Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

TƯ TƯỞNG TẬP CẬN BÌNH

TƯ TƯỞNG TẬP CẬN BÌNH
Nguyễn Thành Trí

Tại Bắc Kinh ngày 24/10/2017, Đại Hội Đảng Trung Cộng đã bế mạc với
một sự kiện nổi bật là “Tư Tưởng Tập Cận Bình” được chính thức ghi vào
điều lệ đảng. Điều lệ của Đảng Trung Cộng được coi như một thứ Hiến
Pháp của Trung Quốc!
Như vậy, Tập Cận Bình, người đang cầm quyền cai trị tối cao ở Hoa Lục
đã được tôn lên ngang hàng với Mao Trạch Đông, người khai sinh ra Đảng
Trung Cộng và nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa. Tham vọng của Tập Cận
Bình đến mức này đã rõ, về mặt hình thức bên ngoài, là đưa sự sùng bái
cá nhân Tập Cận Bình lên ngang hàng với Mao Trạch Đông; còn về mặt
phẩm chất nội dung Tư Tưởng Tập có bằng Tư Tưởng Mao hay không thì
phải để sau này xem xét phân giải. Cho đến nay, điều lệ của Đảng Trung
Cộng chỉ ghi nhận có một tư tưởng Mao Trạch Đông, một tư tưởng cách
mạng vô sản vào những thập niên 1950-1970 đã từng gây nên những phong
trào-sóng gió và thù hận chết người ở các nước nghèo khổ không phát
triển của Thế Giới Thứ Ba.

Các phong trào cách mạng vô sản ở các nước thuộc Thế Giới Thứ Ba đã
không thành công. Mao Trạch Đông phải chịu mở cửa Hoa Lục để tiếp đón
Tư Bản Tây Phương, và rồi Mao chết đi mang theo Tư Tưởng Mao vào lịch
sử Đảng Trung Cộng. Kế tiếp là cả một thành trì cách mạng cộng sản bị
sụp đổ, cái tên nước và lá quốc kỳ của nó đã bị huỷ bỏ, nước Cộng Hoà
Xã Hội Chủ Nghĩa Liên Bang Sô Viết, một cái tên nước dài lượt thượt
nên gọi tắt là Liên Sô và lá quốc kỳ Đỏ Búa Liềm đã bị chôn vùi dưới
nấm mồ lịch sử Nga.  Khối cộng sản tan rã, Chiến Tranh Lạnh xem như
chấm dứt, thiên hạ được sống tạm thời thái bình, mỗi quốc gia tự lo
chuyện nhà mình cho tới nay hầu như không còn ai có ý muốn thống trị
thế giới nữa.

Như vậy, bây giờ năm 2017, bốn mươi mốt năm sau ngày Mao chết, Tập
công bố Tư Tưởng Tập Cận Bình, một thứ tư tưởng mà tác giả của nó gọi
là “Chủ Nghĩa Xã Hội Có Đặc Tính Trung Quốc Trong Thời Đại Mới”. Hơn
nữa, cái tên gọi của thứ tư tưởng này đã được tác giả của nó lặp đi
lặp lại nhiều lần trong bài diễn văn khai mạc đại hội đảng dài hơn ba
tiếng đồng hồ, một bài diễn văn dài phá kỷ lục thế giới.

Có một điều cần nói ra ngay, cũng như Trung Cộng đã từng nói “nền kinh
tế thị trường có đặc tính Trung Quốc” phải hiểu là chủ nghĩa tư bản bị
lai căn ở Hoa Lục với đủ thứ tệ nạn tham nhũng của nó; giờ đây chủ
nghĩa xã hội không còn thuần chất nữa mà có đặc tính Trung Quốc thời
đại mới, phải hiểu là “đàn áp thô bạo người dân Hoa Lục và người dân
tộc thiểu số dưới chiêu bài chống khủng bố trong nước”. Chủ nghĩa xã
hội lai căn Trung Cộng thời đại mới là đi thực dân kiểu mới, dùng tiền
để xâm lược mua chuộc lãnh đạo các nước độc tài ở Phi Châu, và chuyện
này đang xảy ra ở Phi Châu.

Rõ ràng Tập Cận Bình đang chiếm thế mạnh trong Đảng Trung Cộng, một
hình thức tập trung quyền hành vào chỉ một người, Tập Cận Bình Chủ
Tịch Của Mọi Thứ, trong chính quyền Hoa Lục và trong đảng.  Khi Đại
Hội Đảng Trung Cộng đã hoàn toàn nhất trí việc đưa Tư Tưởng Tập vào
điều lệ đảng, không một đảng viên nào dám có ý kiến thắc mắc về nội
dung của nó, người ta hiểu được Tập Cận Bình sẽ áp dụng một phương
tiện hữu hiệu là Tư Tưởng Tập - Điều Lệ Đảng để mạnh tay trấn áp các
đối thủ chính trị trong đảng ở Hoa Lục trong tương lai. Về việc đưa Tư
Tưởng Tập  Cận Bình vào Điều Lệ Đảng chứng tỏ rằng Tập và bè phái của
Tập còn cảm thấy bất an. Lo lắng về quyền hành và các chính sách của
Tập vẫn còn bị nhiều thách thức, nó có thể nẩy sinh những bất bình
trong tương lai và sẽ khiến cho Tư Tưởng Tập thất bại, đồng thời việc
cải cách kinh tế và chính trị của Hoa Lục sẽ gặp nhiều trở ngại.

Một cách khách quan, Tư Tưởng Tập không có cao kiến gì cả, không có gì
mới lạ đối với những lãnh chúa cai trị độc tài, vào thời 100 năm về
trước hay 100 năm về sau này.  Vì nó đúng là sự tập trung quyền hành
vào một người lãnh đạo tối cao như hoàng đế, ở đây là Hoàng Đế Tập Cận
Bình, siết chặt sự kiểm soát triều đình như sự kiểm soát nội bộ đảng,
quan quân hay thần dân nào không trung thành với vua thì bị chém đầu;
còn đảng viên nào phản đối Chủ Tịch Tập thì bị thanh trừng vì cái cớ
“vi phạm điều lệ đảng như vi phạm hiến pháp Hoa Lục”.  Hơn nữa, dưới
chiêu bài chống khủng bố Chủ Tịch Tập sẽ không ngần ngại tàn sát người
dân tộc Hồi, Mông, Tạng nổi dậy đòi hỏi quyền lợi của họ trong Hoa
Lục.

Cách nay năm năm Tập Cận Bình lên cầm quyền thống lãnh Hoa Lục, ông ta
đã rất quyết đoán, và không che giấu ý định bành trướng lãnh thổ, và
chắc chắc rằng Tập Cận Bình còn có tham vọng xuất khẩu Tư Tưởng Tập
của mình ra nước ngoài. Sau đại hội đảng vừa rồi Tập đã thu tóm tất cả
quyền lực trong đảng một cách dễ dàng, nên Tập dễ có ảo tưởng rằng
“Giấc Mơ Hoa Lục” sẽ thành hiện thực, một ảo tưởng về sự xây dựng Hoa
Lục thành công bằng việc dùng bạo lực đàn áp trong nước. Điều này
không có nghĩa Hoa Lục dưới sự lãnh đạo của Tập và Đảng Trung Cộng là
một cường quốc đủ mạnh để bành trướng lãnh thổ ở bên ngoài Hoa Lục.

Theo định nghĩa căn bản, một cường quốc phải có yếu tố tiếng nói trung
thực của nhân dân trong nước. Như vậy, Hoa Lục dưới sự lãnh đạo của
Tập và Đảng Trung Cộng chưa phải là một cường quốc, vì Tập và Đảng
Trung Cộng chưa trả lại tiếng nói trung thực của người dân Hoa Lục
trong quốc hội; các đại biểu Quốc Hội Hoa Lục không thực sự là người
đại diện chân chính của người dân Hoa Lục.

Trong bài diễn văn khai mạc đại hội vừa qua Tập Cận Bình đã khoe
khoang một trong những thành công lớn của Hoa Lục dưới sự lãnh đạo của
Tập và Đảng Trung Cộng là bành trướng khu vực Biển Đông Nam Á, một sự
bành trướng chiếm gần hết Biển Đông của nước Việt Nam, mà Việt Nam
dưới sự lãnh đạo của Đảng Việt Cộng một đảng cộng sản đàn em phải chịu
lép vế nín thinh để cho đàn anh cướp mất vùng biển và các hải đảo của
mình.  Một nước-ăn-cướp, dễ dàng cưỡng đoạt vùng biển và đảo của nước
cộng sản đàn em, thì cũng không phải là một cường quốc.  Nước Mỹ ở
ngoài khu vực Đông Nam Á, nhưng Mỹ đã từng và đang là một nước có liên
quan mật thiết với các nước Đông Nam Á; tuy nhiên Mỹ đã đang phải bận
rộn vì cuộc chiến chống khủng bố ở hai nước Iraq và Afghanistan hơn
mười năm nay nên Tập có thể lầm tưởng “Mỹ đang bỏ khoảng trống quyền
lực” tại khu vực Đông Nam Á để Trung Cộng dễ dàng lấp vào thay thế Mỹ.
Nếu là một cường quốc thì Hoa Lục-Tập Cận Bình phải tham gia vào cuộc
chiến chống khủng bố quốc tế như các cường quốc Mỹ, Anh, Pháp, Đức,
Úc, Gia Nã Đại. Ngược lại, Hoa Lục-Tập Cận Bình đã và đang đứng ngoài
cuộc chiến chống khủng bố để hưởng lợi, như vậy cũng không phải là một
cường quốc thực sự.

Bây giờ, đang có những lãnh đạo của một số nước không muốn nước của họ
có tự do dân chủ, vì họ nghĩ rằng tự do dân chủ mang lại tình trạng
không ổn định xã hội, thiếu an ninh trong nước, và bản thân họ có nguy
cơ bị thay thế bởi người khác.  Vì tham quyền cố vị, nên họ đã độc tài
càng thích độc tài hơn, và họ sẽ nhập khẩu Tư Tưởng Tập với điều kiện
Hoa Lục-Tập Cận Bình phải hậu thuẩn duy trì chế độ độc tài của họ.

Tư Tưởng Tập Cận Bình thực chất là một chủ trương “đàn áp bên trong,
xâm lược bên ngoài” của họ Tập áp dụng ở Hoa Lục. Đối với một số nước
nhỏ láng giềng của Hoa Lục chắc chắn họ phải lo sợ trong tương lai Hoa
Lục-Tập Cận Bình sẽ xâm lược sáp nhập nước của họ. Tóm lại Tư Tưởng
Tập Cận Bình có thể xuất cảng sang các nước độc tài; còn các nước dân
chủ nhận thấy rằng cái tư tưởng tai hại này không thể được áp dụng cho
nước của họ.

Chủ trương “đàn áp bên trong, xâm lược bên ngoài” có thể xem nó như
một chủ thuyết; nó không thể là một tư tưởng vì nó thiếu tính chất
triết học của một tư tưởng. Nhưng dù sao người Hoa Lục cũng đã gọi nó
là một tư tưởng, thì Tư Tưởng Tập không thể so sánh bằng Tư Tưởng Mao.
Tập Cận Bình tự mình muốn được đưa lên ngang tầm với Mao Trạch Đông là
Tập mong muốn được sự sùng bái cá nhân. Nhân dân Hoa Lục và người dân
tộc thiểu số ở trong Hoa Lục có sùng bái Tập Cận Bình hay không là một
chuyện khác./.


Nguyễn Thành Trí - Sài Gòn, 25/10/2017

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét