹ đẻ Phạm Văn Trội
Đây là 2 trong 3 đoạn băng Nguyễn Lân Thắng ghi được, mời các bạn nghe thêm ở ở các đường dẫn sau:
25/1/2014


Ký sự Chương Dương: 3. Liệu em có bị đi tù không anh?

TƯỜNG THỤY
Vào đến sân ủy ban, Trội chỉ một phòng làm việc và nói:
- Hôm trước anh Huỳnh Ngọc Tuấn bị nhốt và bị Lê Văn Điệp, phó công an xã đánh ở phòng này đây này.
Một đứa gạt đi:
- Làm gì có chuyện đó.
Hôm nay tuyệt nhiên không thấy bóng tên Điệp đâu.
Chúng áp giải chúng tôi và cả hai chiếc xe vào sân (một chiếc xe của Nguyễn Kim Môn, còn một chiếc tắc xi chúng tôi thuê). Thoạt đầu, chúng cứ tưởng cả 2 chiếc chúng tôi thuê cả nên chỉ bắt 6 người vào phòng. Trội yêu cầu làm việc thì làm việc chung, không được tách người ra các phòng. Chúng đồng ý.
Chúng đưa chúng tôi lên tầng 2, vào một phòng họp. Nhìn qua cách bài trí, chúng tôi biết được đó là phòng họp của Đảng ủy.
Người làm việc với chúng tôi là Phạm Nhật Cường. Khi Cường vừa giới thiệu anh ta là trưởng công an xã thì bác Quang A chặn luôn:
- Trước khi làm việc với tôi, anh phải cho biết anh là ai, phải có đầy đủ giấy tờ, thẻ ngành để chứng minh anh đủ tư cách làm việc với chúng tôi.
Trội gỡ bí cho Cường:
- Anh gọi anh Hải công an huyện lên, anh ấy có thẻ ngành, xong anh ấy có thể giới thiệu anh làm việc.
Có hai viên an ninh huyện Thường Tín lên, nói chúng tôi có mặt để “trợ giúp pháp lý”. Tôi mang máy ra định quay clip nhưng chợt thấy rất nhiều bọn lâu la đứng ở ngoài hành lang như sẵn sàng lao vào nếu có chuyện gì. Nếu tôi quay, lập tức sẽ bị chúng nó sẽ khống chế nên tôi đứng lên:
- Tôi yêu cầu được quay clip. Vì tôi e ghi chép hay nghe suông không tiếp thu hết được ý kiến của các anh.
Tay Hải gạt đi:
- Các anh có thể ghi chứ quay là không được.
Loanh quanh một lúc thì Phạm Nhật Cường chủ trì làm việc với chúng tôi. Ngoài ra, lúc thì một tay an ninh huyện, lúc thì công an viên địa phương bên cạnh để giúp việc.
Nội dung làm việc chẳng có gì đáng nói. Anh ta hỏi giấy tờ tùy thân. Bác Quang A nói lẽ ra anh phải có mặt ở nhà anh Trội, trưng thẻ công an của mình ra và với tư cách trưởng công an xã, anh giải thích rằng theo quy định luật pháp anh có quyền kiểm tra giấy tờ tùy thân theo đúng thủ tục thì chúng tôi đã đưa CMT cho anh rồi. Nhưng việc làm làm của các anh là hoàn toàn trái luật và vi phạm nghiêm trọng quyền con người. Việc áp giải chúng tôi về đây là không cần thiết, không cần tới mức như thế này.
Sau đó, ai có chứng minh nhân dân thì đưa ra, ai không mang thì nói miệng. Rồi họ loay hoay làm biên bản, viết lách những gì lâu lắm. Rất nhiều khi họ bỏ đi, chắc là bàn bạc hay xin ý kiến gì đó, để mặc chúng tôi ngồi với nhau.
Trội sợ chúng tôi đói, bảo vợ về luộc con gà mang ra cho chúng tôi, chúng tôi gạt đi, anh lại bảo vợ làm cơm để tí nữa các bác về ăn. Tôi bảo:
- Thôi, biết họ giữ đến bao giờ mà cơm với nước. Hết đêm nay, vài ngày nữa, thậm chí vài năm. Rồi nhỡ làm cơm xong, họ trục xuất khỏi địa phương, không cho ăn thì sao.
Trội vẫn áy náy, đi vét các quán được hai hộp bánh. Mỗi chúng tôi ăn vài chiếc.
Đang loay hoay ghi biên bản, Cường hỏi:
- Chúng tôi muốn biết các anh đến nhà anh Trội để làm gì?
- Chúng tôi nói rồi, đến thăm gia đình, thế thôi.
- Các anh mang quà gì đến cho anh Trội? Hoa quả à. Có đưa tiền không?
- Ơ cái anh này, đó là việc riêng của chúng tôi. Chúng tôi không cần phải trả lời câu hỏi ấy.
Gã ma mãnh:
- À, có nghĩa là có cho nhưng không muốn nói chứ gì?
- Chúng tôi đã bảo là chúng tôi không trả lời.
Tới khoảng 9 giờ 30, chúng tôi nhận được thông tin có 3 xe từ dưới Hà Nội lên với khoảng hai chục người. Chúng tôi đoán là Bộ công an hoặc Công an Thành phố “tăng viện”
Cường chạy xuống rồi lại chạy lên:
- Các anh dưới kia mới bác Nguyễn Quang A xuống để hỏi vài chuyện.
Bác Quang A cương quyết:
- Các anh cưỡng bức chúng tôi vào đây. Hỏi chúng tôi là ai thì chúng tôi cho biết rồi, thế là xong chuyện. Không còn chuyện gì để nói với các anh cả.
Gã lại chạy xuống báo cáo.
Một lúc sau thì Trội lên cho biết, hiện nay, họ đã phát cho mỗi đứa một cái bút và một tờ giấy. Chắc là chúng sẽ tách riêng từng người ra để thẩm vấn.
Chúng tôi bảo nhau không đi đâu cả. Còn cố tình dùng sức mạnh cưỡng bức tách riêng ra thì không nói câu nào hết. Mọi người đều thống nhất như thế.
Khoảng 10h, thấy Kim Môn bị áp giải lên. Thì ra ban đầu họ tưởng anh là lái xe thuê, đến khi thấy anh đứng gần Trang với cách nói chuyện thân mật, họ mới biết là anh nằm trong đoàn đi thăm.
Sau khi cho họ biết danh tính, Kim Môn giả bộ rụt rè:
- Anh ơi, thế liệu em có bị đi tù không ạ?
Cường bảo:
- Không. Nếu các anh vi phạm pháp luật thì chúng tôi mới bắt.
Như vậy gã thừa nhận chúng tôi không vi phạm pháp luật nhưng chúng tôi vẫn bị áp giải về đây.
Kim Môn tiếp tục trêu:
- Thế ạ. Em mừng quá. Cứ tưởng các anh bắt đi tù.
Đang bức xúc nhưng tôi vẫn phải phì cười.
10h30′ đến tiết mục yêu cầu ký vào biên bản. Chúng tôi trả lời việc các anh kiểm tra danh tính đã xong. Chúng tôi không liên quan gì đến cái văn bản do các anh tự viết ra. Cường nói thế thì làm “biên bản không ký”.
Ồ, lại còn “biên bản không ký” nữa. Thật là lắm “biện pháp nghiệp vụ”.
Cường bảo, các bác ký cho xong rồi còn về. Tôi cũng mệt lắm rồi. Chúng tôi nói cái đó là việc của các anh, chúng tôi không liên quan. Bây giờ thì chúng tôi cũng chẳng cần về, nhỡ hết việc rồi. Các anh muốn giữ đến bao giờ cũng được.
Lúc này, họ cho 3 tên mang máy quay chĩa chúng tôi, đủ mọi góc. Tôi đứng dậy phản đối:
- Bắt đầu vào làm việc, tôi yêu cầu được quay clip nhưng các anh không cho. Bây giờ các anh lại cho người quay chúng tôi là sao. Các anh quay hay không, chẳng ảnh hưởng gì đến chúng tôi, nhưng lối làm việc như thế là không đàng hoàng.
Một tên chống chế:
- Tôi quay phía này chứ (tức là phía Phạm Nhật Cường)
Chúng tôi chỉ 2 tên kia, trong đó một tên đang quay ngang, ống kính chĩa thẳng vào tôi, một tên quay từ dưới lên:
- Thế hai cậu này đang quay ai đây?
Bất chấp sự phản đối của chúng tôi, ba tên vẫn tiếp tục.
25/1/2014


Ký sự Chương Dương: 4. Tôi không có trách nhiệm trả lời những câu hỏi ấy

NGUYỄN TƯỜNG THỤY
Vào khoảng 10 giờ, Trội cho biết vợ tôi và các bạn đã xuống đến nơi, hiện đang đứng ở ngoài cổng. Tôi cảm thấy yên tâm hơn và thêm ấm lòng trước tình nghĩa đồng đội dành cho chúng tôi.
Ba đứa quay camera sau khi ghi hình xong thì rút đi. Phạm Nhật Cường cũng đi xuống. Lại chỉ còn chúng tôi ngồi với nhau.
Bỗng có tiếng huỳnh huỵch ở tầng dưới, rồi thấy tiếng la thất thanh “Công an đánh người! Công an đánh người!”
Không ai bảo ai, tất cả chúng tôi lao xuống. Kim Môn đang ôm ngực quằn quại. Mấy tên đánh Kim Môn nhanh chóng lẩn mất. Nhưng Trội đã kịp nhận ra hai tên đánh Kim Môn là tên Tín và tên Tuấn.
Chúng tôi quát:
- Ai cho phép chúng mày đánh người. Thằng nào đánh?
Chúng đứng im, không thằng nào nói gì.
Những người bạn đến ứng cứu khi đó có mặt ngoài cổng trụ sở kể lại như sau:
Anh em đứng ngoài cổng khá lâu thì Kim Môn đi ra, nhưng bị ngăn cách bởi cánh cổng đã khóa chặt. Anh nói chuyện với mọi người vài câu thì mấy tên đứng gần chặn họng bằng những lời nói rất hỗn xược. Một người nói to:
- Các anh là người công quyền mà chửi dân thế à? Chửi tục chửi bậy thế à? Văn hóa công quyền như thế à?
Kim Môn nói:
- Các anh không phải là công an mà đích thực là bọn lưu manh.
Một tên có dáng người cao cao hùng hổ quát:
- Đánh bỏ mẹ cái thằng xuống trước đi.
Nhưng chúng không dám đánh anh Môn trước mặt người đến ứng cứu.
Một đứa hùng hổ ra trước cổng quát:
- Cái thằng vừa ra đây đâu rồi, đánh chết mẹ nó đi. Còn đứa nào ở ngoài dám gây mất trật tự bắt tuốt.
Đe xong, nó mới quay vào tìm đánh anh Môn, khi ấy anh quay vào đến hành lang tầng 1. Mọi người ngoài cổng nghe rõ tiếng đấm đá huỳnh huỵch liền đồng thanh kêu lên: “Công an đánh người! Công an đánh người!…”
Kim Môn nhớ lại:
Khi tôi quay lại để đi lên tầng 2 thì thằng cao cao chay theo, túm áo tôi và định kéo vào một phòng kín. Khi vừa đẩy được tôi vào một góc khuất thì hắn đấm ngược vào bụng tôi 2 cái và dùng cùi trỏ đánh mạnh vào lưng tôi 2 cái. Tôi la lên. Đến khi 6 người của chúng tôi từ tầng 2 lao xuống, chúng mới buông ra.
*
Sau khi yêu cầu chúng tôi ký vào biên bản làm việc và “biên bản không ký” không được, Cường lại chạy xuống. Một lúc, anh ta lên nói:
- Bây giờ, 5 người đã xác minh hai chiều xong có thể về, còn 2 người, khi nào xác mình thì về sau.
Chúng tôi đồng loạt trả lời:
- Không, chúng tôi sẽ không có ai về trước. Đi bao nhiêu phải về đủ bấy nhiêu. Chúng tôi chờ đến khi nào cũng được.
Thế rồi anh ta lại xuống, rồi lại lên, nói việc xác minh đã xong, các anh có thể về.
Tôi đứng dậy:
- Tôi yêu cầu anh trả lời hai câu hỏi: Theo như các anh nói thì có qui định người địa phương khác không được phép đến thăm anh Phạm Văn Trội. Thứ hai, là qui định ai đến thăm anh Trội. phải xin phép chính quyền địa phương. Những qui định ấy có viết thành văn bản không? Nếu có thì cung cấp cho chúng tôi. Chúng tôi sẽ căn cứ vào đó, thậm chí phổ biến qui định ấy trên báo chí, trên mạng giúp các anh để nhiều người biết mà không đến thăm anh Trội nữa.
Nhặt đâu ra những văn bản ấy bây giờ vì quy định của chính quyền, công an xã Chương Dương là quy định miệng.
Từ khi bắt đầu làm việc, Phạm Nhật Cường đã thể hiện thái độ chừng mực, ôn tồn chứ không mất dạy như đám tay chân mà anh ta đã sai chúng áp giải chúng tôi về đây Nhưng lúc này, có vẻ như anh ta đã hết kiên nhẫn. Gã gay gắt:
- Bây giờ tôi trả lời như thế này: Tôi không có trách nhiệm trả lời câu hỏi ấy.
Chắc là anh ta muốn bắt chước câu trả lời của tôi khi anh ta hỏi chúng tôi đến cho Trội cái gì? “Đó là việc riêng của chúng tôi. Chúng tôi không cần phải trả lời câu hỏi ấy”.
Nhưng rõ ràng, việc chúng tôi trả lời như thế là đúng, còn việc từ chối trả lời chúng tôi về các “bản” qui định họ nói ra là không đúng. Cơ sở pháp lý của hai câu hỏi này không thể so sánh.
Anh ta nói xong thì dọn giấy tờ đứng dậy, ra dấu kết thúc buổi làm việc. Lúc ấy là 11 giờ đêm.
Chúng tôi xuống đến tầng 1 thì thấy toàn bộ điện bị tắt, tối om (khi ra đến đường thì thấy thêm, đèn đường cũng bị tắt hết). Dưới sân lố nhố rất nhiều bóng đen. Tôi cảnh giác, kéo tay cháu Phương Thảo lại và bảo mọi người đừng bước ra sân vội. Tôi nói to:
- Tại sao lại tắt hết điện đi thế này. Bật đèn lên đi.
Vài tiếng trả lời:
- Bị chập điện.
- attomat hỏng
Chúng nói thế nhưng sau đó, tôi vẫn nhìn thấy có người bật công tắc một phòng lên, phòng sáng nhưng rồi lại nhanh chóng tắt đi.
Trội cầm đèn pin soi cho chúng tôi đi ra. Hai chiếc xe được thả về nổ máy cung cấp thêm ánh sáng. Chúng tôi đi sát vào nhau, ra cổng.
Sau này nghĩ lại, có lẽ chúng tôi đã quá cảnh giác. Tình thế lúc này đã khác. Chúng tôi đã đoàn kết, thống nhất thành một khối và điều quan trọng là họ đã không đe dọa được chúng tôi. Nếu sợ hãi, chúng tôi có thể ăn đòn thêm. Có lẽ họ tắt đèn để che bớt đội quân và những chiếc ô tô “tăng viện” hiện còn đang ở trong trụ sở. Còn việc tắt đèn đường cũng là để che giấu bớt thành tích chẳng hay ho gì của họ trong buổi tối hôm ấy trước mắt dân và gây thêm khó khăn cho chúng tôi khi ra về.
Kim Môn ra đến gần cổng thì quay lại vung tay hô to:
- Đả đảo công an đánh người!
- Đả đảo công an đánh người!
Tất cả cùng thét lên:
- Đả đảo! Đả đảo!
Phía công an địa phương, an ninh có lẽ rất bất ngờ. Nguyễn Kim hô 6,7 lần như thế thì thôi.
Một tên nói:
- Đề nghị tất cả giải tán. Nếu gây rối thì chúng tôi sẽ bắt giữ.
Chúng tôi đáp:
- Thích bắt thì bắt hết đi.
Một tên lại bấm dùi cui điện tanh tách. Lê Thiện Nhân (Lê Hồng Phong) sấn đến:
- Dọa dẫm hở. Đánh ngay đi xem nào.
Chúng kéo cánh cổng, vừa kéo vừa đẩy chúng tôi ra ngoài.
Bây giờ, tôi mới nhìn bao quanh, ôm và bắt tay tất cả mọi người. Bà xã tôi đang đứng cạnh Sông Quê. Những gương mặt thân quen: Bạch Hồng Quyền, Ngô Duy Quyền, Trương Dũng, Lã Việt Dũng, Mai Dũng, Gió Lang Thang (Trịnh Ngọc Tuấn), Lê Thiện Nhân, Sông Quê, chồng Phương Thảo, Nguyễn Văn Phương… Bác Khánh gần 80 tuổi cũng lặn lội xuống. Người thì thuê tắc xi, người mang ô tô riêng chở mọi người.
Phương Thảo ra, gặp bố mách:
- Bố ơi, một thằng già già nó đe ném con xuống ao.
Mai Dũng lập tức tiến lên mấy bước, giọng anh phẫn nộ:
- Thằng nào động vào con gái tao là không xong với tao đâu nhá. Ném được con tao xuống ao thì ra ném xem nào.
Mấy đứa gần đứng ngây ra, không nói gì
Một người bảo nhau thôi, tất cả cùng về, nhớ bám sát nhau. Lại có ai nói:
- Còn 3 xe nữa đang xuống.
Tôi bảo:
- Thôi, gọi điện cho các bạn ấy quay về đi.
Tôi về đến nhà đã gần 12 giờ đêm. Nhiều người đi trước đã về đang chờ trước cửa nhà tôi. Mở cửa ra, thấy mất điện. Nhìn xung quanh thì thấy mất điện cả xóm. Vợ tôi mời mọi người vào nhà. Nhưng vì đã khuya, lại tối om nên tất cả chia tay vợ chồng tôi ra về.
Vậy là nhỡ việc đến thăm Nguyễn Văn Đài. Đành vậy. Chúng tôi sẽ thăm anh trong một buổi khác . Chắc chắn là như thế.
Chúc Tết gia đình tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Đài 6 ngày sau đó
27/1/2014

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét