Thứ Năm, 24 tháng 11, 2022

CÁNH HẠC LƯNG TRỜI

CÁNH HẠC LƯNG TRỜI
Ngô Đức Diễm
23.11.2022

Tuổi hạc ngoài tám mươi

Vỗ cánh cuối dòng đời

Xin tạ ơn trời đất

Thuyền gác mái chơi vơi


Đời bao phen cao thấp

Chân rướm máu tủi hờn

Lòng vẫn ngời tuyết trắng

Bụi phấn mãi nồng thơm

 

Bao người thương thuở ấy

Tóc mây đã điểm sương

Lòng trinh nguyên giấy vở

Tơ tình còn vấn vương

 

Buông neo tìm bến đậu

Gót hài vướng chân chim

Trùng xa đôi cánh mỏi

Dòng đời vẫn an nhiên

 

Bằng hữu bốn phương lại

Cùng nhấp chén men cay

Tiếng quốc hờn sông núi

Hồ Trường ướt môi say

 

Quê hương xa mờ khuất

Vòng tay mẹ quặn đau

Cánh hải âu rời rã

Về đâu! Biết về đâu?

 

Lưng trời nghiêng cánh hạc

Rót dốc hết oan khiên

Thả hồn theo mây trắng

 Cội hoa trút muộn phiền...

                                Ngô Đức Diễm

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét