Thứ Hai, 29 tháng 8, 2022

Nói Với Người CS: Ngày 2 Tháng 9 Năm 1945

Nói Với Người CS: Ngày 2 Tháng 9 Năm 1945

Tiến Văn
28.08.2022
DLSN

Thưa các quí vị đảng viên lâu năm cùng các bạn công an, bộ đội thân mến,

Vài ngày nữa sẽ tới ngày 2 tháng 9. Hôm nay chúng ta vẫn tiếp tục nói về ngày này. Bởi đây là ngày lịch sử đã để lại quá nhiều hậu quả cho sự tồn vong của đất nước Việt Nam từ gần 80 năm qua.

Bên cạnh những hậu quả lớn cho toàn bộ dân tộc và đất nước, ngày 2 tháng 9 năm 1945 còn mang lại những hệ lụy trực tiếp và gián tiếp cho mỗi gia đình, mỗi cá nhân chúng ta trong suốt 80 năm qua.

Thưa quí vị, quí anh chị em, những nhận xét có tính tổng quát này không tránh khỏi sự mông lung, khó hiểu, thậm chí có thể gây ra những nghi vấn, ngần ngại cho người nghe. Lí do chính là thực tế Việt Nam hôm nay, cứ đến ngày này, hàng loạt các cơ quan báo đài, băng-rôn, cờ trướng tại Việt Nam lại đồng loạt ca ngợi, tung hô ngày 2 tháng 9 bằng những mĩ từ tốt đẹp nhất.

Song, nếu chúng ta cũng chỉ căn cứ vào thực tế, vào đời sống chân thật, chúng ta sẽ thấy ngay nhiều hậu quả của ngày 2 tháng 9 đối với chính bản thân chúng ta.

Ngày nay, với tấm hộ chiếu mang tên Việt Nam khi đi ra thế giới, chúng ta sẽ không tránh được sự dò xét rất kĩ càng, thậm chí nghi vấn, coi thường của các nhân viên hải quan ở các quốc gia khác.

Nhưng cũng tấm hộ chiếu mang tên Việt Nam do Việt Nam Cộng Hòa cấp trước 1975, chúng ta có thể hãnh diện và an tâm đi qua các cửa khẩu ở mọi quốc gia hùng mạnh, văn minh nhất như Mĩ, Pháp, Đức, Úc Đại Lợi, Anh…

Chưa bao giờ trong lịch sử mấy ngàn năm của Việt Nam xảy ra hiện tượng giới giàu có lại mơ ước và tìm mọi cách để mua cho mình và gia đình những tấm hộ chiếu, thẻ cư trú của các quốc gia khác. Nhưng đây lại là chuyện có thật đang xảy ra tại Việt Nam dưới chế độ được dựng lên từ ngày 2 tháng 9 năm 1945.

Thưa anh chị em và quí vị, tháng 7 vừa qua, một nỗi hổ nhục không thể giấu diếm đã được phơi bày trước toàn thể thế giới, đó là việc Bộ Ngoại Giao Hoa Kì công bố Việt Nam bị liệt vào hạng tồi tệ nhất về nạn buôn người vì chính quyền không chỉ làm ngơ mà còn nhúng tay, tham gia vào nhiều phi vụ buôn bán người Việt Nam sang nhiều quốc gia trên thế giới.

Trước báo cáo khách quan này, bọn chóp bu Hà Nội ngay lập tức, như thông lệ, lên tiếng phản đối. Nhưng, chưa đầy 01 tháng sau, công luận quốc tế và quốc nội đã chứng kiến sự vụ 42 người Việt Nam liều mạng bơi sông để trốn thoát khỏi một hang ổ buôn người bên Campuchia. Thật thảm thương cho người Việt của chúng ta ngày nay, phải đi tìm miếng cơm và bị bán sang một nước láng giềng như xứ Campuchia.

Đây là sự nhục nhã cho toàn thể người Việt Nam khi gặp gỡ người ngoại quốc, khi đi ra nước ngoài. Nhưng đây là một bằng chứng cho thấy ngày 2 tháng 9 năm 1945 đã mang lại một hậu quả nhục nhã cho toàn dân tộc. Việt Nam dưới chế độ do Hồ Chí Minh dựng nên đã trở thành một quốc gia nghèo hèn tới mức người dân phải bán mình, bán sức lao động cho những ông chủ nước ngoài ở những quốc gia cũng chẳng khá giả hơn Việt Nam, mà lại qua những con đường lén lút.

Đất nước Việt Nam trong lịch sử nói chung có thể chưa bao giờ là một quốc gia hùng mạnh, giàu có bậc nhất trên thế giới, song, tình cảnh của con dân nước Việt chưa bao giờ trở nên thảm thương như tình trạng của ngày hôm nay, dưới chế độ ngày 2 tháng 9.

Điều đau xót và uất hận hơn nữa, tình trạng thảm thương này lại là hậu quả trực tiếp của một chế độ chính trị trong thời hiện đại, có xuất phát từ ngày 2 tháng 9 năm 1945.

Như vậy, cùng với hiệp nghị Thành Đô 1990 hay Công Hàm 1958, chúng ta có thể gắn cho chế độ của ngày 2 tháng 9 năm 1945 là:

Một Chế Độ Bán Nước Buôn Dân

Thưa quí vị và anh chị em, có thể nhiều người trong chúng ta vẫn an tâm vì chúng ta không nằm trong số những người bị đem bán ra nước ngoài với giá rẻ mạt trong tình trạng thảm mạt như trên. Song, nếu nhìn sâu hơn, chúng ta sẽ thấy thân phận của tất cả chúng ta hiện nay đều đang bị chế độ 2 tháng 9 coi là những con mồi, những đối tượng cho việc bán buôn, làm tiền của chúng.

Ai trong chúng ta khi đi xin việc không phải nghĩ tới vấn đề “đầu tiên” ?

Ai trong chúng ta muốn thăng tiến, thăng chức không phải có chữ “đầu tiên” thật nhiều ?

Và,

Ai trong chúng ta khi lâm bệnh không phải chuẩn bị thật nhiều chữ “đầu tiên” ?

Thưa quí vị, quí bạn công an, bộ đội, tất cả những đau khổ này đều có nguyên nhân gốc rễ từ một ngày lịch sử, đó là ngày 2 tháng 9 năm 1945.

Đến đây, Hoàng Ân cùng Tiến Văn tạm biệt và xin hẹn quí vị, quí bạn trong chương trình tuần sau.

28/08/2022

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét