Thứ Năm, 13 tháng 1, 2022

Báo với chả chí

Báo với chả chí
Nguyễn Thông
12-1-2022
Tiengdan

Lúc này, hai ngày nay, những cái tên Quyết còi FLC và Dũng béo Tân Hoàng Minh “hot” cháy mạng, gần như thiên hạ chả thèm quan tâm những thứ khác. Nói đùa chứ, giả dụ đêm nay trời có sập, khi vừa được bới lên, người ta sẽ phều phào hỏi ngay, sao, Quyết còi Dũng béo ra sao rồi, tâm thư được cụ tổng gạch đít đoạn nào rồi, v.v..

Nói thế để nhắc rằng thời điểm này chả nên viết cái gì, không ai để ý đâu. Nhưng có thứ mắc cười sau đây nhà cháu lại không chịu nín được.

Trên báo VnExpress, trong bài nhân sinh nhật nhạc sĩ Phạm Tuyên, có viết thế này: “Mỗi dịp sinh nhật, ông lại nhớ người bạn vong niên – cố nhạc sĩ Hoàng Vân. Hai người cùng sinh năm 1930, đều có thời học nhạc ở Trung Quốc, phụ trách thiếu sinh quân, gắn bó với nhau trong nhiều chuyến thực tế từ Bắc vào Nam. Phạm Tuyên nói mỗi sáng tác của ông đều có bóng dáng, sự góp ý của bạn”. (trích nguyên văn, xem ảnh chụp lại).

Ảnh chụp màn hình báo VNExpress

Tôi chỉ biết kêu ối giời ôi là giời. Người bạn vong niên mà lại hai người cùng sinh năm 1930. Báo với chả chí. Ai đời tờ báo tự nhận là “báo tiếng Việt nhiều người xem nhất” lại ngô nghê đến thế.

Nó không hiểu gì về “bạn vong niên”, cụm từ mà đứa trẻ con cũng biết. Vong có nghĩa là quên, niên là năm. Cũng nói thêm, niên để chỉ năm trong dòng thời gian, “bất tri tam bách dư niên hậu” (không biết hơn 300 năm sau), còn nếu chỉ tuổi con người thì dùng tuế, ví dụ bách tuế là trăm tuổi, vạn tuế là vạn tuổi. Nhưng niên cũng có nghĩa là lứa tuổi, ví dụ lão niên (lứa tuổi già), thanh niên (tuổi xanh, trẻ), đồng niên (cùng tuổi, cùng lứa)… Vong niên, theo nghĩa đen là quên cái tuổi đi, không quan tâm tới tuổi. Bạn vong niên là già trẻ chơi với nhau không quan tâm tới tuổi tác khác nhau, sự chênh lệch tuổi. Đã nói tới bạn vong niên thì tức là trong hai người có người già người trẻ, người lớn tuổi người ít tuổi.

Cái đứa phóng viên nó dốt đã đi một nhẽ, chứ cả một tòa báo cũng dốt thì còn ra thể thống gì. Hay chúng nghĩ vong là chết, kiểu như vong linh, vong hồn, vong mạng, bởi một ông còn sống, một ông chết.

Nói thật, chưa bao giờ cái gọi là nhà báo, phóng viên (nói chung) tệ như bây giờ. Chả biết hội nhà báo, trường báo chí, các trường đại học dạy cho bọn trẻ thứ gì. Nếu không có tác dụng dạy nghề, chỉ cốt nhồi nhét chủ nghĩa mác lê nin thì nên dẹp đi cho trong nước.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét