Wednesday, May 5, 2021

Cờ Vàng Xưa và Nay (phần 1)


Cờ Vàng Xưa và Nay (phần 1)
Nguyenngocgia
Thứ Tư, 05/05/2021 - 01:31
RFA


Lịch sử để lại một cách có căn cứ, Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ (Cờ Vàng - xin phép viết tắt) đã được tiền nhân Việt Nam truyền lại từ ít nhất hơn 100 năm trước. Ý nghĩa của lá cờ được giải thích rằng: Màu vàng là màu truyền thống của đế vương Việt Nam từ xưa, cũng là màu tượng trưng cho đất nước. Màu đỏ là màu của thịnh vượng, thành công. Ba sọc đỏ tượng trưng cho ba kỳ: Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ, thống nhất dưới một chính thể quốc gia.

Sự thật đó không thể chối cãi.

Cờ Vàng Xưa là gì ? Với tư cách người Sài Gòn được sanh trưởng từ thập niên 60 thế kỷ trước, tôi mạn phép gọi Cờ Vàng Xưa tính từ 30 tháng Tư năm 1975.

Việt Nam Cộng Hòa với tư cách bên thua trận, đã bị sỉ nhục tàn nhẫn, bằng mọi cách hạ đẳng nhất. Cờ Vàng Xưa cũng chịu chung số phận bi đát.

Tôi từng đặt câu hỏi với ba tôi về "danh dự" của "Bên Thắng Cuộc", sau khi anh rể tôi (binh chủng không quân), cùng các người anh khác bị lừa đưa vào "trại cải tạo" và đã "học tập" xong (!). Ba tôi im lặng trong bất lực và tê tái!

Quá khứ của Việt Nam Cộng Hòa như nốt nhạc thống thiết và thê lương từ "Lời Kinh Đêm" [1] dành nguyện cầu cho những oan hồn, trên bước đường lưu vong.

Quá khứ của Cờ Vàng Xưa từng là khúc ca bi ai hoài niệm về một thời, dù không chắc là vàng son, nhưng êm ả với cuộc sống thường nhật. Nó có ngay trong tiếng rao hàng, vang vọng những đêm mưa mùa hè.

Quá khứ của Cờ Vàng Xưa sẽ chôn vùi trong điêu linh một thuở, nếu như người Việt lưu vong chấp nhận cuộc sống lặng lẽ trên xứ người suốt gần 50 năm qua.

Nhưng không, người Việt hải ngoại (NVHN) đã không dừng lại, như tìm một nơi "nương nhờ chút thở than".

Người phụ nữ Mỹ gốc Việt nổi tiếng - Lê Duy Loan, cho đến ngày thành đạt rực rỡ, vẫn tự hào là Người Việt Nam với dòng máu đỏ da vàng.

Không chỉ riêng Lê Duy Loan, NVHN thành công vang dội trên: chính trường, thương trường, chiến trường; cả trong lĩnh vực thể thao, văn hóa, y học v.v...: Ngô Thanh Hải (Thượng nghị sĩ Canada), Janet Nguyễn (Thượng nghị sĩ tiểu bang California), Lương Xuân Việt (Chuẩn tướng người Mỹ gốc Việt đầu tiên), Đinh Đồng Phụng Việt (tác giả bộ luật Patriot), Cung Lê (võ sĩ nổi tiếng kiêm diễn viên điện ảnh), Dương Nguyệt Ánh (tác giả bom nhiệt áp), Võ Tá Đức (từ cậu bé đạp xích lô trở thành khoa học gia nguyên tử ở Mỹ), Nguyễn Thanh Mỹ (từ cậu bé bán cà-rem trở thành tiến sĩ), Lưu Lệ Hằng (tên tiếng Anh Jane Luu - một người Việt lưu vong năm 1975, trở thành nhà thiên văn học), Chính Chu (tỉ phú người Mỹ gốc Việt), Elizabeth Phạm (Nữ Thiếu tá Thủy quân Lục chiến), cùng hàng trăm tên tuổi khác, không thể dẫn ra đầy đủ để nói về sự thành đạt nổi trội và vang danh tại Mỹ cũng như trên thế giới.

Khi buộc phải bỏ xứ ra đi tị nạn cộng sản, không ai có thể ngờ những con người mang thân phận vong quốc, lại có ngày như thế. Một kết quả ngọt ngào và rực rỡ.

Khi hay tin bạn bè và bà con của mình đào thoát, thật lòng, tôi cũng chỉ cầu mong họ an toàn và có cuộc sống bằng an, cũng không bao giờ dám nghĩ một ngày nào đó có cơ hội gặp lại. Chỉ vậy thôi.

Thời gian kỳ lạ. Thời cuộc kỳ diệu. Tôi không biết gọi những thành công nổi trội với đời sống tự do khoáng đạt của NVHN là gì, ngoài tên "Số Phận". Tôi cũng tin vào Nhân - Quả. Một niềm tin vững chắc, thuở còn bé, tôi hay đọc trong truyện cổ tích. Bây giờ, những câu chuyện cổ tích đó biến thành hiện thực.

Cờ Vàng Xưa bị dẫm dưới chân người CSVN. Bằng chính nghị lực, bằng chính nỗ lực kiên trì được chắp cánh từ đời sống tự do - dân chủ, NVHN đã giương cao Quốc Kỳ một thuở. Trong màu vàng óng ánh, những vết bẩn năm xưa bị cố tình và ác tâm tạo ra, NVHN đã gột sạch nó bằng thành công từ chính nội lực, xuất phát từ con tim nóng bỏng, chan chứa dòng máu Việt Nam nồng nàn. Tình yêu quê hương bỗng trở nên thật giản dị đến không ngờ.

Giờ đây, NVHN hoàn toàn đủ tư cách ngẩng mặt nhìn đời với câu hát [2]:

Cười lên đi em ơi
Dù nước mắt rớt trên vành môi
Hãy ngước mặt nhìn đời
Nhìn đổi thay ta vang tiếng cười...

Không chỉ bù đắp những đau thương mà còn chất ngất tôn tạo ý chí ngạo nghễ và quật cường của người Việt Nam với bóng Cờ Vàng lấp lánh, bay phất phới trong cộng đồng NVHN, hôm nay.

Hòa hợp hòa giải? Tiếc thay (!)

Người Việt bị đuổi xua bằng mọi cách ra khỏi nơi "chôn nhau cắt rún". Cay đắng và đứt ruột ra đi, không chỉ những phận người chòng chành trên những chiến thuyền con, thế giới gọi là "boat people", mà còn từ những chiếc "tàu há mồm" thuở 1954.

Từ đó, những con người vong quốc dần dần thành đạt và đóng góp trí tuệ cho quê hương thứ hai. Chỗ đứng của cộng đồng NVHN, cũng từ đó chiếm một vị trí trang trọng tại nơi cưu mang mình.

NVHN đã từng bị hạ nhục với tư cách những kẻ chỉ biết ăn bám và dành thời gian ngồi khóc lóc, nuối tiếc quá khứ hư hao. Không! Những "con người mất nước" đã chứng minh ngược lại - đầy thuyết phục, đủ trí tuệ.

Thành công trong sự nghiệp, dù lãnh vực này hay lãnh vực khác, dĩ nhiên, từ đó mang lại cho NVHN một sức khỏe tài chánh tốt hơn lên.

Dân tộc Việt Nam có câu: "Thấy sang bắt quàng làm họ".

Từ đó, tại quốc gia CHXHCNVN, vở hài kịch mang tên "Khúc Ruột Ngàn Dặm" ra đời trong bối cảnh như vậy. Hơi lố lăng một chút với tiếng cười khẩy, vọng về từ bên kia Thái Bình Dương. Tôi đã từng nghe nhiều lần.

Rồi "Nghị quyết 36" ra đời cách đây hơn 16 năm. Lời đàm tiếu vọng vang không ngớt.

Trở thành "thuyết khách gia" cần phải học. Để ve vãn nhằm đạt được lợi ích mong muốn từ NVHN, lẽ ra người CSVN cần phải rút kinh nghiệm xương máu từ quá khứ. Rất tiếc, ngay cả nghệ thuật ngoại giao, trong việc chiêu dụ NVHN, họ cũng bỏ qua nốt.

Thông thường, để "sạch nước cản", không một nhà ngoại giao nào đi "thuyết", lại cào xé "vết thương lòng" mà sự hạ nhục đó do chính tay mình gây ra đối với "khách", hơn nữa lại động chạm đến biểu tượng, NVHN vốn có đủ căn cứ lịch sử, khoa học và sự thành đạt nổi bật ngày nay để tự hào. Người CSVN sai lầm khi đào bới lịch sử Cờ Vàng mang ra so sánh với lịch sử Cờ Đỏ. Vì thế, thật nực cười khi người CSVN dùng hai tiếng "đồng bào" (!)

Quốc Kỳ là biểu tượng quốc gia, dù quốc gia đó không còn tồn tại, nhưng lịch sử lại mang trong mình những yếu tố bất ngờ, như thế giới đã cho thấy sự sụp đổ khối CS Liên Xô và Đông Âu. Lịch sử Việt Nam hoàn toàn có thể lặp lại dưới hình thức khác, nhưng nội dung giống nhau.

Vì thế, Cờ Vàng lại bước vào chiến cuộc, những tưởng nó phải yên ngủ theo mong muốn của... Cờ Đỏ. Chính người CSVN tiếp tục tạo cảnh lá lai, khi họ nghịch lý gọi tên "hòa giải hòa hợp".

"Hòa giải hòa hợp" ư? Nếu thật sự người CSVN có tinh thần đó, họ đã phải làm từ 25 năm trước, khi Hoa Kỳ bỏ lệnh cấm vận. Cơ hội trôi tuột đi, như nền kinh tế trương phồng bọt xà bông và đang giãy giụa [3] với giá cả hàng hóa đang tăng chóng mặt!

Cũng thời đoạn những năm 1990, người CSVN lại lún dần và lún sâu vào "con đường trụy lạc" với mật nghị Thành Đô.

Những tướng lãnh và các ông (bà) CSVN cao cấp hồi hưu còn đòi làm cho ra lẽ "cái hội nghị" đó thỏa thuận những gì. Vậy cho nên, nhà cầm quyền CSVN sẽ "thuyết" như thế nào, trước "mật nghị" đầy ám muội đó, đối với "khúc ruột ngàn dặm" bằng câu hát "gác lại quá khứ" chán ngắt, cùng lời tỉ tê "hướng tới tương lai" đầy giả tạo?!

Hình như người CSVN cũng không hề chịu hiểu ra, để hiện thực hóa "đoàn kết" phải có căn cứ khoa học, chứ không phải lời kêu gọi suông mà thành. Thất bại từ nghị quyết 36 không chỉ là chấm dứt một lời dỗ ngọt không xong mà nó còn cho thấy tính phản khoa học trong các đường lối, chủ trương của nhà cầm quyền CSVN.

Do đó, giấc mơ "hòa hợp hòa giải" của CSVN chỉ là giấc mộng hoang đường. Nói cách khác, chỉ là những lời vô vị và dối trá.

Tạm kết

Một số ý kiến cho rằng, bàn về lịch sử Cờ Vàng và Cờ Đỏ sẽ rơi vào bế tắc và không mang lại thiết thực nhiều lắm cho thời cuộc hiện nay.

Có thể đúng, nếu như lịch sử hai lá cờ, hai chế độ, với người Việt Nam hai miền Nam - Bắc được đặt dấu chấm hết từ bàn tay những kẻ từng hãnh diện về chiến cuộc bạo tàn như ông Nguyễn Chí Vịnh khẳng định [4] thắng lợi của nhà cầm quyền CSVN vào ngày 30 tháng Tư năm 1975 rằng: "có kẻ thắng, người thua, không thể “hoà cả làng”. Lịch sử như thế là một lịch sử phi khoa học. Lịch sử như thế chỉ có giá trị riêng cho nhà cầm quyền CSVN, bởi họ xem nó là nơi ngụy biện bằng chiến thắng phi nghĩa, bất chính danh và vô nhân đạo.

Lịch sử như thế là lịch sử được viết lên từ những kẻ không biết trọng Danh Dự. Hạ nhục người khác tức là dẫm đạp lên danh dự chính mình.

It has always been a mystery to me how men can feel themselves honoured by the humiliation of their fellow beings - Mahatma Gandhi. Tôi không thể giải thích nổi, làm sao người ta có thể chạm đến giá trị danh dự bằng cách hạ nhục đồng loại (tạm dịch).

Những con người không biết trọng danh dự, rất khó trông mong vào tính trách nhiệm từ họ.

"Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm" - quân kỷ một thời của nhà nước Việt Nam Cộng Hòa, giờ đây phải được nhắc lại, cho tất cả đảng viên ĐCSVN hiểu lấy, khi nhà cầm quyền CSTQ ngày càng lộng hành trên Biển Đông [5], với lịnh cấm đánh bắt cá từ 01 tháng Năm năm 2021 đến 16 tháng Chín năm 2021.

Chắc chắn, sách lịch sử mai này sẽ dành nhiều chương cho thế hệ con cháu khóc cười theo vận nước điêu linh bởi Cờ Đỏ - nỗi ám ảnh kinh hồn của bao người Việt Nam.

(Còn nữa)






No comments:

Post a Comment