Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2021

CÒN MÃI TINH ANH

CÒN MÃI TINH ANH
Thơ Ngô Đức Diễm
11.09.2021

Tháng 9 năm xưa

Anh nằm xuống giữa tro tàn gạch vụn

Tức tưởi nhắm mắt không kịp trối trăn

Hồn vương vấn tình nhà nợ nước

Hận đời hận người đánh mất con tim

Bàn tay ác quỷ thú hoang nhuộm máu

Nữu Ước trăng sao cháy đỏ trời xanh 

 

Tháng 8 năm nay

Anh ngã gục trên nền đất cát bỏng

Giữa rừng người chạy thoát ách ma vương

Những mảnh thịt da bay vèo trong gió

Tiếng thét gào át cả tiếng đạn bom

Ai gieo chi oan khiên thù hận

Kabul thoi thóp địa ngục trần gian

 

Nhớ mãi năm nào

Anh bỏ xác tại núi rừng lạnh vắng

Nửa địa cầu bên kia bờ đại dương

Khe Sanh đại pháo từng cơn địa chấn

Trời Việt Nam khói súng bụi

Anh tắt thở trong nỗi nhớ chất ngất

Máu tự do còn đọng dưới đáy mồ

 

Chưa quên thuở ấy

Trên sàn tàu thịt xương anh tan tác

Máu tuôn tràn dưới cảm tử Thần Phong

Lịch sử còn nguyên vết hằn thế chiến

Nước mắt chảy mãi lòng biển Trân Châu

Hải đảo thần tiên, mồ chôn tử sĩ

Nhân loại ngậm ngùi một thuở thương đau

 

Ngày nào khó quên

Thương cho anh ngày D-Day hùng sử

Vượt trùng dương dẫm nát bạo cường

Đành ngã gục dưới ngọn cờ giải phóng

Âu Châu ngẩng mặt cảm tạ trời xanh

Xác thân anh còn đó trời xa khuất

Mà hồn anh còn mãi với tinh anh..

                               Ngô Đức Diễm

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét